Tôi cảm nhận được bản thể của nhà thơ hiện hữu trong từng câu thơ với những hình tượng thơ lạ lẫm và độc đáo. Tôi chợt nhận ra bản thể của chính mình bị lấm lem cát bụi nhân thế.
Thơ của Ngọc Tuyết là thơ của sự bùng vỡ pha lê, sự say đắm của men rượu và sự cháy bỏng của ngọn lửa trắng. Ngôn ngữ thơ của chị như pháo hoa ngũ sắc ẩn chứa mọi cung bậc, sắc thái biểu cảm, hướng về chiều sâu tâm tưởng của con người.
Theo cái nhìn của nhà thơ Ngọc Tuyết, tình yêu giúp con người tự khám phá chính mình nhưng những cuộc tình cũng chỉ là “bản nháp” để con người tự hoàn thiện. Những khoảnh khắc sáng tạo cũng là “bản nháp” để con người vươn tới cái đẹp. Cuộc đời con người chính là bản nháp của tạo hóa và bản chính của đời người là do mỗi người tự “vẽ” lên bằng sinh mệnh của đời người:
“Vạch nét chì lên vầng trăng 16
Nháp
Những cuộc tình lên trang giấy
Tẩy-xóa
Rách lòng trang giấy trắng”
(Nháp)
Chất hiện sinh đậm đặc trong từng câu thơ và mỗi bài thơ của nhà thơ Ngọc Tuyết. Thơ của Ngọc Tuyết ẩn chứa sự thăng hoa cháy bỏng của cảm xúc, sự tan chảy của trí tuệ tan hòa vào nỗi đau và sự trải nghiệm sâu sắc về thân phận con người và cuộc đời:
“Em hồi quang từ phế tích
Vô cực run dựng đồi ngực trẻ
Mụ mị bàn tay
Rờ rẫm tâm tư khát cháy
Tẩm độc môi tình
Em chết tự nguyện vào mối hoài cảm sâu kín
Anh”
(Vũ điệu sói)
“Trong cơn co thắt vũ trụ
Em không biết dừng
Tình yêu xoay theo chiều hấp lực từ hai phía
Bữa tiệc đời người lấm lét đãi nhau”
(Trong cơn co thắt vũ trụ)
Tư duy thơ của nhà thơ Ngọc Tuyết khỏe khoắn và đa chiều, ngôn ngữ thơ của chị hướng về những khoảng lặng chập chờn giữa mê và tỉnh, giữa dại và khôn, giữa bóng tối và ánh sáng. Ngôn ngữ thơ của Ngọc Tuyết thường không biểu cảm trực tiếp mà hướng vào chiều sâu của hình tượng thơ, tạo nên sự lay động, ám ảnh tâm trí của người đọc:
“Anh nợ mùa thu một chiếc lá
Ủ vàng trăng em”
(Tạ tội với nồng nàn)
Nhiều câu thơ của Ngọc Tuyết sắc lạnh như lưỡi dao mổ. Thơ của chị giống như sự “giải phẫu” nội tâm, dễ làm người yếu bóng vía hoảng sợ:
“Khi cái lưỡi đột nhiên biến mất
Mơ
Cái lưỡi khác mọc lên
Không xương
Lắt léo
Nghe niềm tin sỏi đá va đập nhau nhọc nhằn”
(Cuộc người)
Hành trình của nhà thơ chính là sự khám phá và thể hiện bản thể của con người trong cõi mông lung và bất an, đầy biến động của vũ trụ. Bài thơ ra đời như sự chiếu rọi của bản thể vào thế giới thẳm sâu của ngôn từ. Nhà thơ ký mã những mảnh vỡ của ký ức và khát vọng về cái đẹp vào hình tượng của bài thơ. Thơ của nhà thơ Ngọc Tuyết chính là thơ của sự khám phá bản thể. Đọc thơ chị, người đọc tự soi rọi vào nội tâm để tỉnh thức và khám phá con người thẳm sâu của chính mình.
Tháng 01-2010