CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011

CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm

BÔNG LỤC B̀NH

+ NGUYỄN MẠNH HÀ

Quê tôi nằm bên bờ sông Hậu, con sông đă bao đời nuôi dưỡng bảo bọc những cánh đồng lúa mênh mông, những làng quê yên ả .. .tạo nên nguồn sống cho tất cả bằng nguồn nước ngọt vô tận và lượng phù sa mà nó đem lại.. .Tuổi thơ tôi lớn lên ở đó, một tuổi thơ đầy khó khăn cực nhọc, với tất cả những thiếu thốn trong cuộc sống mưu sinh của những năm đầu đổi mới.ế

Lúc ấy, sông Hậu 'trong tôi chỉ là những mùa nước lớn đục ngầu phù sa, mỗi mùa nước về, con sông hung hăn nuốt chửng cả cánh đồng, nước chồm lên cuồn cuộn ôm vào ḷng ḿnh tất cả. Mỗi mùa nước lớn, cha phải kê tất cả vật dụng trong nhà để tránh nước. Nhà tôi bên này sông, phía bên kia bờ là thị trấn, muốn sang bên đó phải qua đ̣. Mỗi mùa nước đổ, từ nhà ra đến bến đ̣ là những cây cầu khỉ nối nhau dài dằng dặc. Lục, b́nh trên sông từng dề từng dề..tràn khắp măt sông, không biết là do phù sa hay rễ Lục b́nh mang mầm bệnh mà lũ trẻ chúng tôi xuống tắm thường xuyên bị ghẻ xốn, loại bệnh ngoài da, nổi mụn th́ ngứa, nhưng không thể găi v́ đụng vào đau như kim chích, không chịu nổi. Nhà chúng tôi có năm người: Bà nội, ba, mẹ và hai chị em tôi. Bà tôi có tất cả chín người con, ba tôi là út. Sau khi ba sinh ra, ông nội tôi đă bỏ đi theo người đàn bà khác, một ḿnh bà làm thuê, làm mướn vất vả nuôi con. Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi trong sự vật vă của nỗi khó nhọc. Con cái trong nhà v́ cuộc mưu sinh tứ tán khắp nơi, Bà sống với ba tôi, quyết bám trụ với nơi chôn nhau, cắt Tốn cầm cố, vay mượn măi cuối cùng rồi mười công ruộng sau hè cũng bán hết, mà nợ vẫn c̣n. Bà cùng các con phải đi làm mướn, làm thuê, đặt lợp, cắm câu..kiếm sống Cuộc sống của chúng tôi cứ thế trôi đi..cho đến ngày tôi gặp Dượng..

-   Thằng Tèo đâu rồi, vô biểu lẹ lên!

Nghe tiếng ba kêu, tôi từ cây xoài sau hè tuột xuống, chạy vội ra. Ngoài trước ba đang nói chuyện với một người đàn ông và một phụ nữ đă lớn tuổi, người đàn ông dáng cao gầy, có vầng trán cao, và khi ông quay laị th́ tôi mới nhận ra một bên thái dương của ông nhăn nhúm bởi một vết sẹo to, nh́n phát sợ. Đó chính là dượng Năm, người để lại những ấn tượng hết sức sâu sắc trong tôi, ảnh hưởng đến cả cuộc sống của tôi sau này. Tên thật của dượng là Hà hay Hoà ǵ đó, nhưng chúng tôi quen gọi ông là dượng Năm theo thứ của d́, gọi riết rồi quên mất tên thật của ông hồi nào không hay. thấy tôi tṛn .xoe mắt nh́n, ông cười-hềnh hệch rồi kéo tôi vào ḷng, một mùi khét nắng và chua nồng bay thẳng vào mũi, tôi vùng ra khỏi tay ông, lùi lại dựa vào bộ ngựa., người đâu mà hôi hám..lại c̣n giọng cười nữa chứ..cứ hềnh hệch., đó có lẽ là tiếng cười khó nghe nhất mà tôi đă từng nghe.

Dượng Năm câm chung trà đưa lên miệng uông ực một hơi rôi quay qua ba:

-   Dạo này cậu mợ làm ăn thê nào?

