CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011

CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm

CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ

+ ĐẶNG Đ̀NH LIÊM

Mấy ngày vất vả trên đường, rồi ông Thiêm cũng đến được bến xe Miền Tây. Hỏi đường về Hậu Giang, c̣n phải đi những hơn hai trăm cây số nữa mới tới. Bởi vậy, ông quyết định nghỉ lại Sài G̣n một đêm cho lại sức để sáng hôm sau đi tiếp.

Nhận chiếc ch́a khóa căn pḥng trọ b́nh dân xong, ông định gài cửa đánh luồn một giấc tới sáng. Nhưng rồi tiếng xe cộ ầm ào ngoài phố, tiếng cười nói từ các pḥng trọ gian bên cạnh vọng sang... khiến ông không sao chợp mắt. Ông ngồi dậy khóa cửa, ra vẫy chiếc xích lô, kêu chở đi một ṿng dạo phố.

Sài G̣n bây giờ thật đă khác xa so với những tháng năm mới giải phóng. Những dăy phố sầm uất san sát mọc lên với hàng loạt cao ốc hiện đại, tinh tươm và bề thế. Ánh điện từ các ô cửa nhà cao tầng tỏa sáng lấp lánh, ngước nh́n lên thành phố rực rỡ như đêm hoa đăng. Xe chầm chậm đi qua các ngă ba, ngă tư giao lộ đường rẽ về nhiều ngả nhưng ông chẳng thấy có lấy một bốt cảnh sát giao thông mà toàn là cây xanh, cây kiểng được cắt tỉa, sắp xếp thành hàng, thành lối kiểu như một vườn mi ni đẹp đến lạ lùng. Đường hai chiều trải nhựa bóng loáng, rộng thênh thang ḍng người, ḍng xe cứ tấp nập nối đuôi nhau đi lại theo một trật tự hài ḥa chứ không có cảnh chen lấn, giành đường phóng nhanh vượt ẩu như ở phố thị quê ông. Những cây cầu hùng vĩ, hiên ngang bắc trên các kênh, rạch đi vào nội thành, những cây cầu vượt bắc trên các nút giao thông trọng điểm...càng làm cho thành phố thêm nguy nga, tráng lệ. Đêm Sài G̣n đẹp và thơ mộng quá. Người ta nói Sài G̣n là “ ḥn ngọc Viễn Đông ” thật chẳng ngoa chút nào.

Đi Miền Nam lần này ông Thiêm một công đôi việc. Một là thăm lại mảnh đất năm xưa ồng đă từng cùng đồng đội hy sinh, đổ máu chiến đấu với quân thù giành độc lập tự do cho tổ quốc. Việc nữa là ông đi cưới vợ cho thằng Thủ, con trai ḿnh.

Ở quê có bao nhiêu con gái trẻ đẹp, xinh xắn, lại học hành tử tế thế mà nó chẳng chịu ai. Chỉ cho đám nào cũng lắc đầu, bảo không họp. Cuối cùng th́ lai quyêt định lấy một con bé miệt vườn, quê tít tận đâu măi tận Long Mỹ - Hậu Giang. Các cụ ta xưa có câu “ Gần th́ chẳng hợp duyên cho, xa xôi cách mấy lần đ̣ cũng qua... Bây giờ, thăng con trai ông chẳng phải cách mấy lần đ̣ nữa mà cách tới hơn hai ngàn cây số, đưởng đi thật muôn vàn, xa xôi cách trở. Ban đầu khi nghe tin thằng Thủ lấy vợ Hậu Giang, ông phản đối quyết liệt bảo Tiền Giang đă là xa lăm, đây lại c̣n đên tít tận Hậu Giang ai mà đi cho nổi? Nghĩ lại mới thấy vô lư, chúng nó lây nhau là tại bởi cái duyên, cái số chứ không họp th́ dẫu có ép buộc mấy rồi cũng chẳng sống được với nhau. Bây giờ thời đại khác rồi, không c̣n kiểu “ cha mẹ đặt đâu, con cái ngồi đó ” như thế hệ các ông. Ngăn cản măi không đươc, cuôi cùng ông đành phải châp nhận. Nhưng khi làm đám ăn hỏi, ông giao cho vợ đi. Lân này, cưới vợ cho con, ông định ẩy cho vợ đi tiếp. Nhưng bà Thiêm không


 

chịu, bà bảo ông phải đi vào đó gặp thông gia đàng hoàng. Chẳng thà cha mẹ thằng Thủ chết rồi th́ đành một nhẽ, đằng này c̣n sống sờ sờ ra đó, làm thế coi sao được ? Bà c̣n bảo, bên đằng nhà con Lan, cha mẹ rồi chú, bác d́ dượng con bé quư người lắm. Hôm bà vào, họ tiếp đón niềm nở, giữ ở lại chơi mấy tuần, c̣n đưa đi du lịch thăm chợ nổi Cái răng, nhà vườn Mỹ Khánh, thăm Ḥn Rái, ḥn Chông. Lại c̣n thăm cả địa đạo Củ Chi, ǵ ǵ nữa cơ đấy. Bỏ ông Thiêm ở nhà một ḿnh sốt ruột, bà phải nói khó măi họ mới chịu cho về. về đến nhà là tấm tắc khen. Nào là đất đai Miền Tây màu mỡ ph́ nhiêu, câỵ trái tốt tươi, làm chơi ăn thật. Nào là con người Miền Nam ngay thẳng thật thà, sống phóng khoáng chân t́nh...

Bà bảo, ông cố gắng mà vào. Già rồi như trái chuối chín cây, rụng rơi lúc nào chẳng hay. Không gặp được thông gia, không biết mặt con dâu th́ ân hận lắm. Nghe vợ nói thế ông Thiêm đừng không được, phải lên đường.

Chiếc xe chất lượng cao, sơn màu vàng cam khậc lên một tiếng rồi mới tắt máy. Bước xuống xe, ông Thiêm đang ngó nghiêng th́ có tiếng gọi : “Bố! ”, quay lại đă thấy thằng Thủ đứng ngay sau lưng. Nó vạm vỡ to cao hơn trước nhiều, nước da bánh mật trông khỏe khoắn hