CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011

CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm

DẪN DỤ

+ TRẦN VĂN THỊNH

Tôi cứ đứng ngay trên cái ngạch cửa bằng gỗ sơn màu cánh gián mà sững sờ. Trước mặt tôi là một gă đàn ông mập mạp khoác trên lưng chiếc ba lô to tướng đầy dáng vẻ phong trân. Vẻ mặt rất thành thực từ bốn năm về trước của hắn cho tôi biết một sự thật khủng khiêp, một sự thật mà không một ai có thể tin được. Nhưng dù các bạn không tin, đó vẫn là sự thật. “Cậu đă bị... đă bị...”. Tôi cố hết sức kêu lên lên nhưng cổ họng cứ cứng lại, đắng nghét, khô khôc trong một cơn bộc phát t́nh cảm dữ dội...

*          *

*

-  Tớ đă lựa chọn con đường cho ḿnh. Tớ sẽ chịu trách nhiệm!

Đó là lời của Chí, anh bạn thân của tôi mỗi khi tôi khuyên nên từ bỏ con đường văn chương để có thể có cuộc sống tốt hơn. Mặc tôi nói ǵ, Chí chỉ lặng lẽ rịt điếu thuốc với một cái nh́n xa xăm. Nếu có ly rượu bên cạnh, thế nào hắn cũng sẽ nốc cạn rồi rót tiếp ly khác.

Chí là con người của đam mê. Ngoài đam mê trở thành văn sĩ, hắn không quan tâm đên cái ǵ khác. Đang học đại học năm cuôi, hăn bỏ ngang bởi v́ hăn nói răng ḿnh cân dành hêt thời gian cho việc t́m kiếm vốn sống để sáng tác mặc cho cái quyết định đó làm cho hăn luôn đau khổ v́ cảm thấy ḿnh đă phụ ḷng cha mẹ già ở quê nhà, phụ ḷng đợi chờ của cô gái quê. Khi tôi ra trường và đi làm đă hơn bốn năm thi Chí vẫn cứ lang bang giữa đất cần Thơ với một lư do hết sức phi lí là “dấn thân” để viết. Mỗi lần nốc rượu vào là hắn lim dim đôi măt và lại nói với tôi bằng tất cả sự hào hứng của thành thật:

-   Cậu nói đi, đời người chỉ là một sát-na trong thời gian vũ trụ! Vậy th́ cậu nghĩ ḿnh có đủ thời giờ mài đũng quần trên giảng đường, rồi sau đó kiếm một việc làm, lấy một cô vợ và đẻ một lũ con hay không? Hay cậu bảo ḿnh hăy về quê để sống với ông bà lăo và có một cuộc sông b́nh yên? Hay cậu muôn ḿnh hăy kiêm một việc làm ở một cái văn pḥng nào đó? Sông cuộc đời công chức ngày tám tiêng như cậu th́ tớ chịu. Không phải tớ khinh cậu, chăng qua cậu đă lựa chọn như nhiều người đă chọn. Nhưng họ là họ! C̣n tớ là tớ! Tớ linh cảm ḿnh săp chết! Tớ phải viết một tác phẩm để đời, một tác phẩm.làm rạng danh nền văn chương dân tộc, ngợi ca đất nước bằng sự thấu hiểu tất cả những nỗi đau và vẻ đẹp tuyệt vời của nó. V́ vậy, trước hết tớ phải sống như một nhà văn thực thụ.

Tôi bảo khối nhà văn nhà thơ bây giờ viết mà đâu cần sống khổ sở hay tự hành hạ chính ḿnh bằng cuộc sống lây lất. Họ vẫn viết mà đâu cần phải đi đâu cho xa. Họ vẫn có gia đ́nh, con cái và c̣n phải chăm lo cho cơ ngơi của ḿnh. Quan trọng là họ tưởng tượng cho tôt, hư cấu cho lạ, nắm bắt thị hiếu các tờ báo văn nghệ và viết như một thú tiêu khiển.

Chí cười một cách khinh khỉnh rồi cầm ly rượu nốc cạn.

