CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011
CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm
CHUYẾN NHẤP CUỐI CÙNG
+ TRƯƠNG CHÍ HÙNG
1. Tôi trở về, lủi thủi như lúc ra đi. Cái ba lô xẹp lép những bộ quần áo cũ. Cánh đồng quê đón tôi bằng một cơn gió nhẹ, mơn man da thịt. Tôi bất giác lượm một cọng rơm bên bờ đê, đưa lên mũi. Mùi thơm ng̣n ngọt! Cánh đồng lúa thu hoạch xong. Rạ xơ rơ dưới nắng.
Tôi cũng không ngờ người tôi gặp lại đầu tiên sau mấy năm trời lang thang phiêu bạt lại chính là thằng Bậm. Tôi gặp nó ở đầu xóm. Đầu tóc nó bù xù như ổ quạ. Da bóng nhờn, nhơm nhớp. Tôi chào nó. Nó cười ha ha. Tôi hỏi nó dạo này khỏe không, làng xóm ḿnh thế nào rồi. Nó cười ha ha. Tôi lắc đầu ngao ngán nói nó cũng không khác ǵ ngày trước. Nó lại cười ha ha…
Cũng giống y chang hồi trước, thằng Bậm ở trần, mặc quần cụt. Lưng quần thắt một cọng dây chuối. Hầu như thằng này ở trần quanh năm suốt tháng, bất kể nắng mưa, nóng lạnh. Cái quần cụt nó đang mặc h́nh như không bao giờ cởi ra, cũng không thay.
Thằng Bậm đi theo tôi về xóm. Lâu lâu nó lại lầm bầm điều ǵ đó trong miệng, nhưng tôi hỏi th́ lại cười. Tôi mặc kệ. Xóm này ai cũng gọi gọi nó là Bậm “khùng”. Trừ tôi.
Thằng Bậm không mẹ không cha, không người thân thích. Nó sống lùi lũi dưới mấy mái trại bỏ hoang, dưới sàn nhà, trong mấy đóng rơm khô. Nó gánh nước, chẻ củi, sạ lúa sạ phân cái ǵ ai kêu cũng làm được tuốt nhưng không lấy tiền. Làm mấy buổi th́ ăn cơm mấy buổi trừ. Những bữa không ai kêu làm ǵ hết, thằng Bậm ra quét chùa, quét tượng phật, ăn cơm chay với mấy ông thầy chùa. Nó cũng sống sân sẩn. Ở xóm tôi, ngoài ông Đường thầy thuốc Nam, thằng Bậm là người “nổi tiếng”. Hầu như nhà nào, người nào cũng hay nhắc nó, nhất là lúc có chuyện cần. Vậy mà, nguyên do v́ sao thằng Bậm bị khùng, đố ai biết. Ngay cả chuyện nó “tịnh khẩu”, cũng không ai biết lư do, ngoài tôi.
2. Sau giấc ngủ ngon lành, tôi và thằng Bậm thức một lượt. Hai thằng chẳng nói chẳng rằng, nhưng ngầm biết là chuyến này sẽ trúng. Cánh đồng này địa thế thật lư tưởng. Chỗ chúng tôi đậu xuồng ngủ tối hôm qua có một hàng gáo dày, xung quanh lục b́nh kín mít. H́nh như chỗ này là một cái đ́a bị nước lên ngập lút. Hôm qua tới đây trời đă nhá nhem tối, hai thằng lựa chỗ cây cối nhiều rồi bung cà rèm ngủ, chẳng thèm quan tâm địa thế ra sao. Bây giờ, nh́n mấy đám lục b́nh già trải dài cả trăm thước, bọn tôi biết chắc cái ḿnh cần đang ẩn khuất đâu đây.