-   Th́ cứ túc tắc vậy thôi, thế c̣n dượng?

-  He hề..tóm lại một câu: ba ch́m bảy nổi. .

ưu tư nh́n ra mặt sông đang cuồn cuộn chảy, từng đám Lục B́nh nối đuôi nhau dập dềnh lên xuống theo từng đợt sóng, tím biếc cả một khúc sông, giọng của ông như chùng xuông:

-   Có đôi lúc cứ nghĩ cuộc đời ḿnh sao giống kiếp Lục B́nh quá!

Thế rồi ông lại cười hềnh hệch:

-      Vậy mà ḿnh lại yêu con sông này, yêu nhất là bông Lục B́nh, thế mới chết, hề..hề.

Với một đứa bé mới mười tuổi đầu như tôi, lại chỉ học hết lóp hai đă phải nghỉ học, th́ làm sao có thể hiểu được nốt trầm trong câu nói của dượng, lúc ấy tôi đă nghĩ rằng cuộc sống đẹp như hoa Lục B́nh th́ chắc là dễ chịu, sung sướng lắm...

Mấy ngày sau, vợ chồng dượng dọn sạch ụ đất cao cạnh nhà tôi và cất lên một ngôi nhà tạm bằng cây Tràm, dừng lá Dừa nước để ở Mọi việc dượng đều tự tay làm, với sự giúp sức của d́ Năm chẳng mấy chốc căn nhà đă được dựng lên, tôi bắt đầu có cái nh́n thiện cảm hơn về ông, trong suy nghĩ của tôi, ông là người có thể làm được mọi thứ. về mấy bữa, thấy chị em tôi không đi học, ông kiên quyết thuyết phục ba mẹ cho chị em tôi trở lại trường. Thấy ba trầm ngâm không nói ông gằn giọng:

-      Cậu mầy sợ ǵ chứ? Con bé Hoa đă lớn rồi, nó mắc cỡ không đi th́ đành chịu, c̣n thằng Tèo nhất định phải học. Không lẽ cậu mầy sợ nó lớn lên không được đói rách như tụi ḿnh hả? Không có tiền học th́ kiếm tiền, tiền học của tụi nhỏ anh lo.

Cuộc sống của gia đ́nh tôi từ ngày d́ dượng trở về cũng thay đổi hẳn, dượng Năm cùng với ba bàn nhau làm thuốc lá điếu để bán, ba cùng dượng đi mua về nào là chảo lớn để sao thuốc, bàn cuốn điếu và bàn cắt. ế .tất cả đều được mua từ số vốn ban đầu là tiền vay trả góp của bà Tư chuyên cho vay trả góp ở đầu chợ với lăi suất bạc ba mươi. Tôi cũng được trở lại trường sau một năm gián đoạn, học buổi sáng, buổi chiều tôi phụ tiếp mẹ và chị xe điếu và YÔ bao. Ba và dượng th́ sao thuốc và tẩm hương liệu, tất cả đều bằng thủ công, thuốc lá sợi được mua về có nhiều loại nhưng chủ yếu là thuốe Xuân Lộc và thuốc Cộng, sau đó xé nhỏ và trộn đều với nhau rồi sao khô trên chảo nóng, mới đầu sao thuốc, hai tay của ba phồng rộp, miệng th́ đắng ngắt và vàng khè v́ ngậm dung dịch hương liệu để phun vào sợi thuốc khi sao. Tôi và chị Hoa cứ loay hoay măi trong việc vô bao. Nhét từng điếu vào nhưng chỉ được 19 điếu, điếu cuối cùng không cách ǵ nhét thêm vào được, dượng cười hề hề:

-      Mấy đứa ngốc, muốn cho dễ dàng th́ phải cho một lần một, để Dượng làm thử cho coi.

Vừa làm, ông vừa giảng giải:

-   Sắp thuốc trong ḷng bàn tay thành ba hàng. Trên, dưới 7 điếu, ở giữa 6 là

xong.

Tôi tập măi mới được, sau này quen tay, một lần hốt thuốc vào bàn tay tôi là y như rằng đúng 20 điếu nằm ngay tắp lự vô bao dễ dàng, dượng khen măi.

Những lúc phơi thuốc rảnh rỗi ông kể về những kỷ niệm thời trai trẻ trong quân ngũ, những thăng trầm tronẹ cuộc sống đầy sóng gió, bây giờ tôi mới hiểu cuộc đời “kiếp Lục B́nh” không he như tôi nghĩ.. .

Vốn là một chàng trai vùng quê nghèo Thanh Hoá, cũng như tất cả những thanh niên khác, ông hăng hái lên đường vào Nam chiến đấu, là một thanh niên nhanh nhẹn hoạt bát, ông mau chóng thể hiện năng lực chỉ huy và được cất nhắc lên cấp tiểu đội rồi trung đội. trong trận đánh vào thành cổ Quảng Trị, ông bị thương nặng và được đưa về tuyến sau chữa trị. Do bị thương khá nặng nên sau khi lành vết thương, người ta không cho ông trực tiếp tham gia chiến đấu nữa. Đại thắng mùa xuân 1975, đất nước thống nhất, chiến tranh kết thúc, cũng như bao người lính khác, ông giải ngũ và cưới vợ, một cô gái miền tây Nam bộ mà ông đă gặp và cưu mang những ngày Sài G̣n loạn lạc, (d́ tôi trước giải phóng trôi dạt ở đất Sài thành làm trong các quán Bar). Trở về quê vợ làm lễ cưới với nhau xong, ông xin vào làm ở công ty Thương nghiệp của huyện..

-  Thế sao Dượng không làm ở đó nữa? tôi hỏi

-  He hề., tại Dượng không khoái nữa..

-   Chỉ được cái nói dóc không ai bằng.. D́ tôi bĩu môi:

-   Ổng bị người ta đuổi th́ có.

Tôi ngạc nhiên:

-   Sao lại đuổi hả D́?

-     Người ta ăn, ổng đă không ăn, lại c̣n bày đặt phản ứng rồi tố cáo .. .thử hỏi làm sao người ta dám để ổng trong cơ quan nữa chứ?

Tôi không hiểu “ăn” có phải là ăn cơm không, quay qua dượng định hỏi, thấy vết sẹo nơi thái dương ông giựt giựt, mặt ông sạm lại vẻ giận nên tôi không dám hỏi nữa. tôi tiếp tục cho thuốc vô bao, trong ḷng dậy lên những câu hỏi chưa có lời giải đáp...

-  X...ung...pho...ng! x..u..ng .ế.pho.ếng!

Tiếng la thất thanh ở bến sông trước cửa nhà làm cả nhà tôi hốt hoảng, tôi vội theo chân mọi người chạy ra. Dượng Năm mặt đỏ bừng, ở trần, kẹp đoạn tầm vông vô nách chĩa thăng vê phía trước lom khom chạy, ba hốt hoảng:

-Dượng năm...

Như không nghe thấy, dượng Năm vẫn lom khom chạy về phía trước, bỗng., “tùm” ...ông phóng thẳng xuống bến sông lặn mất tăm, cả nhà cuống lên, Ba ào xuống nước.. Bất ngờ giữa đám lục b́nh, cái đầu dượng trồi lên, ông chĩa thẳng khúc tầm vông vào mọi người:

-      Pằng..pằng..pằng...xung phong!., đoàn quân Việt Nam đi..chung ḷng cứu quôc...

Ông nhào qua đám lục b́nh vào bờ, đuối dần, đuối dần.. Ba tôi nhào tới ôm thốc ông lên, mọi người phụ tiếp kéo ông lên bờ, D́ tôi mếu máo quệt nước mắt:

-    Đă lâu rồi ổng không bị lại, chắc có lẽ trưa nay nhắc lại chuyện cũ, ông buồn uống vài ly rượu nên xảy ra cớ sự...

Ba tôi buồn rầu:

-   Có lẽ miểng đạn nằm trong đầu của dượng nó lại hành đấy mà..

Dượng tôi bị thương nặng lắm, nặng nhất là miểng đạn gim thẳng ừong đầu không thể giải phẫu lấy ra, lâu lâu nó lại hành dượng dở điên dở khùng..mỗi lần như vậy dượng tôi lại như trở lại quá khứ thời bom đạn chiến tranh...tôi nh́n dượng đang thiêm thiếp trên giường, tự nhiên ứa nước mắt..