-   Cậu cho rằng tất cả họ là văn sĩ thực thụ à? Họ chỉ cho ra những bài văn hời hợt viết theo đơn đặt hàng của mấy cuộc thi, mấy tờ báo, viết để kiếm mấy đồng nhuận bút. Không thể t́m đâu ra trong đó một tác phẩm làm rạng danh nền văn chương nước nhà. V́ sao? V́ họ không dám từ bỏ những thứ tầm thường, họ không dám đau hết ḿnh với nỗi đau và niềm vùi của cuộc đời.

Tôi không đủ lư lẽ để căi lư với Chí. Hắn luôn bảo thủ và khăng khăng giữ lấy quan

điểm.

Tôi hỏi Chí đă viết được ǵ. Hắn bảo rằng đă viết được một ít nhưng đó mới chỉ là sự chuẩn bị bước đầu. Chí nói c̣n thiếu trải nghiệm và hắn nói phải lăn lộn một thời gian ở đông bằng rồi đi đâu đó thật xa, lên tận vùng rừng núi Tây Nguyên, đi dọc dăy Trường Sơn, lên vùng núi Tây Bắc để thấu hiểu cuộc sống. Đă từng say mê các văn sĩ Nga, hắn nói răng Macxim Gorki cũng phải lăn lộn khắp miền nam miền trung nước Nga để hiểu vê những người chân đât bần hàn. Nhưng Chí say mê Đôtxtôiepki hơn cả. Hắn nói rằng muôn là một văn sĩ thật sự th́ phải sống cuộc đời lưu đày của Đốt. Văn sĩ phải dấn thân, bước xuông tàu và đôi diện, nghiên ngẫm nỗi đau khổ của cuộc đời như Đốt đă từng đổi diện. Chí hào hứng kê một hơi vê cuộc đời của nhà văn Nga đầy bất hạnh và vinh quang này rồi kết luận:

-  Đốt là một đại văn hào v́ ông dám đối diện với đau khổ và đă t́m thây cái đẹp trong sự thấu hiểu nó. Ồng đă tiếp xúc với đủ mọi loại người cả trong tù lẫn ngoài đời, cả ở đô thành Matxcowva lẫn những vùng xa xôi hẻo lánh Xibiri. Để trở thành một nhà văn thực thụ, tớ cũng phải đi và lăn lộn thật nhiều để có được xác tín và tư tưởng cho tác phẩm lớn nhât trong đời. V́ vậy tớ phải đi, nhất định tớ phải đi.

Mỗi lần nhắc đến văn chương là Chí thao thao bất tuyệt cho đến khi chai rượu cạn đáy. Tôi không hiểu hết những ǵ Chí nói nhưng tôi tôn trọng lư tưởng của anh ta. Để trở thành một nhà văn theo quan niệm của ḿnh, Chí bắt đầu t́m cách giao du với đủ loại người trong xă hội. Nhiều đêm, hắn lang thang và ngủ dưới gầm cầu, chén tạc chén thù với mấy tay anh chị giang hồ, làm quen với gái đứng đường để t́m kiếm những trải nghiệm. Thây Chí càng lúc càng “lậm”, tôi t́m cách phân tích thiệt hom về hoàn cảnh của hắn và khuyên hăy từ bỏ mộng làm văn sĩ. Chí ra vẻ suy nghĩ nhưng rồi giống như mọi lần, hắn nhún vai lắc đầu:

-   Tớ đă lựa chọn con đường cho ḿnh. Tớ sẽ chịu trách nhiệm!