Để tới được chỗ này, hai thằng tôi đă bơi xuồng hơn hai ngày rưỡi, qua nhiều cánh đồng lênh láng nước. Năm nào cũng vậy, đầu tháng nước là xóm tôi lục tục chuẩn bị đồ đạc đi nhấp chuyến. Khi đó, ở quê tôi người ta c̣n đang cắt những công lúa cuối vụ nhưng miệt trên th́ nước đă ngập đồng. Có chỗ thọt dầm xuống đo thử thấy nước cao hơn đầu người mấy tấc. Chẳng may gặp sóng gió mà ch́m xuồng giữa đồng th́ chết chứ chẳng chơi. Đă từng có người đi nhấp chuyến bị ch́m xuồng chết, mấy ngày sau mới vớt được xác. Nhưng mấy chuyện đó không làm chùng chí thanh niên xóm Trà Bông này. Bởi lẽ nhấp chuyến là một cái nghề hấp dẫn. Trúng một chuyến có thể mua được hai ba chỉ vàng. C̣n thất th́ cũng gấp đôi ở nhà cắt lúa mướn. Mà tiền bạc là một lẽ, cái hấp dẫn của nghề này c̣n ở sự phiêu lưu, cái thú bấp bênh hàng tháng trời giữa mênh mông nước, được “đấu trí” với mấy con ếch cái già, được thỏa sức khám phá cái vạn trạng muôn h́nh của thiên nhiên mùa nước nổi… Bởi vậy, cứ vào đầu mùa nước là trai tráng trong xóm vắng hoe. Họ đi khắp các cánh đồng, thường là lên miệt trên, giáp biên giới Miên. Trên đó cá ếch nhiều, lại ít người biết làm cái nghề hạ bạc này. Đi là trúng.
***
Thằng Bậm không nhấp chung với tôi ở đám lục b́nh này mà nó bơi qua cḥm đế và mấy đám điên điển gần đó. Tánh nó là vậy, thích đi t́m luồng mới dù biết ở đây có thể tôi sẽ giật oằn tay suốt buổi sáng nay.
Thiên nhiên đúng là hào phóng với con người biết bao. Tôi nhận thấy điều đó sau mấy lần đi nhấp chuyến trên miệt thượng nguồn. Cũng cánh đồng này, cũng đám lục b́nh này năm trước tôi đă “thu hoạch” không biết bao nhiêu mà kể. Năm nay trở lại, dường như nó lại được phục hồi như trước. Mà thậm chí c̣n hơn trước nữa. Tôi di chuyển con mồi hai ba chỗ là lập tức có ếch nhảy ra đớp. Chuyến này nhất định vô mánh.
Đang miên man nghĩ ngợi th́ có tiếng ếch chụp mồi làm tôi giật ḿnh. Không hiểu sao, tôi nhạy cảm với tiếng động đó, nhưng lại trấn tĩnh rất nhanh. Đây có lẽ là một con ếch cái già. Tiếng động nước và thời gian canh mồi của nó cho tôi biết điều đó. Thường những con ếch tơ tánh rất bợp chợp. Hắn ta mà phát hiện ra miếng mồi th́ cứ nhảy vào cắn liên tục đến khi nào được mới thôi. C̣n ếch bự th́ khác. Nó thận trọng nh́n ngắm thật kỹ con mồi rồi mới ra đ̣n. Nếu trật, nó im lặng một lát như ngẫm nghĩ điều ǵ đó rồi mới tung cú khác. Tôi biết vậy nên cũng không hề nôn nóng, cứ việc nhịp đều tay cho con mồi dao động liên tục. Và cú bắt tiếp theo đă trúng đích. Tôi có cảm giác nhoi nhói ở tim. Tôi không nhịp nữa nhưng cũng chẳng buông chùng mà giữ cho sợi dây câu thẳng. Thỉnh thoảng mới chùng nhẹ cho nó xốc mồi vô. H́nh như con này chưa thật sự đói lắm. Những con đói, chúng sẽ nuốt ngay sau khi ngoạm được cục mồi. Đằng này, nó chỉ thản nhiên nhai nhè nhẹ khi tôi căng dây câu. Tôi mặc kệ. Nếu chẳng kiên nhẫn mà giật lúc này, khả năng sẩy rất cao. Công việc không khó nhưng cũng chẳng dễ. Khi mới vào nghề, tôi thường để sẩy hàng loạt mà chẳng hiểu nguyên do. Sau này nghiệm ra mới biết, chỉ khi con ếch ngậm mồi và nhảy đi hoặc lặn xuống nước, ḿnh giật ngược lại mới dễ dín. Chứ lúc nó mới ngậm mồi mà giật th́ sẩy liền, bởi miệng con ếch rất rộng.