Tối hôm đó, câu chuyện bên mâm cơm của nhà tôi luôn xoay quanh cuộc đời dượng, qua lời kể của ba tôi mới hiểu rơ thêm, sau khi bị đuổi việc v́ lư do thần kinh không ổn định, vợ chồng d́ dượng dắt díu nhau lên tận miền Đông làm ăn, không con không cái, tích cóp măi mới dành dụm được chút ít ai ngờ bị người ta gạt mất hết..

-   Sao lại bị gạt hả Ba?

Chị Hoa hỏi

Mẹ tôi xen vào:

-   V́ hồ sơ trong quân ngũ, huân huy chương dượng có giữ được thứ ǵ đâu? Lớp th́ cháy nhà, cháy hết giấy tờ, lớp th́ mất.ế đầu óc như thế th́ làm sao mà giữ...Tới giờ này, công trạng như thế mà dượng tụi bay có được hưởng chế độ ǵ đâu? Nghe có tay đó nói quen người trên trung ương, bảo đưa tiền người ta làm hồ sơ hưởng chế độ..ai dè gặp phải tay lừa..mất hết.

Ngày hôm sau, dượng tôi trở lại b́nh thường như mọi khi, tiếng cười hềnh hệch lại vang lên khắp nhà. Tôi chủ động đến ôm lấy cổ ông, ông vuốt tóc tôi một cách đầy âu yếm. tối đó, hai dượng cháu ngồi trên rễ cây C̣ng già bên bờ sông, nh́n ra măt sông óng ánh v́ phản chiểu ánh trăng, dượng tấm tắc:

-   Ḍng sông đẹp quá!

Bất chợt ông quay qua tôi:

-   Đố thằng Tèo biết trên đời này bông hoa nào đẹp nhứt?

-   Hoa hồng..

-   Sai bét!

-   Hoa phong lan..

-   vẫn sai.. .dượng mỉm cười.

-   Vậy chứ dượng nói đi?

Ông nheo mắt:

-   Bông Lục B́nh đẹp nhất!

-   X́.. .tôi trề môi, không phục.

-      Con có thấy loài nào như Lục B́nh không? Long đong mặt nước, sóng dập tơi bời mà những bông Lục B́nh vẫn cứ nở hoa tím biếc..lớn lên khi trải qua thử thâch của cuộc đời, con sẽ hiểu.

Rồi ông kể chuyện chiến đấu, chuyện t́nh người và những bài học đạo đức làm người cho tôi nghe. Cứ như thế tôi và ông càng ngày càng khăng khít như t́nh cha với con. Từ lúc nào tôi đă quen với cái mùi khét nắng chua nồng của ông, cùng yêu hoa Lục B́nh như ông, và thích hát “Tiến quân ca” giống ông. Tôi thề sẽ học thật giỏi để làm chức thật to và điều đầu tiên tôi sẽ làm là phong anh hùng cho ông. Tôi kể suy nghĩ này chỏ dượng nghe, ông cười hềnh hệch và xoa đầu tôi:

-      Dượng rất vui v́ có đứa cháu biết suy nghĩ, nhưng dượng không cần điều đỏ con ạ. Tham gia chiến đấu đánh đuổi kẻ thù bảo vệ quê hương là tâm nguyện và cũng là ước mơ chung của mọi người dân Việt Nam ḿnh, lớn lên con sẽ hiểu thôi. Dượng c̣n may mắn hơn hàng triệu đồng đội ḿnh đă vĩnh viễn nằm xuống..

Giọng của Dượng chùng lại.. Tôi vẫn bướng bỉnh lắc đầu:

-  Không, nhât định con sẽ làm, và con làm được...

Không nỡ làm tôi cụt hứng ông cười lớn:

-  Thôi được rồi, Dượng sẽ chờ con làm cho dượng, hề hề...