*            *

*

Có lẽ cuộc đời Chí đă khác nếu như hắn không có một người bạn “đặc biệt” như tôi. Nói đặc biệt v́ tôi sở hữu một năng lực điều khiển người khác chỉ bằng một cái nh́n với vài lời dẫn dụ. Các nhà khoa học gọi đó là thôi miên. Có lẽ các bạn không tin, nhưng tôi đă sở hữu nó bởi một cơ duyên tiền định khi luyện tập theo quyển sách cổ do ông nội truyền lại. Ông bảo rằng đây là quyển sách gối đầu giường của vua chúa thời xưa nhưng nay đă bị quên lăng hoặc bị giấu kín. Sau ba tháng kiên tŕ luyện tập, tôi đă đạt được những khả năng phi thường. Người đầu tiên tôi thử nghiệm khả năng của ḿnh là Sĩ, anh bạn làm chung pḥng trong công ty. Dĩ nhiên là tôi thực hiện ư đồ một cách lén lút. Kết quả thành công mỹ măn. Sĩ làm tất cả những ǵ tôi ra lệnh. Mọi người ngạc nhiên không hiểu tại sao Sĩ lại dễ dàng nghe lời tôi như vậy. Rồi họ x́ xào với nhau là tôi với Sĩ đông tính. Mặc kệ. Điêu quan trọng là thây ḿnh như một “vị thần”. Việc đó kéo dài suốt một năm cho đến khi một sự cố xảy ra. Lần đó, không biết do ma kêu quỷ khiến thế nào mà tôi đă dại dột “ra lệnh” cho Sĩ “sàm sỡ” bà phó pḥng khó tính giữa cuộc họp - để trả thù việc bà ta vừa phê b́nh tôi. Kết quả Sĩ bị đuổi việc thẳng cẳng. Tôi vô cùng ân hận. Hôm Sĩ dọn đồ ở công ty, tôi đưa hắn về nhàế Sau đó tôi đă thề độc là sẽ không bao giờ đụng đến cái năng lực ma quái đó khi tận mắt chứng kiến gia cảnh khốn khổ của Sĩ. Tôi không ngờ Sĩ phải một ḿnh nuôi cha mẹ già đang bệnh nặng và một người em bị tâm thân.


 

Sĩ là nguồn sống duy nhất của gia đ́nh, vậy mà tôi... Tôi hết sức ray rứt nhưng vẫn thấy ḿnh không đủ can đảm nói ra sự thật. Điều ǵ xảy ra nếu họ biết sự thật? Chỉ có một cách chuộc lỗi: tôi bỏ tập luyện và thề độc sẽ không bao giờ sử dụng đến cái năng lực ma quỷ kia.

Nhưng con người vốn không được tự do bởi chính những t́nh cảm bộc phát bất ngờ của ḿnh. Ta muốn một đằng, ta lại làm một nẻo. Và đôi khi ta quên mất những lời thề độc v́ những bộc phát t́nh cảm nhân danh đạo đức nhất thời. Tôi đă sử dụng năng lực của ḿnh để can thiệp vào cuộc đời của Chí trong một giây phút bộc phát t́nh cảm như vậy.

*            *

*

Công việc của tôi ngày càng tiến triển. Tôi rất hài ḷng về vị trí của ḿnh trong công ty. Một việc làm ổn định và rộng đường tiến thân đâu phải dễ kiếm giữa đất Tây đô này. Ngày trước tôi chỉ ước mơ một cuộc sống như vậy và bây giờ tôi đă đạt được. Nhưng anh bạn Chí th́ ngày càng túng quẫn v́ không có việc làm. Xót ḷng, tôi t́m cho Chí một chân văn thư trong công ty. Nhưng hắn làm được một tuần th́ bỏ việc v́ chán. Thất vọng, tôi khuyên hắn về quê với cha mẹ già và lập gia đ́nh cho ổn định nhưng Chí chỉ cười một cách gượng gạo. Hắn thà sống lây lất bằng tiền nhuận bút ít ỏi của dăm ba bài thơ hay những món nợ không thể trả c̣n hơn v́ điều đó đem đến những trải nghiệm. Hắn bảo nhờ sống như thế mà đại văn hào Đốt đă viêt nên những kiệt tác của mọi thời đại. Dần dần tôi ít gặp Chí hơn. Cuối năm tôi t́m được học bổng và công ty đồng ư cho tôi sang Mỹ học tiếp. Khi tôi đang chuẩn bị cho chuyến du học th́ nhận được điện thoại từ nhà Chí dưới quê. Hắn không xài điện thoại nên gia đ́nh liên lạc với Chí qua tôi. Giọng cô gái trẻ hốt hoảng báo cha của Chí đang hấp hối. Không cần hỏi tôi cũng biết là giọng của cô thôn nữ mà Chí đă hứa hẹn. Tôi muốn biết nhà Chí trước khi đi xa nên tháp tàng theo hắn. Chí không phản đối.