Không chỉ có ếch, miếng mồi của dân nhấp c̣n hấp dẫn với đủ loại rắn, lươn, cá và đôi khi chuột cũng không từ. Nhưng mỗi con có cách ăn khác nhau. Con chuột khi ăn, động tác gh́ mồi của nó cũng không khác con ếch ǵ mấy, chỉ khác là nó kéo dây câu nghe “tựt tựt” và không động nước. Nếu không biết, để cho con chuột có thời gian “gậm mồi”, chỉ một lát, sợi câu c̣n mà lưỡi câu đă mất. Con rắn cắn mối th́ đặc biệt, chỉ gh́ cứng ngắc. Loại này mà giật lên th́ năm khi mười họa mới dín. Chỉ có một cách là giữ nhợ câu rồi lần xuồng bắt hoặc dùng chỉa đâm mà thôi. Mỗi con một kiểu. Đó là cái thú vị của miệt đồng nước mênh mông này. Muốn bắt từng loại phải có cách riêng. Mỗi một cách giống như một sự khám phá của con người trong hành tŕnh chinh phục tự nhiên, bắt thiên nhiên phục vụ ḿnh. Rất nhiều lần tôi sẩy những con ếch, những con rắn bự sự. Nhưng không sao. Tôi luôn xem những t́nh huống ấy là một cuộc chiến đấu nho nhỏ. Chiến đấu giữa kinh nghiệm của bản thân và thiên nhiên muôn h́nh vạn trạng. Thua cũng là một vinh dự. Thua th́ có thêm thời gian suy nghĩ về thất bại của ḿnh. Sau này, không biết ai bày đặt ra việc nhấp bằng xuỵt điện. Họ quấn một cọng dây đồng nhỏ dọc theo cần trúc, dọc dây câu và truyền đến con mồi. Đầu dây này gắn với nguồn điện thông qua một công tắc. Chỉ cần con ếch hay bất kỳ con ǵ ngậm vào miếng mồi, người nhấp chỉ việc bóp nhẹ công tắc là nó sẽ cứng đờ. Họ sẽ kéo lên một cách dễ dàng như lấy đồ trong túi. Đối xử với thiên nhiên như thế đúng là thiếu công bằng, là phi quân tử. Và thực tế, con người đang dần phải trả giá.
Cuối cùng th́ con ếch cái già cũng chịu thua. Hắn nuốt chửng con mồi và bắt đầu lặn xuống. Tôi chùng dây câu cho hắn lặn khoảng ba tấc rồi làm động tác giật thật điệu nghệ. Con ếch mắc câu, cố giăy giụa nhưng vô hiệu. Chẳng mấy chóc, nó đă nằm gọn trong tay tôi. Tôi ước chừng hắn ta không dưới bốn trăm gram.
