CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011
CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm
D̀ TÔI
+ NGUYỄN HỮU THÀNH
Không hiểu v́ sao, cho đến tận bây giờ tôi mới kể ra câu chuyện này, mặc dù tôi c̣n nhớ như in, đôi tay gầy guộc của người d́, run rẩy vuốt mặt ông dượng, đă hy sinh không toàn thân, nằm ngoằn ngoèo, máu me lai láng, cách nhà hơn trăm mét, ở một khu vườn không nhà trống, bàn tay c̣n nắm chặt cái chốt lựu đạn, những khuôn mặt của những đứa con ràn rụa nước mắt và tiếng kêu thảng thốt của chính tôi lúc đó, hơn bốn mươi năm về trước…
Thuở ấy, vào một ngày đẹp trời, tôi sang nhà d́, rủ mấy anh đi tát mương bắt cá, bắt ốc như thường lệ, anh hai Tâm và anh nm Tánh con của d́, có biệt tài bắt lươn độc đáo, khi gặp hang rồi t́m cái ngách, một tay thọt vào miệng hang, một tay thọt vào cái ngách, sâu đến cùi chỏ tay là ngoéo ra một con lươn rất dễ dàng, đi khoảng vài giờ th́ ăn cả mấy ngày. Chúng tôi đang bàn kế hoạch vui cười hỉ hả, bỗng nghe tiếng tù và thổi báo động, d́ tôi mặt tái mét bảo:
- Mấy đứa im coi!... Om ṣm quá!
Chúng tôi im lặng, lắng tai nghe bên ngoài có tiếng ai đó lao xao, rồi im, rồi lao xao, nh́n ra có người chạy tới kẻ chạy lui gấp gáp lắm, một lúc sau ông dượng hơ hải chạy về:
- Tất cả lo cơm nước đi, rồi chui vào “cản-xê” tránh đạn, lính no đi càn đông lắm!
Ông vừa dặn ḍ vừa mở nắp hầm bí mật lấy ra một thùng đạn, chứa đầy lôi tự ông chế ra, anh hai Tâm lấy cây súng “ hoảnh tầm sào”, anh ba Tánh lấy thùng lựu đạn, mỗi người mỗi hướng khác nhau để làm nhiệm vụ, c̣n lại năm anh em ăn chưa no lo chưa tói, d́ bới cho mỗi đứa một tô cơm ăn cho nhanh, đứa th́ xuống “cản-xê”, đứa ngồi cạnh bồ lúa với d́ để tránh đạn và nghe ngóng t́nh h́nh. Độ nửa giờ sau, bọn lính tràn tới la ó vang một góc tṛi, bỗng nghe tiếng đùng déo... đùng déo... đó là tiếng súng “hoảnh tầm sào” của mấy anh du kích chống càn, làm chúng bị thương một tên, chúng điên lên bắn nào tiểu liên, trung liên... xối xả, thỉnh thoảng chen vào tiếng đùng... đùng.... giống như tiếng pháo tiểu nổ có pháo đại xen lẫn, đó là tiếng lựu đạn và lôi của du kích bố trí sẵn, chúng bị “bắn sẻ” làm tán loạn hàng ngũ, đứa đạp vào lôi, đứa vướng lựu đạn, làm chết một tên, bị thương hai tên, chúng phải dừng lại để củng cố lực lượng. Trong lúc đó, anh em du kích thấy lực lượng địch quá mạnh, tất cả lùi về tuyến sau cố thủ.
Khoảng nửa giờ. Chúng băng bó và tải thương xong tiếp tục hành quân, phía du kích bắn chông càn cho chúng chậm bước tiên. Dượng tôi già yêu, di chuyên chậm chạp, đê chúng phát hiện băn bị thương ở đùi, chúng hăng máu la to: “Đ.. .M... tiêu diệt nó... tiêu diệt nó…” vừa la vừa tiến tới, ông dượng biết chạy không thoát, nằm sấp xuống giả chết, lấy trái lựu đạn vật bất ly thân của ông, rút chốt ôm dưới bụng chờ chúng đến. Hai thằng hung hăng chạy tới trước, thây ḿnh đây máu, tưởng ông đă chết, lật ngửa ông ra đê t́m tài liệu, lẹ làng ông buông nhiếp lựu đạn nô tung lên, một tên chết theo ông và một tên bị thương, thân h́nh của dượng tôi gần như đứt làm hai, sự hy sinh dũng cảm của ông ít ai làm được, đă in sâu vào kư ức của tôi cho đến bây giờ!
Trời xế chiếu, bọn iính rút về hết, anh em du kích từ dưới hầm bí mật chung lên, tập trung lại đem xác dượng tôi về, chôn cất tử tế, bởi ông là người đóng góp rất nhiều công lao, cho công việc cách mạng, ông chế lựu đạn, chế lôi, làm hầm chông..., bố trí ngăn chặn bước tiến của địch rất hữu hiệu, hàng năm ông cùng các con, c̣n phải đi đến Đồng Tháp Mười, để cắt lúa sạ về nuôi bộ đội Giải phóng. Lúa sạ thời bấy giờ có ba giống chính: “Trường Hưng, Nàng Tri, Nàng Tây”, tất cả đều là gạo đỏ, ít hoặc nhiều. Lúa này không biết có từ bao giờ, nó rất dễ trồng mỗi năm hễ đến rằm tháng ba (tất cả tính theo âm lịch) họ lo cài xới và sạ cho đến rằm tháng tư phải hoàn tất, họ sạ giống khô, chờ mưa xuống hạt lúa nảy mầm, rồi phát triển thành cây lúa và lớn dần theo ngày tháng, đến tháng tám, tháng chín, nước bắt đầu dâng lên, tức mùa mưa lũ đă đến, cây lúa vươn ḿnh vượt theo nước để dành sự sống, khi nước rút, cây lúa nằm xuống và ngóc đầu lên trổ bông rất mạnh. Mỗi năm người ta làm chỉ có một vụ, thu hoạch vào dịp trước Tết Nguyên Đán, cho đến cuối tháng giêng. Nông gia tḥi đó rất nghèo về nông giới, nông dân đa số dùng sức người và trâu, ḅ trong việc canh điền. Đồng Tháp Mười chẳng những nổi tiếng về lúa, mà c̣n các loại cá tôm nữa. Những ngàỵ không có cắt lúa, xúm nhau đi bắt cá làm mắm, xong mùa lúa th́ cũng làm được vài khạp mắm, nhờ vậy mà nhà d́ có nước mắm ăn quanh năm (địa phương tôi gọi là nước mắm đồng), con mắm để dành lúc ngặt nghèo mới lấy ra sử dụng. Mỗi năm, nhờ gạo đỏ của Đồng Tháp Mười mà dân nghèo các tỉnh lân cận đổ dồn về đây cắt mướn để kiếm sống, nó cũng góp phần nuôi trẻ em nghèo thiếu sữa bằng cách lấy nước cơm sôi, cho đường vào để trẻ uống thay sữa, nó rất béo và có mùi vị thơm đặc biệt không gạo nào bằng.
Ba tháng trôi qua. Kể từ ngày ông dượng qua đời, bây giờ anh Tâm ra vẻ chỉnh chạc hơn. Sáng sớm hôm nay, anh phân công:
- Ngày nay. Nhiệm vụ thả trâu ăn do thằng Tánh, em phụ trách luôn nghe ngóng t́nh h́nh, nếu có bọn lính đột nhập báo về gấp, không được chậm trễ.
- Dạ rơ.
Con Hiền, lo cơm nước phụ má.
- Trung và Hậu, kiếm mớ rau và cá cho khách án cơmắ
Tâm nói tiếp:
- Trưa nay có mấy anh ở huyện về, mở cuộc họp để ữiển khai nhiệm vụ mới, ḿnh ở địa phương phải lo cho chu đáo.
Nghe qua ai cũng phấn khởi, rồi nhiệm vụ ai nấy lo. Đến mười một giờ trưa, có bốn người ở huyện về, tổ chức họp tại nhà d́ để bàn phương hướng tới... Họ phân công:
- Anh Tâm, chuẩn bị về tuyến trên.
- Tánh, thay thế cha lo ở xă nhà.
- Hiền, chịu trách nhiệm giao liên.
Sau cùng, huyện hứa sẽ cho lực lượng vũ trang về yểm trợ, để ổn định tinh thần bị xuống dốc, kể từ khi mất một trụ cột của xă nhà là ông dượng tôi.
Gia đ́nh d́ gồm bảy người, sống với hai công vườn, hai công ruộng, cho nên dượng mới sắm hai con trâu, để làm kiếm thêm thu nhập và cũng nhờ nó làm phương tiện ḍ la tin tức hàng ngày. Phía sau nhà ông trồng một giàn bầu phủ kín mát rượi, hai bên giàn bầu chất hai cây rơm đê dành cho trâu ăn, sau giàn bâu là chuông trâu. Môi lân hội họp xong hoặc có bộ đội về, d́ tôi dọn cơm dưới giàn bầu cho họ ăn, nó vừa mát, vừa kín đáo không ai thấy kể cả máy bay trinh sát của địch.
