NÉT VẼ - thơ NGUYỄN ĐĂNG KHƯƠNG
05.02.2010 01:35
biết bơi trên cạn mà nhặt những con cá tâm hồn còn sống trăng trong xuồng nhiều khi cũng phải nhảy lò cò thế ngồi không nghệ thuật… (Trích)
Tôi hôn lên bờ cát để vẽ về ông màu sắc của vầng trăng trôi lũ
cuộn khói thuốc chông chênh xuồng ba lá
biết tôm cá có say mềm giả từ dòng nước rong chơi ?
Nghề của ông ngược với dòng sông
nuôi khoảng trời ông và nuôi cha tôi lớn lên cùng đất nước
ấu thơ tôi thấy ánh mắt ông dòng sáng chạy ngược thượng nguồn
ý tưởng tôi như gió mùa nhức buốt khớp xương
tôi viết lên chỉ tay mình
nghiệt ngã
cái đói còng queo vắt kiệt sức lực ông bơi vào đêm tối
lấy tim mình giải bắt đáy sông quê
Cũng như bao người
ông hì hụt cày xới lòng mình lên cánh đồng chai cằn tình cảm
giọt mồ hôi khát cây lúa vươn cao bỏ dưới chân mùa mưa lũ
gió đông ngã sấp người say
tôi nghe sóng nước văng vẳng lời ông
biết bơi trên cạn mà nhặt những con cá tâm hồn còn sống
trăng trong xuồng nhiều khi cũng phải nhảy lò cò thế ngồi không nghệ thuật…
Như sợi tơ nhện không giữ nổi buổi chiều
ông trở về với dạng vật chất ban đầu nuôi sống hồn tôi.
N.Đ.K (Bến Tre) |