Đang loai hoai bắt con nhái xanh móc mồi mới, tôi bỗng giật ḿnh nhận ra có một “bóng hồng” bơi xuồng chầm chậm về phía ḿnh. Mấy ngày trời lênh đênh sông nước, chỉ toàn nói chuyện với thằng Bậm và mấy con ếch, thi thoảng lắm mới gặp vài ông bạn giăng câu, giăng lưới nói ít câu, tự dưng bữa nay có người con gái xuất hiện làm tôi rùng ḿnh. Nhưng tôi từng nghe người lớn bảo, đi làm nghề hạ bạc mà vướng vô đàn bà con gái th́ xui lắm. Bởi vậy, tôi chỉ dám nh́n mà thèm thuồng chứ không hề chọc ghẹo cho phiền phức. Nàng ta bơi ngang chỗ tôi, rất gần. Đến nỗi, tôi có cảm giác ḿnh đă ngửi được mùi thơm tỏa ra từ rổ bông điên điển trên xuồng. Cô ta đáp lại cái nh́n hừng hực của tôi chỉ bằng một cái liếc mắt vô cảm. Có lẽ, đám điên điển vàng rực trước mặt hấp dẫn cô ta hơn. Tôi cũng chẳng quan tâm nữa. Sự xuất hiện hi hữu của cô ta chỉ giống như một cái đớp mồi hụt của con ếch cái già. Cô ta đă bơi tới đám điên điển cách chỗ tôi không xa, tấp xuồng vô đó, bàn tay thoăn thoắt hái từng chùm điên điển vàng ươm. Tôi lại tiếp tục công việc của ḿnh mặc dù cái dáng thanh mảnh kia thỉnh thoảng lại làm tim tôi thắt lên một chút.
Đang nhịp đều miếng mồi th́ tôi bỗng nghe tiếng động lạ từ phía cô gái. Ngoáy nh́n, tôi giật ḿnh. Mới đó mà chẳng thấy cô đâu, chỉ thấy chiếc xuồng cḥng chành liên tục. Một chiếc xuồng khác đậu bên cạnh, không người.
Linh tính báo tôi có chuyện chẳng lành. Tôi liền xếp cần câu, tức tốc bơi lại xem cơ sự. Gần tới, tôi phát hiện ra chiếc xuồng kia là của thằng Bậm. Hắn ta đang trên xuồng cô gái. Tiếng cô ta ú ớ kêu. Tay ra dấu. Th́ ra cô gái này bị câm. Thằng Bậm vẫn h́ hục trườn dài trên người cô ta. Chiếc xuồng lắc lư. Tôi bỏ dầm, lao qua kéo thằng Bậm ra, kèm theo những câu chửi tục. Thằng Bậm bị tấn công bất ngờ, té ngửa qua một bên. Cô gái lấy tay kéo mảnh vải áo đă bị xé nát, che lại khuôn ngực trắng nơn. Thằng Bậm đă kịp trấn tỉnh, quay sang tôi. Nó không nói không rằng, dọng thẳng vào mặt tôi một cái. Tôi loạng choạng, té xuống…
Tôi té sấp trên xuồng, máu rịn ra hai lỗ mũi, chảy xuống miệng mặn chát. Hai mắt tôi lờ đờ. Cạnh sườn cấn vô cây cong xuồng đau điếng. Thằng Bậm không điếm xỉa ǵ tới tôi. Nó quay lại cô gái, giật phắt những mảnh vải trên người cô ta. Nó úp mặt vào bầu vú, ngấu nghiếng như đứa trẻ đói. Tôi muốn làm một cái ǵ đó giúp cô gái nhưng bất lực. (Muốn làm người tốt th́ cần phải mạnh.) Cô gái nh́n tôi, vẻ mặt đầy cam chịu, trong khi thằng Bậm đang h́ hục trên người cô. Bỗng nhiên tôi bắt gặp cô ta nhếch mép, một cái cười sắc lạnh văng ra. Ánh mắt tóe lửa. Tôi cắn môi rướm máu. Thằng Bậm thở hổn hển, đứng dậy kéo quần lên. Hắn cười. Cái cười của con thú no mồi. Cô gái vẫn nằm bất động, trên người không một mảnh vải. Thằng Bậm lấy nước tạt vào mặt tôi, lôi tôi qua xuồng. Hắn cũng nhanh chóng lấy xuồng, bơi thẳng, bỏ mặc cô gái nằm bất động. Tôi như bị liệu, ráng bơi theo hắn. Trong đầu tôi vẫn chập chờn ánh mắt sắc lạnh của cô gái câm kia.
