CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011

CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm

CHUYỆN T̀NH TRÊN ĐỒNG LÚA NÀNG THƠM

+ NGUYỄN PHẤN ĐẤU

Đám cưới của Mai Thảo được gia đ́nh tổ chức ở một nhà hàng tiệc cưới thuộc loại sang trọng nhất nh́ thành phố Hồ Chí Minh, khách mời lên đến cả ngàn người. Nghi thức lễ cưới không thiếu thứ gi, từ cỗ xe ngựa song mă chở cồ dâu chú rể, cho đến hàng trăm bong bóng kết h́nh trái tim bay lên trời xanh... Tất nhiên là có hàng chục máy ảnh, camera ghi lại tất cả những khoảnh khắc tuyệt vời trong ngày vui của cô. Sau tuần ữăng mật ở một nước Bắc Âu thơ mộng, cô dâu Mai Thảo trở về nhà, dành hẳn một ngày để nằm vùi trong pḥng ngủ xem hàng ngàn tấm h́nh cưới, mấy đĩa phim quay đám cưới. Cô thích nhất là những tấm h́nh chụp chú rể d́u tay cô dâu bước xuống từ cỗ xe song mă để vào nơi làm lễ cưới. Bằng sự quan sát tinh tế (hay nhờ một giác quan nàọ đó), Mai Thảo nhận ra một chuyện lạ trong nhiều tấm ảnh cưới: thấp thoáng bên kia đường một người nữ tu trong bộ dạng đang đi khất thực hiện lên trong ảnh. Nếu người nữ tu t́nh cờ đi khất thực ngang qua đám cưới, có thể bà ấy chỉ xuất hiện trong một hai lần các thợ ảnh bấm máy, đằng này bà xuất hiện khá nhiều, ở những thời điểm cách xa nhau, thậm chí theo chiều di chuyển khác nhau, tức bà đă đi qua đi lại trước đám cưới nhiều lần. Lấy làm lạ, Mai Thảo mở đĩa phim quay đám cưới và căng mắt ra xem. Không phải đợi lâu, ở trường đoạn chú rể d́u tay cô dâu từ xe song mă bước xuống để từ đó bước vào nơi hành lễ, trong phim hiện lên khá rơ người nữ tu đang đi khất thực bên kia đường. Bà đi khất thực, nhưng cứ quanh quẩn trước nhà hàng tiệc cưới, cặp mắt kín đáo nh́n qua bên đường nơi có đám cưới. Mai Thảo thấy hồi hộp, tim đập mạnh khi ống kính quay cảnh chú rể d́u tay cô dâu bước lên con đường hoa để vào nơi hành lễ, trên phông nền phía sau thấp thoárig h́nh ảnh người nữ tu đưa tay lên mặt, như thể là lau nước, mắt, rồi bà quay mặt ra sau, đứng tựa vào gốc cây. Đen đó máy quay phim chuyển sang góc quay khác, không thấy người nữ tu đâu nữa.

Linh tính của đứa con khi lớn lên không có mẹ, cũng không ai biết mẹ cô ở đâu, c̣n sống hay đă chết, mách bảo cho Mai Thảo biết người nữ tu đó chính là mẹ ḿnh. Mai Thảo cho phóng to mấy tấm h́íứi cưới có bóng dáng người nữ tu thấp thoáng phía sau, rồi tức tốc chạy về Mỹ Lệ đưa cho ông bà ngoại và các cậu, dĩ xem có phải người nữ tu trong ảnh là mẹ ḿnh. Dù đă hai mươi năm trôi qua, dù bộ dạng người nữ tu trong ảnh khác hoàn toàn so với cô thôn nữ tên Lài năm nào, và dù h́nh ảnh trong tấm ảnh cưới không thật rơ nét, nhưng bà Huệ, bà ngoại của Mai Thảo (mẹ của cô Lài), sau một chút đăm chiêu quan sát, đă khẳng định dứt khoát với Mai Thảo: “Đó chính là mẹ con”. Rồi ông ngoại, các cậu, d́ của Mai Thảo sau khi xem xét kỹ những tấm ảnh và những đoạn phim đám cưới có bóng dáng của người nữ tu, cũng dần nhận ra người ni cô trong ảnh, trong phim là cô thôn nữ tên Lài đẹp nhất xă Mỹ Lệ năm nào. Mai Thảo sung sướng như phát điên khi biết rằng trên đời này cô vẫn c̣n có mẹ, dù là mẹ đă thoát tục, phụng sự nơi cửa Phật. Cả nhà ông bà ngoại của Mai Thảo như ch́m trong xúc động, nghẹn ngào khi họ tin chắc rằng người con gái trong gia đ́nh mất tích đă hai mươi năm giờ vẫn c̣n sống, trong bộ đồ tu, đă âm thầm t́m đến nơi tổ chức đám cưới để lặng lẽ nh́n con gái ḿnh bước lên xe hoa theo chồng. Câu chuyện t́nh yêu thơ mộng và bi thương trên cánh đồng lúa Nàng Thơm Chợ Đào những năm sau ngày miền Nam giải phóng lại ùa về trong kư ức của mọi người.

Năm ấy, chị Lài đang ở lứa tuổi mười tám đẹp nhất của đời con gái. Chị đẹp có tiếng trong vùng, cả cái xă Mỹ Lệ ai cũng biết chị Làị “tài sắc vẹn toàn”, c̣n cánh thanh niên mới lớn thi khỏi phải nói, ai cũng ước mơ có ngày được kết tóc se duyên với chị. Chị có nước da trắng, tóc dài, khuôn mặt trái xoan, môi hồng, hay mặc đồ bà ba...Mỗi lần chị xách giỏ đi bộ ra chợ Trạm, cả người bán lẫn người mua đều dừng tay thẫn thờ ngắm nh́n chị. Khi chị cấy lúa trên cánh đồng Long Mỹ, trời nắng trưa hè như cũng trở nên dịu mát. Nhà chị nghèo, có ít ruộng đất trồng lúa Nàng Thơm, chỉ dư dả lúa gạo, c̣n lại đều thiếu thốn. Ruộng nhà chị nằm trên cánh đồng trồng lúa Nàng Thơm từng nổi danh là gạo “tiến Vua’. Những năm sau ngày miền Nam giải phóng, những hộ gia đ́nh nông dân có ruộng đất trồng lúa quư như nhà chị bỗng trở nên “sang”, khi trong nhà lúc nào cũng đầy lúa, mà là lúa đặc sản, trong lúc mọi người phải ăn độn bột ḿ, bo bo... Cũng những năm đó, nhiều gia đ́nh có gốc ở Mỹ Lệ từng trôi dạt về Sài G̣n trong những năm chiến tranh ác liệt, đă hồi hương về quê cha đất tổ, cũng là để dễ dàng cho cái ăn vốn đang là chuyện quan trọng hàng đầu lúc đó. Trong số những gia đ́nh hồi hương về Mỹ Lệ, có gia đ́nh của ông Bảo. Ngày trước ở Mỹ Lệ ông Bảo đă thuộc loại khá giả, khi chạy trốn chiến tranh về Sài G̣n vào giữa thập niên 1960, nhờ chí thú làm ăn, ông đă phất lên, trở thành “tư sản” giàu có ở Sài G̣n, có cả nhà máy sản xuất đồ gia dụng, có xe hơi, nhà lầu. Như nhiều người giàu có khác ở Sài G̣n, sau ngày miền Nam giải phóng ông Bảo đă giao cơ sở sản xuất cho Nhà nước rồi cùng gia đ́nh hoi hương về sống ứên mảnh vườn xưa của ông bà để lại. Ông Bảo có bốn người con, người đi du học nước ngoài trước ngày giải phóng, rồi ở lại luôn bên ấy, người bám lại Sài G̣n, chỉ có cậu con trai út là cùng cha mẹ trở về quê sinh sổng. Dù đă giao hiến nhiều tài sản cho Nhà nước, nhưng khi trở về quê hương, ông Bảo vẫn thuộc loại giàu có, cất nhà đẹp, lập vườn trồng cây ăn trái, cậu con trai út v́ vậy cũng thuộc loại “nam thanh” ữong xă. Cậu út Nghị cũng không khác gi các chàng trai khác ừong xă, đă sớm mê mệt cô thôn nữ “đẹp như tiên” tên Lài. Nhờ giàu có và nhờ sự dạn dĩ của chàng trai lớn lên ở chôn thị thành, cậu út Nghị đă làm được cái chuyện mà bao thanh niên trong xă không dám và không thể làm, đó là thả lời tán tỉnh cô thôn nữ tên Lài đẹp nhất vùng. Chuyện chàng ữai chốn thành thị về quê phải ḷng cô thôn nữ “hương đồng gió nội” rồi kết tóc se duyên không chỉ tồn tại trong tiểu thuyết thời tiền chiến, mà đúng cả trong trường họp cùa anh út Nghị và chị Lài. Mối tinh thơ mộng, lăng mạn của họ đă lớn dần sau mỗi vụ lúa Nàng Thơm. Một đám cưới “lớn nhất làng” đă diễn ra sau đó ít lâu, bao chàng trai ở Mỹ Lệ như thấy trái tim ḿnh se thắt khi thấy nhà chị Lài trang hoàng hoa đăng rực rỡ mừng ngày lễ vu quy.