Chúng tôi tới nhà Chí vào một chiều mưa rơi tầm tă. Cơn giông buổi tối hôm trước đă thôi tung mây gôc xoài trước ngơ nhà hăn. Căn nhà lá cũ kĩ cũng đă xệ bên hông trái, đưa ra mây cây rui như những khúc xương sườn của một con thú chêt già bị quạ rỉa lâu ngày. Nhưng gia cảnh nhà hăn c̣n làm tôi xót xa hom. Cha của Chí v́ giận và trông đợi đứa con trở vê mà đâm ra già yếu rồi mắc bệnh nặng. Vừa thấy Chí, ông lăo trở cố trở ḿnh trong một sự cố gắng bất lực. Cố nhướng đôi mí mắt chèm nhèm và thâm đen, ông lăo mấp máy những lời ǵ đó tôi không nghe rơ. Rồi ông lăo rơi vào cơn mê sảng. Trong cơn hấp hối, ông lăo cứ thều thào gọi tên đứa con duy nhất. Bà lăo th́ cứ vuốt ve hắn như vuốt ve một đứa trẻ rồi ho lên từng hồi dữ dội. Chí không nói ǵ. Hắn cứ lẳng lặng cúi đầu. Hai ḍng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt khô hoăc v́ những tháng ngày đói khô nơi đât khách quê người. Ngày thứ hai Chí ở nhà sau thời gian đi biệt cũng là ngày hắn vĩnh biệt cha đẻ của ḿnh. Lời cuối cùng mà hắn khó nhọc đoán được từ đôi môi khô quắc của ông lăo là lời dặn ḍ con trai hăy lập gia thất và chăm sóc mẹ già. Tôi đau ḷng nh́n Chí. C̣n hắn th́ cứ nh́n chằm chằm vào xác cha ḿnh, rồi đột nhiên gục xuống ôm đôi chân người mẹ già mù ḷa đang vật vă đau đớn. 'Hắn bắt đầu khóc rưng rức. “Hắn phải ở lại đây. Hắn phải từ bỏ cái mộng văn sĩ viển vong..”. Tôi lẩm bẩm một cách giận dữ v́ thấy ḿnh có lỗi. Sự tôn trọng lựa chọn của Chí đă vô t́nh biến tôi thành kẻ đồng lơa với cuộc sống trước đây của hắn..

Ba ngày, sau khi ông cụ được chôn cất, Chí gọi tôi ra sau nhà và bằng một giọng run run kiên quyêt, hăn bảo với tôi răng hăn sẽ ở lại nhà. Bà mẹ già yêu cân sự chăm sóc của đứa con duy nhất và hắn nói đă suy nghĩ kĩ.

-  Tớ sẽ ở lại đây. Tớ không thể làm khác. Tớ không có quyền.

Hắn ôm tôi rồi khóc lên như một đứa trẻ. Tôi không nói ǵ nhưng cảm thấy nhẹ nhơm.

Sáng hôm sau tôi trở về cần Thơ. Tôi tin rằng những việc xảy ra đối với Chí đă khiến hắn nghĩ lại những việc ḿnh đă làm và hắn sẽ ở lại quê nhà để thực hiện lời trăng trối của cha ḿnh. Tôi tin như thế và yên tâm chuẩn bị cho chuyến đi Mỹ. Đêm cuối cùng ở cần Thơ, tôi chuẩn bị đồ đạc và sau đó chuẩn bị đi ngủ. Bỗng dưng tôi nghe tiếng gơ cửa và kẻ đó không ai khác hơn chính là Chí.