Chúng tôi bơi, bơi măi, bơi măi không biết bao xa mà kể. Hai cánh tay tôi như muốn ĺa khỏi thân thể mà thằng Bậm vẫn lầm ĺ bỏ từng nhát dầm chắc nịch. Tôi đành ráng gượng bơi theo nó. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng máy nổ hù hụ kèm theo những tiếng ḥ hét sau lưng. Thằng Bậm càng bơi dữ hơn. Tôi quay lại, thấy một chiếc ghe tam bản chở hàng chục người. Người nào người nấy cởi trần trùi trụi. Cô gái ban năy ngồi trước mũi ghe, ú ớ chỉ tay về phía chúng tôi. Chưa hết bàng hoàng, chúng tôi đă bị chiếc ghe chặn đầu. Một người đàn ông trên ghe hét lên rợn người:
- Đánh chết mẹ tụi nó cho tao!
- Đánh chết mẹ nó luôn… Đánh chết mẹ tụi nó… - Có mấy tiếng hùa theo dữ dội.
Tôi c̣n đang ngơ ngác chưa biết xử trí ra sao th́ đă bị hai gă nhảy qua xuồng. Một tên khóa tay tôi, tên kia giơ nắm đấm dọng thẳng vô bụng khiến tôi như lộn gan lộn ruột. Hắn ta chuẩn bị ném thêm một cú nữa vào mặt tôi th́ cô gái trên ghe ú ớ ra hiệu. Hai gă đàn ông chần chừ một lát rồi miễn cưỡng thả tôi ra. Nhưng quả đấm ban năy quá mạnh khiến tôi quằn quại nằm vắt ngang xuồng, đầu óc quay cuồng.
Tất cả mọi người trên ghe, trừ cô gái, lúc này đă tập trung vào thằng Bậm. Nó phản ứng một cách yếu ớt rồi buông xuôi. Bọn người kia vừa đánh, vừa chửi vang dội cả cánh đồng. Những tiếng la ó trượt dài trên mặt nước. Đang đánh đấm hừ hự, bỗng nhiên tôi nghe một tiếng thét kinh hoàng. Đó là tiếng của thằng Bậm. Sau tiếng thét, nó bị khiêng thảy qua xuồng. Bọn người kia sau vài câu chửi tục liền nổ máy chạy đi, mặc cho thằng Bậm đang lăn lộn v́ đau đớn.
Tôi gượng dậy, nh́n thấy thằng Bậm lấy hai tay bịt kín giữa đùi. Máu vẫn chảy ra ướt hết từ lưng quần nó xuống tới đầu gối. Tôi như quên hết mọi đau đớn, lấy khăn tắm băng tạm cho nó rồi lật đật bơi xuồng chở nó tới trạm y tế gần nhất. Khi đến nơi, thằng Bậm đă ngất xỉu tự lúc nào rồi.
3. Tôi không nhớ rơ thằng Bậm nằm ở trạm y tế xă bao lâu, nhưng tới khi về, tôi phải bán một chiếc xuồng, kèm số tiền hai thằng đem theo mới đủ trả cho bác sĩ. C̣n một chiếc xuồng, tôi chở nó về quê. Dân xóm tôi ai cũng ṭ ṃ, thắc mắc về chuyến đi của hai thằng. Tôi nói dối là gặp băo, thằng Bậm tránh gió không kịp nên ch́m xuồng, mất hết mọi thứ. May mà nó tấp vô dề trấp. Trời tạnh mưa giông, tôi phải bơi xuồng mấy tiếng đồng hồ mới kiếm gặp. Lúc đó nó lạnh tím ḿnh tím mẩy hết trơn. Trễ một chút th́ chết chứ chẳng chơi. Ai nghe qua cũng xuưt xoa, nói thằng Bậm mạng lớn.