Trong đời, có những bà mẹ chồng khó khăn với nàng dâu không thể nào tả nổi. Người mẹ của anh út Nghị b́nh thường rất tốt với mọi người chung quanh, nhưng khi có nàng dâu út về nhà, bà trở nên khó tính lạ thường. Là cô gái lớn lên ở nông thôn, cô Lài h́nh dung được chuyện khổ cực khi “làm dâu”, v́ vậy mà cô cố gắng chịu đựng, rồi “thời gian sẽ làm cho nguôi ngoai” như lời mẹ ruột cô dặn trong đêm trước ngày về nhà chồng. Chị sinh đứa con gái đầu ḷng, bà mẹ chồng không bớt khó khăn với nàng dâu được chút nào. Chị Lài cắn răn chịu đựng, chị nghĩ nếu ḿnh sinh cho gia đ́nh chồng đứa “cháu nội trai nối ḍng” có thể mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. Hai năm sau chị sinh tiếp đứa con trai thật kháu khỉnh. Thế nhưng, dù bà mẹ chồng nâng niu, quư trọng đứa cháu nội trai như vàng như ngọc, nhưng bà lại không bớt chút khó khăn, tàn độc đối với cô dâu chân quê. Bấy giờ chị Lài mới nghiệm ra, có lẽ do môi trường sống quá khác biệt, khó mà t́m được sự hài ḥa giữa nàng dâu chân quê và bà mẹ chồng giàu sang, đài các chốn thị thành đang bị thất sũng phải quay trở về quê.