Gần hai năm trôi qua. Vào một chiều thu ảm đạm, những hạt mưa ngâu cuối cùng rơi rơi trên mái nhà tranh, những chiếc lá vàng thỉnh thoảng buông ḿnh nằm ngổn ngang trước sân nhà, d́ tôi buồn hiu ngồi nh́n ra sân với vẻ đăm chiêu suy nghĩ, có lẽ đang lo lắng cho chị Hiền, đi chuyến giao liên xa chưa thấy về, bất chợt như mới nhớ ra, d́ lên tiếng:
- Mấy đứa nấu cơm chín chưa, dọn lên cúng ba bây.
Trung vừa dạ vừa bưng mâm cơm đặt lên bàn thờ, d́ tay run run, đốt lâu lắm mới cháy được ba cây nhang, rồi lâm râm khấn vái việc ǵ đó nghe không rơ, có lẽ d́ đang cầu khẩn dượng phù hộ cho các con được b́nh yên vô sự.
Đêm nay d́ ngủ không được, cứ đi tới đi lui măi, có lẽ linh tính báo trước điều không may sắp xảy ra. Mười hai giờ đêm. Phượng, giao liên di chung với Hiền về đến, chưa kịp gố cửa th́ d́ đă mở toan cửa ra và hỏi:
- Hiền đâu rồi cháu?
Phượng đă sắp sẵn trong bụng rồi, nhưng khi d́ hỏi đột ngột quá đăm ra rối. Phượng ấp a âp úng:
- Nó!... nó!... về sau bác ơi!
- Sao kỳ vậy? Chắc là xảy ra chuyện ǵ?
Bị hỏi dồn, Phượng đành phải nói thật:
- Bác ơi!... Sự thật là Hiền đạp phải ḿn của bọn lính bị thương ở chân, cháu đưa vào quân y ở huyện rồi, nhẹ không sao đâu.
D́ tôi nghe xong loạng choạng muốn té xỉu, cả nhà xúm nhau đỡ dĩ lên bộ vạc tre nằm nghỉ, anh Trung và Hậu khóc sướt mướt, anh Tánh cố giữ b́nh tĩnh, lo làm một ly trà đường cho d́ uống, một lát sau d́ tĩnh lại, đ̣i đi liền vào với Hiền, Phượng khuyên:
- T́nh h́nh đang bị động, cháu vất vả lắm mới về được, để vài hôm êm rồi cháu sẽ dẫn bác đi.
Ba ngày sau. Phượng dẫn d́ đến thăm Hiền, lúc bấy giờ Hiền rất tỉnh táo, chỉ có điều chân phải không thể dưỡng được, bác sĩ đành phải cưa bỏ gần nửa ống chân, trước t́nh cành như vậy d́ không thể nào cầm được giọt lệ, chả trách, bởi Hiền là con gái duy nhất của d́. Ba tuần sau, Hiền xuất viện về với con người khuyết tật, đành ở nhà phụ cơm nước với d́, Trung thay thê nhiệm vụ của Hiền kể từ đó.
Tưởng rồi đây sẽ được b́nh yên, nào ngờ sau đó gần một năm, chúng mở chiến dịch “ B́nh định nông thôn” vào những năm 1968-1969, chúng tăng cường càn quét ráo riết ở nông thôn, lực lượng của giải phóng lúc đó phải phân tán mỏng ra để đối phó. Anh ba Tánh đă dũng cảm hy sinh trong chiến dịch đó, để lại bao tiếc thương cho gia đ́nh, cho tổ quốc.
Chưa lúc nào d́ tôi khổ bằng lúc này. Mỗi lần bọn lính đi ruồng bố, chúng thường vào nhà d́ lục lạo, đập phá tan hoang, v́ chúng đă xếp vào loại gia đ́nh “Việt Cộng”. Thấy vậy tôi khuyên d́:
- D́ ơi!... Hay là d́ bỏ đây, ra chợ ở đi d́?
H́nh như lời khuyên của tôi, làm cho d́ đau ḷng thêm, d́ nghẹn ngào nói qua ngấn lệ:
Không được đâu con, d́ là chỗ dựa cho các con c̣n lại, d́ đi rồi chúng sẽ mất tinh thần chiến đấu, vă lại, mồ mả ông bà không ai trông coi.
Lư do của d́ đưa ra, chưa thật sự thuyết phục. Tôi nói tiếp:
- Th́!... Khi nào t́nh h́nh êm d́ về thăm nhà và mấy anh.