Sau chuyến đó, tôi không c̣n thiết tha với cái nghề nhấp chuyến nữa. Thỉnh thoảng, “cái máu” nghề nghiệp lại nổi lên trong tôi, nhất là khi con nước miệt trên đổ về đỏ ngầu ḍng sông cái. Dân xóm tôi lại lục đục chuẩn bị xuồng ghe, cần trúc đi nhấp chuyến. Những lúc như thế, tôi cũng lấy cây cần nhấp vẫn dựng bên hông nhà, sửa dây nhợ một chút rồi dựng lại như cũ. Tâm trí tôi miên man nghĩ đến những cú đớp mồi, nghĩ đến mấy con ếch cái già nặng tŕu trịu mỗi khi mắc câu… Nhưng rồi, những ư nghĩ ấy thoáng qua rất nhanh, bởi chẳng hiểu sao, ánh mắt của cô gái câm và h́nh ảnh thằng Bậm lăn lộn trong vũng máu lại hiện ra trong đầu tôi rơ mồn một, như mới xảy ra tức th́. Tôi đành giải nghệ.
Thằng Bậm cũng không đi nhấp nữa. Mà tệ hơn, từ chuyến đó trở về, nó không nói ǵ hết. Ai hỏi ǵ cũng im ru, thỉnh thoảng cười ha ha nghe mà rợn óc. Mấy ngày đầu mới về, hễ đứng bóng là nó chạy ra ngoài đồng, vừa la vừa khóc, tay giữ chặt giữa hai đùi. Người ta nói nó bị ma ám. Có người nói, hổng chừng nó hụt chết đuối nên bị tâm thần. Mỗi người bàn tán một kiểu, bàn riết rồi cũng chán, để mặc nó muốn làm ǵ th́ làm, ra sao th́ ra. Rồi không biết ai bày đầu, cả xóm kêu nó là Bậm “khùng”.
4. Bữa nay tôi lại đi đồng. Sau mấy ngày không công rỗi việc, tôi cảm thấy ḿnh mẩy uể oải, ê ẩm hết trơn. Mang tiếng là dân đi làm ở thành phố nhưng lại chẳng ra tṛ trống ǵ, giờ về quê, nằm ườn ra ăn th́ bà con lối xóm cười chết. Với lại, tôi cũng nhớ đồng ruộng lắm rồi. Có lẽ, cái chất quê trong tôi nó c̣n đậm đặc. Bởi vậy, có cơ hội là tôi ra đồng liền. Lên thành thị đổi đời không xong th́ về quê cũng nên làm một thằng nhà nông cho đúng nghĩa chứ!
Công việc của tôi bữa nay là đắp liếp dưa cho ông năm Tăng cuối xóm. Tôi không biết là ông ta cũng nhờ thằng Bậm làm chung với tôi. Tới nơi mới thấy nó đang làm h́ hục. Tôi chào nó bằng một cái cười. Nó quệt mồ hôi, cười với tôi gịn rụm. Mấy năm trời hai thằng mới có dịp làm chung, tôi muốn nói chuyện với thằng Bậm nhiều lắm. Ngặt nỗi nó tịnh khẩu bấy lâu nay nên tôi đành chịu. Mạnh thằng nào nấy làm, thấy mệt mới hú nhau vô uống nước. Do lâu quá không ra đồng, cái liếp tôi đắp chỉ bằng phân nửa thằng Bậm. Vậy mà tôi c̣n mệt muốn mờ hai con mắt. Thằng Bậm th́ vẫn tỉnh bơ.
Trưa, hai thằng vô bờ kinh ăn cơm rồi nghỉ ngơi một lát. Cơn gió nhè nhẹ mơn man làm tôi buồn ngủ muốn híp con mắt. Đồng quê quả thật yên b́nh, không như cái xô bồ, bát nháo mà tôi từng chứng kiến những tháng ngày lăn lộn trên thành phố với tham vọng đổi đời. Giờ nghĩ lại thấy nổi gai ốc. Tôi nằm trên đám cỏ chỉ mát rượi dưới bóng c̣ng, quyết định ngủ một giấc cho đă đời. Lâu rồi tôi mới t́m lại cái cảm giác thân quen, êm ả. Thằng Bậm cũng ngả lưng, tôi nghe từng tiếng thở của nó đùa vào với gió. Nhưng hai thằng chưa kịp chợp mắt th́ có tiếng lanh lảnh trong xóm vang ra.