Vào giữa thập niên 1980, Nhà nước bắt đầu trả lại các cơ sở sản xuất cho chủ cũ, ông Bảo và cậu con trai út quay tṛ lại Sài G̣n tiếp tục nghề sản xuất, kinh doanh. Bà mẹ chồng ở lại thôn quê cùng cô đâu út và hai đứa cháu nội. Ngày trước có cha chồng, có chồng kề bên, sự khó khăn của bà mẹ chồng được “giảm chấn” đi phần nào nhờ có hai người đàn ông trong nhà, giờ chỉ c̣n mẹ chồng và nàng dâu trong ngôi nhà mênh mông lạnh lẽo, sự khó khăn của bà mẹ chồng như tăng lên gấp bội. Đă bao lần chị Lài cố nuốt nước mắt chịu đựng để không ù chạy ra khỏi nhà để về khóc trong ḷng mẹ ruột, chị tiếp tục nhịn nhục, cắn răn ở lại v́ hai đứa con thơ. Đi làm ở thành phố, hàng tuần anh út Nghị đều về Mỹ Lệ thăm mẹ và vợ con. Ngày cuối tuần ngắn ngủi là lúc chị Lài thấy nhẹ nhơm nhất, như tạm thoát khỏi địa ngục cuộc đời. Cho tới một ngày, chị phát hiện có sự thay đổi khó hiểu ở chồng, anh út Nghị không c̣n ân cần an ủi vợ cố gắng chịu đựng sự khó khăn của mẹ như trước. Rồi có những tin đồn cho rằng anh út Nghị đă có người phụ nữ khác ở thành phố. Chị Lài thức khóc suốt mấy đêm, đầu tóc rũ rượi, mặt mày hốc hác. Càng buồn khổ, mặt mày u ám, chị càng bị bà mẹ chồng mắng chửi, hành hạ nhiều hơn. Mỗi khi ông Bảo từ thành phố về nói làm ăn kinh doanh đang gặp khó khăn, vợ ông lại ch́ chiết nặng lời cô dâu tên Lài, bà cho rằng cô dâu mặt mày “như đêm ba mươi” chính là nguyên nhân của bao bất trắc trong gia đ́nh bà. Một đêm nọ, chị Lài thức trắng, vừa dỗ hai đứa con ngủ say, chị vừa suy nghĩ mông lung. Ban đầu chị đinh ôm cả hai đứa con về nhà cha mẹ ruột, chấm dứt cuộc sống đọa đày bên nhà chồng. Nhưng chị hiểu ḿnh không có quyền làm chuyện đó, trước sau gi người ta cũng bắt chị chia đôi hai đứa con, một đứa theo mẹ, đứa kia phải theo cha. Mà chị không muốn hai đứa con vô tội của chị phải xa ĺa nhau. Với lại, nếu theo chị về sống cuộc đời nhà nông nghèo bên ngoại, tương lai của chúng sẽ chẳng ra ǵ, so với lớn lên trong giàu sang nhung lụa trong gia đ́nh bên nội. Sau ba bốn lần đi ra cổng nhà rồi lại quay vào nằm bên các con, lần cuối cùng, khi đài truyền thanh huyện cần Đước vừa phát chương tŕnh buổi sáng lúc năm giờ, chi Lài quyết định dứt áo ra đi, chị ù té chạy với đôi bàn chân trần suốt mấy cây số để về khóc trong ḷng mẹ ruột. Cha mẹ chị Lài rất hiểu hoàn cảnh của con, khuyên nhũ chị quay trở lại nhà chồng mà không được, họ cũng đành ngậm ngùi cùng đứa con gái vô phần. Những ngày sau đó chị Lài bị dằn vặt, khổ đau trong nỗi thương nhớ hai con. Đôi lần chị định quay trở lại nhà chồng để nếu có khổ nhục đến chết th́ cũng ở gần bên các con. Thế nhưng, bên gia đ́nh chồng chị bắn tiếng sang “đă đi th́ đi luôn”, rồi chồng chị cũng không cần ghé hỏi han, khuyên nhũ vợ trở về. Tất cả mọi người đều muốn chị biến mất khỏi cuộc sống của họ. Đúng nửa tháng sau ngày rời bỏ nhà chồng, sau khi đă gầy rạc v́ không ăn không ngủ, chị Lài nửa đêm lặng íẽ rời khỏi nhà cha mẹ ruột sau khi để lại ḍng chữ ngắn ngủi: “Con đành bất hiếu với ba má, hẹn kiếp sau con đền đáp...”. Sáng hôm sau cả nhà tá hỏa đi t́m chị khắp nơi, ra các bờ sông v́ nghĩ chị tự vẫn, nhưng không thấy dấu vết ǵ của chị. Những ngày tiếp theo, rồi mấy tháng tiếp theo, mẹ chị đi t́m con khắp nơi, nhưng vô vọng. Ai cũng nghĩ chị đă t́m đến cái chết ở một nơi xa xôi nào đó.