Thời gian thấm thoát trôi nhanh, mới đó tôi đă đậu đại học, cuộc sống gia đ́nh tôi đă trở nên kham khá hơn, Bà nội mất, cha mẹ tôi không c̣n làm thuốc mà đă chuyển qua chợ thị trấn mở một sạp quần áo buôn bán, chị Hoa lấy chồng về Châu Đốc, chỉ c̣n d́ dượng vẫn ở bên sông. Đường sá đă được nâng cấp nhựa và bê tông, không c̣n cảnh ngâp lụt như trước, nghỉ nghề làm thuốc lá, dượng chuyển qua mua bán quần áo cũ lấy từ Châu Đốc mà người dân quen gọi là đồ “si-đa” Ngày ngày, hai vợ chồng đẩy xe quần áo đi khắp cù lao, sức khoẻ của Dượng ngày một kém chiếc xe đấy mỗi ngày như nặng thêm, mỗi lần nh́n cảnh dượng kéo xe, vêt thương nơi thái dương giật giật, tấy đỏ, là tôi lại ứa nước mắt. Hôm tôi nhập học, d́ dượng lặn lội qua sông sang chia vui. dượng dúi vào tay tôi bọc tiền được gói trong giấy báo một cách kỹ lưỡng:

-   Cho con trai, ráng học cho giỏi biết không..

Ba cầm lấy tay dượng:

-      Anh chị cứ yên tâm, vợ chồng tui lo cho cháu cả rồi, anh giữ lại pḥng khi đau ốm.

Dượng quát lên:

-      Đây là tiền tao để dành cho cháu tao, cậu mày khéo lo nhỉ, bộ mong tao bệnh chết sớm hả?

Ba lúng túng rụt taư lại, dượng cười hềnh hệch:

-      Nói thế thôi, dượng sống c̣n lâu lắm, chờ cháu dượng học thành tài về lo cho dượng nữa mà.. .Dượng nheo mắt với tôi.


 

Tôi như chết đứng khi nghe điện báo của ba, một nỗi hụt hẫng dâng tràn lồng ngực vỡ oà thành tiêng nâc nghẹn... .Dượng ơi...

Đưa dượng đi rồi, tôi ngồi một ḿnh bên bến sông, nơi có cây c̣ng già trước đây tôi và dượng thường ngồi, ḍng sông vẫn vậy, óng ánh những làn sóng phản chiêu ánh trăng xa tít xa tít..và đứt đoạn khi gặp những đám Lục B́nh trên sông, h́nh như càng ngày Lục B́nh trên sông Hậu càng ít đi th́ phải? Tôi bỗng thảng thốt v́ cảm nhận vừa rồi. Vậy là dượng đă ra đi mà chưa kịp chờ tôi thực hiện lời hứa của ḿnh. Gió đêm từ mặt sông thổi vào se lạnh, tôi rùng ḿnh, đâu đó h́nh như trong mùi của gió 'có mùi khét nắng pha lẫn chua nồng quen thuộc...mùi của dượng? Không, không phải, đó là mùi của đât với hương vị phù sa của ḍng sông Hậu Đen bây giờ tôi mới hiểu tại sao dượng yêu con sông này đến vậy. Con sông lúc th́ gâm gừ hung dữ, lúc lại thu ḿnh b́nh lặng dịu dàng như ḷng Mẹ. Nhưng dù ở trạng thái nào, sông Hậu cũng dành mọi điều tốt đẹp nhất cho sự sống này. Lúc dữ dội nhât cũng là lúc sông oăn ḿnh chở nặng phù sa đê bôi đăp cho đât, cho cây.. Những dê Lục B́nh với bông tím biêc môi mùa nước đô, mặc cho gió dập, sóng vờn, vẫn thuỷ chung che khắp mặt sông như vuốt ve, an ủi, làm dịu đi những vết thương của con nước chở nặng phù sa. Tôi liên tưởng đến dượng và thấy những điểm tương đồng đến kỳ lạ. Một con người cho hết, cho tất cầ mà không hề mong chờ nhận lại bất cứ ǵ...Không! Dù dượng không hề mong chờ nhưng tôi vẫn sẽ tiêp tục thực hiện cho được lời hứa của ḿnh. Tôi mím môi đứng bật dậy: Dượng ơi, nhất định thế!

Châu thành, ngày 10 thảng 8 năm 2011



NGUYỄN MẠNH HÀ


Cập nhật ngày 20.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến Website Sông Cửu Long