- Bậm ơi, về mau đi, có ai kiếm mày nè, Bậm ơ…ơi…ơi…!
Tôi ngạc nhiên, không biết giữa trưa trờ trưa trật như vầy mà ai c̣n kêu réo nó. Thằng Bậm cũng lồm cồm ngồi dậy, mặt ngơ ngác. Rồi nó dụi mắt, đi nhanh về hướng phát ra cái âm thanh chưa dứt. Tôi nằm xuống, tiếp tục lim dim. Được một lát, lại nghe tiếng kêu trong xóm phát ra. Lần này lại kêu đúng tên tôi.
- Hùng ơi….Hùng ơi…Hùng ơ…ơi…ơi…
Tôi bật dậy như ḷ xo. Không phải bất ngờ v́ người ta kêu trúng tên ḿnh. Tôi giật ḿnh v́ tiếng kêu đó như là tiếng của… thằng Bậm. Tiếng của thằng Bậm? Thằng Bậm “tịnh khẩu”?!
5. Có hơn hai chục người vừa lớn vừa nhỏ, đàn ông có, đàn bà có, đang xúm quanh hai mẹ con cô ta. Cô mặc bộ đồ bà ba màu sậm, mái tóc búi cao. Gương mặt thanh tú. Đặc biệt, đôi mắt sáng một cách lạ lùng. Đứa bé không lạ lẫm trước mọi người, trái lại, nó c̣n nói luôn miệng khi có ai đó hỏi. Giọng nó bập bẹ, nhưng nghe vẫn rơ. Má nó không nói được, chỉ ra dấu. Người xóm tôi đang thắc mắc không biết cô gái câm này dạy con nói bằng cách nào. C̣n tôi th́ thắc mắc, không biết sao cô ta lại có thể t́m đến cái xóm Trà Bông heo hút này? Cô ta đến để làm ǵ?
Nhưng, người xúc động mạnh nhất có lẽ là thằng Bậm. Nó đứng sát vào tôi, tay siết chặt tay tôi đau điếng. Tôi cảm nhận được nó đang run. Cô ta có vẻ b́nh thản hơn, rẽ đám đông bồng đứa bé đến trước mặt hai chúng tôi. Cô ta chỉ thằng Bậm rồi ra dấu với đứa bé. Đứa bé nh́n thằng Bậm một lát rồi cất giọng ng̣ng ngọng, h́nh như nó đă được tập mấy câu này từ lâu rồi:
- Con chào ba! Con với má đi kiếm ba. Gặp ba rồi, ở với ba.
Thằng bé chưa dứt tiếng, tôi đă thấy môi thằng Bậm giật giật, nước mắt nó trào ra. Nó buông tay tôi, đón lấy đứa bé từ tay cô ta, hôn khắp mặt mũi thằng nhỏ. Một lát sau thằng Bậm mới chợt nhớ, nó quay sang tôi, nói như khoe:
- Con tao nè Hùng, thằng nhỏ này là con tao nè Hùng! Tao có con nè…Ha ha… Trời ơi… Tôi có vợ có con rồi nè bà con ơi… Ha ha ha…
Thằng Bậm ôm thằng nhỏ trong tay, quay qua quay lại khoe hết người này đến người khác. Tiếng cười của nó ḥa vào tiếng cười gịn giă của đứa bé rộn lên cả xóm Trà Bông. Tôi bất giác nh́n sang người phụ nữ. Cô ta đang mải mê đưa mắt dơi theo hai cha con thằng Bậm, môi nở một nụ cười. Đúng rồi, cô ấy đang cười. Nụ cười phúc hậu, hiền ḥa, khác xa cái cười sắc lạnh ngày nào giữa mênh mông đồng nước.
TRƯƠNG
CHÍ HÙNG
Cập
nhật ngày 30.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến
Website Sông Cửu Long