Câu chuyện về chị Lài rời khỏi nhà chồng, rồi biến mất một cách bí ẩn khỏi nhà cha mẹ ruột, bỏ lại hai đứa con thơ, được người dân Mỹ Lệ bàn tán suốt mấy năm trời. Câu chuyện rồi cũng đi qua, người ta dần quên câu chuyện đau ḷng này để bàn về những câu chuyện đau ḷng khác mới phát sinh. Hai đứa con nhỏ của chị Lài lớn dần lên, dù bên nội ra sức cấm cản, nhưng không ngăn được chúng t́m về quê ngoại. Những điều không hay về mẹ ruột mà hai đứa trẻ bị gia đ́nh bên nội “nhồi nhét” từ khi mới ư thức được cuộc sống, dần dần được thay thế bởi ḷng cảm thương người mẹ bất hạnh, v́ muốn hai đứa con ḿnh sau này được sung sướng mà chấp nhận hi sinh đời ḿnh. Cũng gống như mọi người, hai đứa trẻ cũng tin rằng mẹ ḿnh đă chết ở một nơi xa xôi nào đó.

Mai Thảo và bà ngoại, rồi các d́, cậu tỏa đi khắp các ngả đường ở thành phố để t́m người nữ tu đi khất thực trước nhà hàng tiệc cưới hôm nào. Thấy người nữ tu nào đi khất thực ữên đường, họ đều dừng lại xem kỹ mặt mày và hỏi thăm về ni cô tên Lài quê ở Mỹ Lệ. V́ quá bức xúc mà họ quên rằng, nếu đúng cô Lài đă đi tu, ắt hẳn cô đă có một cái tên Phật nào đó, c̣n cái tên Lài quê mùa, ừần tục đă bỏ quên ṭ lâu, ừong giới tu hành không ai biết. Đi t́m những người khất thực trên khắp các ngả đường mà không kết quả, Mai Thảo và bà ngoại tiếp tục một cuộc t́m ṭi đầy khổ hạnh khác - họ vào từng ngôi chùa, từng tịnh xá để ḍ t́m một khuôn mặt quen thuộc. Nhờ t́m kiếm mà Mai Thảo và bà ngoại biết, ở thành phố có tới mấy trăm ngôi chùa, tịnh xá, có nơi chỉ vài ba người xuất gia tu hành, có nơi lên đến hàng trăm tăng, ni phụng sự nơi cửa Phật. Ở một vài ngôi chùa, Mai Thảo và bà ngoại thuyết phục được sư trụ trĩ cho họ vào cả hậu liêu, nơi các ni sư sinh hoạt đời thường, để nhận diện. Đây là việc làm rất phiền toái và không nên. V́ vậy mà ở những ngôi chùa tiếp theo, Mai Thảo và bà ngoại chọn cách chờ thời điểm cúng chiều, là lúc tất cả tăng, ni ứong chùa tập trung lên chánh điện để đọc kinh, niệm Phật, hai bà cháu đứng bên trong quan sát từng ni cô trong bộ đồ tu, ngồi hướng mắt lên đức Phật trên đài cao. Mất mấy tháng trời, hai bà cháu Mai Thảo đi khắp các ngôi chùa trong thành phố mà không kết quả. Mai Thảo hoàn toàn không hĩnh dung sắc vóc của mẹ ḿnh ra sao, cô chỉ biết trông chờ vào bà ngoại. Có lần bà ngoại của Mai Thảo khi đăm chiêu quan sát một ni cô đang quỳ nơi chánh điện trong ngôi chùa Vĩnh Nghiêm (quận 3, TP.HCM), bỗng mắt bà sáng lên, tay chân run rẩy. Mai Thảo cũng thấy tim đập mạnh, bước đi nhè nhẹ cùng bà ngoại tiến đến sát phía sau người nữ tu đang ngồi niệm Phật bất động. Thế nhưng, quan sát một hồi lâu, bà ngoại Mai Thảo thất vọng quay trở ra, bà nói nhỏ với cháu ngoại: “Không phải má con, chỉ là người giống người thôi. Má của con sau ót có nốt ruồi son rất lớn, có lẽ v́ nốt ruồi đó mà má của con khổ cả đời. Người ni cô này không có nốt ruồi đó”. T́m khắp thành phố mà không có kết quả, hai bà cháu của Mai Thảo t́m thêm ở nhiều ngôi chùa vùng ngoại thành TP.HCM, rồi các huỵện nằm sát TP.HCM thuộc các tỉnh Long An, Tây Ninh, B́nh Dương, Đồng Nai, nhưng chỉ là vô vọng. Cuối cùng, Mải Thảo tự an ủi rằng, có lẽ người nữ tu trong h́nh đám cưới không phải là mẹ ḿnh, chỉ là chuyện người giống người như bà cháu cô đă gặp ở ngôi chùa Vĩnh Nghiêm, chứ thực ra mẹ cô không c̣n tồn tại trên cơi đời này. Mai Thảo và bà ngoại kết thúc cuộc t́m kiếm, trở về với công việc bộn bề mà v́ dồn sức cho cuộc t́m kiếm mấy tháng trời phải bỏ dở.