Nh́n thấy tôi, hắn bảo:

- Tớ đến tạm biệt cậu. Không biết bao giờ mới gặp lại. Cậu sắp đi. C̣n tớ...Tớ cũng phải đi. Tớ đă lựa chọn con đường cho ḿnh và tớ không thể làm khác. Tớ đă gởi gắm mẹ ḿnh cho cô ấy. T́nh h́nh cũng không đến nỗi nào. Rồi bà cụ cũng sẽ quen. Cô ấy cũng đă chấp nhận. Tớ phải đi vài năm để t́m trải nghiệm cho tác phẩm lớn nhất của đời tớ. Tớ sẽ tự nguyền rủa ḿnh để chuộc tội với gia đ́nh. Ngay ngày mai cậu đi và tớ cũng sẽ làm một hành tŕnh .. .Tớ vừa mới mua vé xe...

Chí c̣n nói nhiều lắm về lư do ḿnh bỏ nhà ra đi. Cũng lại là những lời lẽ cũ rích về số mệnh của một văn sĩ thực thụ, về ước mơ cống hiến v́ cuộc đời ngắn ngủi. Nỗi tức giận dâng lên tận cổ và nén chặt cả hai bên tai, tôi chẳng nghe và cũng chẳng muốn nghe hắn nói. “Cậu dám... Cậu dám...”. Tôi rít qua kẽ răng. “Đúng là tâm thần. Chăm sóc mẹ già và sống b́nh lặng như mọi người không phải là sống cống hiến hay sao?”. Tôi tức giận hét lên. Trong cái đêm cuối cùng đó, lợi dụng lúc hắn đang ngủ, tôi dùng đến năng lực ma quỷ mà tôi đă thề độc từ bỏ. Tôi phải thực hiện “sứ mệnh của một con người”. Tôi nghĩ ḿnh có quyền như vậy.

- Tôi chính là đấng tối cao của anh. Ta ra lệnh cho anh phải ngay lập tức từ bỏ ư định ra đi, lập tức trở về quê nhà...

Tôi không nhở ḿnh đă nói những ǵ. Nhưng đại khái là lời dẫn dụ ra lệnh cho hắn phải cưới cô gái, chăm sóc mẹ già, sống một cuộc sống b́nh thường. Tôi vẫn cho phép hắn viết văn, nhưng hắn phải từ bỏ ư định dấn thân, t́m kiếm trải nghiệm để làm tốt vai tṛ làm con, làm chồng, làm cha. Cuối lời dẫn dụ, tôi phán điều kiện hóa giải như quyển sách cổ đă chỉ dẫn:

-   Cậu chỉ trở lại con người thật sự của ḿnh khi nghe tôi nói: “Cậu được quyền lựa

chọn!”

Trong lúc không thể ḱm chế t́nh cảm, tôi tự hứa với ḷng là sẽ không bao giờ dùng đến câu hoá giải đó. Tuy vậy, không biết là những ǵ tôi làm có tác dụng không, nhất là khi hắn đang ngủ. Đă nhiều năm tôi không luyện tập và không dùng đến đến năng lực của ḿnh. Vả lại tôi sử dụng năng lực của ḿnh lúc đang tức giận, mà điều này th́ tối kỵ. Hơn nữa, Chí có ư chí rất mạnh Tôi nhớ vẻ mặt của hắn vẫn không có ǵ thay đổi trước những lời dẫn dụ đầy mệnh lệnh. Trong cơn tức giận, tôi cố gắng lặp lại lời dẫn dụ thêm mấy lần nữa rồi uể oải nằm xuống kế thằng bạn “ông trời” để tranh thủ chợp mắt lấy sức hôm sau lên đường. Sáng sớm khi tôi thức dậy th́ Chí đă vác ba lô lên lưng. Hắn chúc tôi lên đường mạnh khỏe rồi bảo phải đi gấp v́ đă đến giờ xe chạy. Hắn nói điểm dừng đầu tiên trong hành tŕnh là cuộc sống và vẻ đẹp của con người Tây Nguyên. Tôi uể oải đưa tay bắt lấy tay hắn một cách bất lực rồi lắc đầu chán nản. Tôi nghĩ ḿnh đă thất bại.

