Nhà lý luận phê bình Baketine từng viết: "Nhà thơ là giáo chủ của thi ca". Theo quan niệm của Baletine, chủ thể trữ tình trong bài thơ giữ vai trò quyền uy, thống soái đối với từng con chữ trong bài thơ. Điều này qủa là đúng đối với thơ của Đỗ Thượng Thế. Chủ thể trữ tình trong thơ của Đỗ Thượng Thế chiếu rọi, bộc lộ qua cái nhìn, tư duy hình tượng giàu chất suy ngẫm, chiêm nghiệm. Đỗ Thượng Thế đã tạo ra những tín đồ chữ trong thế giới của cái đẹp. Đỗ Thượng Thế đã tạo được giọng điệu độc đáo của mình qua những bài thơ đa sắc, đa âm…
Sao lại: "Trích tôi"? Thế giới tâm linh của nhà thơ vốn bí ẩn và phức tạp. Người làm thơ chỉ có thể "trích" một phần của cái tôi và chiếu rọi trong từng câu thơ, bài thơ. "Trích tôi" nghe có vẻ cao ngạo? Tôi có gì để trích? Sự tự tin và quyết đoán của tuổi trẻ phảng phất trong từng câu thơ của Đỗ Thượng Thế. "Trích tôi" chính là sự khám phá góc khuất tăm tối và thẳm sâu của bản ngã nhà thơ. Đỗ Thượng Thế đã đo chiều kích bản ngã chính mình bằng cái nhìn đa chiều, huyền ảo:
"Trang giấy sa mạc gào khô khản vắng
Tự cưỡi bóng mình qua giấc mơ hoang"
(Bóng mưa bay)
Hai câu thơ mang vẻ đẹp ảo hóa, lung linh, thâu tóm được tâm thế và sự cô độc, gian nan của nhà thơ trong qúa trình sáng tạo, đồng thời khắc họa sự vượt thoát của bản ngã của nhà thơ qua những giới hạn của không gian, thời gian.
Ngôn ngữ thơ của Đỗ Thượng Thế bung phá khắp không gian nhưng vẫn lắng đọng trong tâm tưởng của người đọc. Hình tượng thơ và ngôn ngữ thơ của Đỗ Thượng Thế khỏe khoắn và vạm vỡ, vừa dồn nén vừa bung phá. Bài thơ của Đỗ Thượng Thế thường giống như một bức tranh lập thể. Thơ Đỗ Thượng Thế ít câu thơ hay nhưng thế mạnh của thơ anh chính là sự độc đáo của cấu tứ. Thơ của anh mang tính ẩn dụ bao trùm toàn bài thơ và câu thơ mang vẻ đẹp thô ráp, trần trụi nhưng lặng thầm như những sự vật khắc nghiệt của vùng đất miền Trung:
"Sông lắng vào lòng những lặng im thất thanh giông bão
Bình yên những con mắt thuyền"
(Một dòng sông)
Thơ của Đỗ Thượng Thế mang vẻ đẹp của pháo hoa ngũ sắc, mỗi sắc màu đều ẩn hiện bóng dáng tâm hồn và cái tôi thẳm sâu của anh. Ý thức về chiều kích, giá trị của bản ngã, Đỗ Thượng Thế khắc họa cái tôi thẳm sâu của chính mình hướng về vẻ đẹp nguyên sơ, thơ ngây của cuộc đời mỗi con người:
"Từng giờ từng phút....cuộc sống thời trang
Thâm căn cố đế thằng tôi quê bần."
(Trích tôi)
Thơ của Đỗ Thượng Thế giàu tính suy tư, triết luận, bộc lộ cái nhìn đa sắc, đa chiều. Thơ của anh giàu về ý, mạnh về "xương cốt" nhưng lại hơi mỏng về "da thịt", hình tượng thơ chưa thật lung linh, gợi cảm. Thơ của Đỗ Thượng Thế không nhiều những câu thơ bộc lộ chất siêu cảm, linh giác về cái hồn lung linh, thẳm sâu của sự vật, bản ngã con người. Tuy nhiên, tôi luôn cảm kích cái tâm thế của Đỗ Thượng Thế khi anh thể hiện bản ngã của mình trong thơ và trân trọng thái độ dấn thân hết mình của anh trong công việc sáng tạo. Bản chất của sự dấn thân sáng tạo luôn là sự hiểm nguy. Cầu chúc Đỗ Thượng Thế luôn vững bước trên con đường sáng tạo và đủ bản lĩnh để "tự cưỡi bóng mình qua giấc mơ hoang".