Vợ chồng Mai Thảo nhờ có học thức, được cha và ông nội để lại “của hồi môn” khá lớn, nên nhanh chóng phất lên trong kinh doanh, sớm trở thành những ông bà chủ trẻ thành đạt ở TP.HCM. Họ mở công ty và cửa hàng giới thiệu sản phẩm trên một con đường lớn ở TP.HCM, cũng là nơi vợ chồng, con cái sinh sống. Hàng ngày, Mai Thảo đưa con đến trường mẫu giáo rồi trở về cửa hàng phụ chồng lo chuyện kinh doanh. Một buổi sáng, khi chở con bằng xe gắn máy vừa rời khỏi cổng nhà để đến trường ở gần đó, Mai Thảo bỗng thấy lành lanh sau gáy, cô quay đầu lại và nh́n thấy ánh mắt rất lạ của một ni cô ứong bộ dạng người đi khất thực từ bên kia đường đang nh́n mẹ con cô. Mai Thảo kín đáo điện thoại cho anh nhân viên bảo vệ cửa hàng lấy xe gắn máy chạy theo người nữ tu khất thực. Không khó khăn lắm để người nhân viên báo lại cho cô chủ biết, người nữ tu đi về một ngôi chùa nhỏ trong hẻm ở một quận vùng ven thành phố. Ngôi chùa này Mai Thảo và bà ngoại chưa từng đến, v́ nó quá nhỏ, ít người biết tới. Ngày hôm sau, Mai Thảo lân la đến chùa hỏi thăm và biết đó là ni cô Diệu Lan, trước đây tu ở Vũng Tàu, gần đây chuyển về chùa này, c̣n lại không ai biết thêm ǵ về bà. Mai Thảo cố t́nh lân la đến gần vị ni cô để lén nh́n xem có nốt ruồi son phía sau gáy hay không, nhưng dường như vị ni cô có ư né tránh mỗi khi Mai Thảo t́m cách đến gần. Mai Thảo quyết định về Mỹ Lệ đón bà ngoại và chở thẳng đến ngôi chùa nhỏ nói trên. Không ư tứ, tế nhị như đứa cháu gái, bà Huệ (bà ngoại của Mai Thảo) ngay khi vừa chạm mặt người nữ tu nói ừên, đă cất tiếng tha thiết: “Lài con, má nè con...” Một thoáng chần chừ ở người nữ tu, chỉ chờ có vậy, bà Huệ tiến tới ôm lấy người ni cô, cùng lúc bà nh́n vào gáy người ni cô để thấy nốt ruồi son. Bà Huệ run rẫy khi biết chắc rằng đó là đứa con gái tội nghiệp của bà đă hơn hai mươi năm xa lánh hồng trần gửi thân nơi cửa Phật. Bà Huệ và đứa cháu gái chực ̣a khóc, người ni cô Diệu Lan b́nh tỉnh lạ thường, nói: “Mô Phật, số phận đă an bày, má và con đừng làm kinh động chốn thiền môn. Xin mời ra sau hậu liêu để tôi hầu chuyện”. Dù cố kềm nén, không để ảnh hưởng đến cửa chùa, nhưng bà Huệ và cháu Mai Thảo nước mắt cứ chảy dài, trong khi ni cô Diệu Lan đôi mắt vẫn khô ráo, nhưng buồn thăm thẳm, như chứa đựng nỗi đau của cả một kiếp người. Ni cô cho biết, bà quyết định xa lánh hồng trần, gửi thân nơi cửa Phật mà không cho bất cứ ai trong gia đ́nh biết, v́ sợ sẽ không giữ được ḿnh toàn tâm với con đường tu đă chọn. Tuy vậy, ni cô vẫn để tâm t́m hiểu để biết hoàn cảnh của cha mẹ, nhất là cuộc sống, sự phát triển của hai đứa con mà bà đă bỏ lại ở nhà chồng. Nhờ vậy mà bà biết về ngày cưới của đứa con gái, và bà đă đi khất thực ngang nơi tiến hành lễ cưới để chứng kiến giờ phút thiêng liêng khi con gái ḿnh bước lên xe hoa. Tất nhiên là bà không hề biết h́nh ảnh của bà đă xuất hiện trong những tấm ảnh cưới. Bà cũng biết con gái ḿnh đă có con, vợ chồng nó làm ăn thành đạt, sống hạnh phúc. Hàng đêm quỳ cúng nơi chánh điện, sau tất cả những điều mà một ni cô phải làm trước Phật Tổ, bà với tư cách một người từng làm mẹ đă cầu nguyện cho các con được hạnh phúc, cho cha mẹ sống thanh thản tuổi già... số phận đă an bày, cuộc đời đă định cho mỗi người một hoàn cảnh, một niềm hạnh phúc và một sự đau khổ khác nhau. Ke từ ngày ấy, cứ đến ngày rằm hàng tháng, Mai Thảo và bà ngoại lại đến viếng chùa, mục đích là để thăm con, thăm mẹ, dần dà họ trở thành những phật tử thực thụ. Mai Thảo đă dành số tiền lớn giúp nhà chùa xây dựng lại chánh điện, hậu liêu, cổng rào... Ngôi chùa nhỏ ngày nào giờ đă ừở nên khang trang. Đạo và đời tưởng như hai ngả tách rời, nhưng bằng t́nh yêu thương bao la, bằng sự thông cảm sâu sắc, những người trong cuộc đă có thể làm cho đạo và đời ḥa đồng với nhau.

Cô gái tên Mai Thảo trong truyện không muốn câu chuyện buồn của gia đ́nh ḿnh được nhiều người biết. Người viết cũng không có điều kiện xin phép người mẹ ni cô trong câu chuyện. Nhưng người viết xin mạn phép kể lại câu chuyện cảm động này cho nhiều người biết, v́ dù nó quá đau thương, nhưng cũng chứa đựng trong ấy t́nh mẫu tử bao la, sâu đậm, đáng để cho nhiều người chiêm ngưỡng.



NGUYỄN PHẤN ĐẤU


Cập nhật ngày 30.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến Website Sông Cửu Long