D́ phân vân một lúc, rồi dứt khoát với tôi:
- D́ không trách con, bởi con c̣n nhỏ chưa hiểu, chiến tranh mà, ḿnh đi đâu cũng chết, không chết bằng cách này cũng chết bằng cách khác.
Hiểu ư d́, từ đó tôi luôn ủng hộ và trân trọng ư kiến của d́.
Thời gian thấm thoát ừôi qua. Anh Hậu con út của d́ cũng đă đến tuổi thành niên. Anh gia nhập vào lực lượng Biệt động thành, hoạt động ở khu vực Sài G̣n và Chợ Lớn, đến năm 1972, cái gọi là “Mùa Hè Đỏ Lừa” của địch, thật ra chúng như con hổ bị thương, lồng lộn lên để rồi chết, bản năng của thứ hung dữ là vậy. Lúc bấy giờ, miền Bắc điều bộ đội vào yểm trợ miền Nam, để bẻ găy kế hoạch của chúng. Lực lượng Biệt động thành cũng hoạt động ráo riết, anh Hậu được phân công về tiếp ứng cánh ở Tây Ninh, anh liều chết, ôm ḿn vào thành Mỹ để tiêu diệt chúng, cái chết dũng cảm của anh đă lâu lắm mà d́ c̣n chưa quên đượcễ
Nhiều đêm tôi nằm nghĩ!... Không hiểu tại sao hết nỗi đau này, đến nỗi đau khác, nó cứ nối đuôi nhau, đè nặng lên người đàn bà yếu đuối như d́ của tôi?... Từ cái lúc mới sinh ra, đúng vào thời kỳ chống Pháp, đến năm d́ trên dưới hai mươi tuổi, giặc Pháp bất th́nh ĺnh đổ quân ồ ạt, ruồng bố xóm làng, người lớn chúng đâm, chém, bắn... đàn bà, con gái chúng hăm hiếp rồi cũng không tha, trẻ em chúng nắm hai chân xé làm hai hoặc đập đầu vào gốc cây cho đến chết. Lúc bấy giờ, d́ và má tôi lẩn trốn phía sau vườn, khi chúng đi qua xong ừở vào nhà th́ ôi thôi!.. Bà cố, chúng chém ở đầu, ông ngoại chúng dộng bán súng ở ngực ói máu, bà ngoại và d́ ba chúng cắt cổ, tất cả bốn người đều chết, chỉ c̣n lại hai mảnh đ̣i đơn côi, là d́ và má tôi, mới chập chững bước vào đời là vậy đó.
Tưởng sau cơn mưa trời lại nắng, nào ngờ khi d́ có chồng, có con, lại đúng vào thời kỳ chống Mỹ, thế là phong ba, băo tố, đă đến với d́ liên tục như tôi kể trên. Không biết những ngày cuối đời của d́, rồi đây sẽ ra sao?!...
Trời không phụ ḷng người. Ngày 30.4.1975 quân đội giải phóng dành được chính quyền, thống nhất đất nước, đem lại hạnh phúc, ấm no cho toàn dân. Lúc bấy giờ anh hai Tâm, làm huyện đội trưởng, anh Trung, trưởng công an xă. Khi ổn định xong, chính quyền cách mạng xét ban tặng gia đ́nh d́, ba mảnh bằng liệt sĩ, chị Hiền là người đă hiến một phần thân thể cho tổ quốc, cũng được ghi công. Sau đó, nhà nước c̣n lo xây nhà cửa khang trang sạch đẹp, gia đ́nh của d́ lúc bấy giờ mới thật sự sống ứong đoàn tựu và hạnh phúc. Sau này, d́ c̣n được truy tặng “ Mẹ Việt Nam Anh Hùng”, một danh hiệu vô cùng cao quư, phải đổi bằng xương máu mới có được.
Hôm nay, tôi viết lại câu chuyện này là để cho thế hệ con cháu biết rằng, con đường d́ đă đi qua toàn là chông gai hiểm trở, tốn cả máu và nước mắt, vậy mà d́ không ngần ngại để vượt qua, bởi d́ thường nói vói tôi:
- Đời người mà, mấy ai được suôn sẻ đâu con?... Hễ “sướng trước th́ khổ sau” c̣n “khổ trước th́ sướng sau”, ḿnh phải vững tin vào bản thân để mà vui sống.
Mùa hè 2011
NGUYỄN
HỮU THÀNH
Cập
nhật ngày 8.12.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến
Website Sông Cửu Long