Bốn năm trôi qua, chương tŕnh du học ở Mỹ cũng kết thúc và tôi trở lại công ty. Do tốt nghiệp xuất sắc, tôi được bổ nhiệm vào vị trí phó giám đốc điều hành của công ty. Con đường thăng tiến đang rộng mở và thu nhập của tôi khiến gia đ́nh rất hài ḷng. Tôi quyết định cuối năm sẽ cưới vợ. Đó là con gái của tổng giám đốc mà tôi đă có dịp gặp mặt khi cô ta c̣n là sinh viên năm thứ nhất. Tương lai của tôi coi như đă được quyết định. Ba tháng sau, nhân dịp đi công tác dài ngày ở An Giang, quê nhà của Chí, tôi quyết định tranh thủ đến nhà hắn. Tôi rất muốn biết cuộc sống của ông bạn văn sĩ hiện giờ ra sao. Tôi đă mất liên lạc với Chí từ khi sang Mỹ. Bây giờ không biết là Chí có trở về quê hay hiện giờ vẫn lang thang ở một nơi nào đó để “dấn thân”. Nhưng biết đâu tôi sẽ may mắn gặp hắn ở đây. sẵn dịp này mời hắn đến dự đám cưới luôn th́ rất tiện.

Không giống như cảnh tượng trước đó bốn năm, tôi đến nhà chỉ vào một buổi chiều nắng nhẹ trải vàng trên mái ngói óng ả. Một hàng rào xinh xắn bằng gỗ được xếp thẳng hàng một cách khóe léo bao lấy căn nhà. Cảnh đầu tiên đập vào mắt khi tôi bước qua cổng rào là cảnh tượng một người phụ nữ đang đùa giỡn với đứa con nhỏ và bên cạnh là một người đàn ông mập mạp đang nh́n hai mẹ con với nụ cười măn nguyện. Không khó lắm để tôi nhận ra vợ chồng Chí. Cô gái năm xưa không thay đổi mấy nhưng Chí đă thay đổi khá nhiều. Chàng văn sĩ c̣m nhom và phong trần bây giờ đă là một người đàn ông béo tốt và đạo mạo. Hắn nh́n tôi chằm chằm rồi chậm răi bước tới bắt tay. Tôi không c̣n thấy sự vồ vập thân t́nh. Cách nói chuyện của Chí cũng khác trước. Chí không xưng “ḿnh”, “tớ” mà xưng “tôi”. Sự hấp tấp và hào hứng đă được thay bằng lối nói chậm răi, chắc chắn. Tôi hỏi sao không thấy bà lăo, hắn bảo bà đă mất hơn ba năm và bây giờ ngôi nhà chỉ có vợ chồng hắn và đứa con. Đến bữa cơm, Chí chia sẻ với tôi những dự tính về tương lai. Chí nói về việc sẽ tậu một khu vườn sinh thái với nhiều loại cây đặc sản ngay trên khu đất mới sang lại của ḿnh Hắn sẽ kết hợp vườn cây ăn trái đặc sản với ao nuôi cá. Chí sẽ xây một nhà thủy tạ trên cái ao lớn bên phải ngôi nhà để lúc rănh rỗi nhâm nhi với mấy tay văn sĩ trong huyện. Rồi Chí nói bây giờ hắn là cán bộ pḥng văn hóa và sắp ra một tập truyện do anh tự bỏ tiền ra in. Với cái gục gật đầu ra vẻ từng trải và thông thái, hắn chậm răi buông từng tiếng:

-  Cậu biết không, tự dưng tôi không thấy cần thiết phải đi t́m trải nghiệm hay vốn sống nào cả. Bốn năm trước khi tạm biệt cậu, tôi ra bến xe rồi tự dưng suy nghĩ thấy ḿnh đang làm một chuyện ngu xuẩn, viển vong, tôi băn khoăn một lúc rồi quyết định không đi Tây Nguyên, không làm chuyến hành tŕnh nào cả mà quyết định quay về quê cưới vợ. Tôi nghĩ ở quê th́ cũng có thể trở thành nhà văn như thường, cũng có thể .cống hiến những tác phẩm nho nhỏ cho văn nghệ địa phương. Quan trọng là có thời gian rảnh rỗi, chịu khó tưởng tượng và viết theo cái “gu” của mấy tờ báo.

Hắn hớp một ngụm trà, súc sùng sục, nuốt ực rồi lim dim nói tiếp:

-  Mọi chuyện đon giản thế này, chỉ cần có vài ba tác phẩm nho nhỏ là được xem như “nhà văn” rồi. Mang cái danh “nhà văn” chủ yếu là được cái vui ở đời. Chứ c̣n là nhà văn thực thụ như mấy ông Tônxtôi, Đôtxtôiepxki, Bungacôp... th́ đó chỉ là hái sao trên trời. Cậu c̣n phải lo cho gia đ́nh, phải chăm chút cho cơ ngơi của ḿnh nữa Cậu không bỏ tất cả chỉ v́ văn chương, mặc dù nếu nghiêm túc và có tài năng th́ nó có thể giúp cậu trở nên bất tử.

Tôi định hỏi một số chuyện khác nhưng công việc viết văn và những dự tính của hắn khiến tôi không nói được điều ǵ. Hắn đă hoàn toàn khác trước. Chí đă từ bỏ con người trước kia. Chính hắn đă tự quyết định thay đổi. Cảm thấy không c̣n điều ǵ để nghi ngờ về sự tự do lựa chọn của Chí và biết rằng tṛ thôi miên của tôi không hề có hiệu nghiệm như tôi đă lo lắng, tôi thành thật kể lại chuyện ḿnh đă thử thôi miên hắn ta ngày trước. Tôi c̣n nhắc đi nhắc lại mấy lần câu hóa giải để hắn hiểu hết câu chuyện. Nghe xong, Chí ôm bụng cười ha hả rồi vỗ vỗ vai tôi ra chiều an ủi:

-    Cám ơn thành ư của cậu. Cậu đúng là bạn tốt của tôi. Nhưng cậu nghĩ đơn giản quá. Cái tṛ thôi miên thôi miếc ǵ đó của cậu tôi có nghe nói. Nhưng cậu nghĩ có thể thôi miên được cuộc sống của tôi sao? Tôi không nghĩ cậu có thể quyết định được ư chí và lựa chọn của người khác, nhất là ngườỉ đó là tôi. Thật ra hồi đó tôi có nghĩ quẫn về tương lai của ḿnh. Nhưng cậu biết mà, ai cũng có sai lầm. Nhưng cuối cùng rồi tôi cũng tỉnh táo nhận ra con đường của ḿnh. Ai cũng muốn hạnh phúc, ai cũng muốn có cuộc sống ổn định. Không ai muốn có một cuộc sống lông bông hay đầy dàn vặt và đau khổ trong ḷng. Đó là tâm lư chung của người đời, của bản chất con người. Tuổi trẻ ngày ấy đôi khi bồng bột. Nghĩ lại tôi cũng thây ngượng cho ḿnh quá. Nhưng dù sao tôi cũng cảm ơn cậu. Chỉ có cậu mới nghĩ ra được cái tṛ ngộ nghĩnh và trẻ con đó để giúp tôi!

Nói xong hắn lại ôm bụng cười ha hả và vỗ đồm độp lên vai tôi.

Chúng tôi tiếp tục tṛ chuyện. Chí không ưa mấy chuyện huyền bí nên hắn bắt đầu dè bỉu mấy tṛ thôi miên, vu thuật. Theo hắn th́ đó là tṛ lường gạt của mấy thầy cúng thầy tế thời con người c̣n mê muội hoặc đó là sự tưởng tượng của mấy nhà văn viết truyện kiếm hiệp. Hắn c̣n bàn luận về mấy câu hóa giải lời thôi miên mà tôi đă dùng cho hắn. Hắn bắt tôi lặp đi lặp lại câu hóa giải “Cậu được quyền lựa chọn ” trước mặt hắn để chứng minh rằng tṛ thôi miên của tôi chỉ là tṛ bịp không hom không kém. Tôi tranh luận với hắn rằng tôi chỉ chấp nhận hắn đúng ở chỗ tôi không thể thôi miên được hắn nhưng thuật thôi miên th́ có thật. Chỉ có điều tôi đă bỏ luyện tập từ lâu nên khó có thể thôi miên một ai đó để chứng minh. Hắn vẫn một mực phủ nhận thuật thôi miên và c̣n chế nhạo tôi bàng một lời đề nghị đầy vẻ trêu chọc:

-    Hay là vầy, bây giờ tôi đă lựa chọn cuộc sống này và rất yêu nó, nếu lỡ sau này tôi có “nổi khùng” lên đ̣i đi làm anh chàng văn sĩ thực thụ nào đó th́ cậu nhớ giúp tôi trở lại cuộc sống như thế này. Cậu làm được không? Tôi sẽ ngồi yên một chỗ để cậu nh́n thẳng vào mắt rồi mặc sức dẫn dụ! Cậu đồng ư chứ!

Hắn cố bẻ giọng cho bộc lộ hết cái nghĩa trêu đùa và phủ nhận, cuối lời là một tràng cười khoái trá. Biết tính hắn hay cố chấp, tôi cười trừ. Nhưng dù sau tôi cũng rất vui v́ cuộc sông của anh bạn thân đă ôn định. Trời chập choạng tôi th́ tôi tạm biệt ra vê.

Chí cười x̣a rồi bắt tay tạm biệt. Tôi nói rằng ḿnh sớm mong được nh́n thấy khu vườn cây đặc sản mà Chí dự định thực hiện.

-   Lúc đó tôi với cậu sẽ ra nhà thủy tạ mà nhâm nhi vài xị với món cá lóc nướng trui. Tôi sẽ đọc cho cậu nghe vài truyện ngắn tôi mới nghĩ ra.

Hắn nói với theo khi tôi đă đi được một đoạn.

-   Chào cậu, tớ đến chào cậu. Tớ phải đi, phải dấn thân... Không hiểu sao suốt mấy năm trời tớ lại có thể vui với cuộc sống như vậy, tớ không hiểu nổi. Phải có một nguyên do nào đó. Nhưng thôi, tớ phải đi, tớ phải hoàn thành tác phẩm của đời tớ, tớ phải cống hiến...

Có lẽ đến đây th́ bạn đọc đă hiểu ra cái sự thật khủng khiếp mà tôi muốn nói ở đầu câu chuyện. Chí đă bị giam giữ suốt bốn ăn trong lời dẫn dụ và hắn vừa thoát ra. Tôi đă vô t́nh khống chế một con người suốt bốn năm trời và cũng vô t́nh nói lời hóa giải v́ không biết rằng ḿnh đă thôi miên được hắn. Tôi đứng trân một chỗ. Không biết là tôi nên bước tới mỉm cười chúc mừng hay là giận dữ kẻo hắn vô nhà, sập cửa lại rồi lén lút thực hiện “sứ mệnh của một con người”? Mọi thứ như chết lặng. C̣n cái ngạch cửa th́ cứ rộng ra, rộng ra măi và đôi chân tôi cứ như bị quả đất dùng hết sức b́nh sinh níu chặt.


 

*

*    *

Con đường từ An Giang về cần Thơ không xa nhưng khá hẹp và dằn xóc. Đến tận khuya tôi mới vê tới nhà. Chuyên đi làm tôi mệt ră rời. Cuôi cùng th́ thăng bạn chí côt đă có một cuộc sống tốt, thậm chí rất tốt. Tự dưng tôi nghĩ nếu như tất cả mọi người đều có một cuộc sống giống như Chí bây giờ th́ thế giới này sẽ thế nào nhỉ? Tôi uể oải ngă lăn ra giường. Vừa nằm xuống tôi đă thiếp đi và mơ thấy một giấc mơ ḱ lạ. Tôi thấy ḿnh trở thành chúa tể thế giới nhưng thế giới đó rất lặng lẽ và mặt trời chỉ đứng yên một chỗ ở vị trí hoàng hôn. Tôi ngủ rât say. Thức dậy, tôi thây đông hô trên tường đă chỉ chín giờ sáng. Bât chợt nghe thây tiêng gố nhè nhẹ, tôi cố mở mắt rồi nhổm dậy mở cửa.


TRẦN VĂN THỊNH


Cập nhật ngày 20.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến Website Sông Cửu Long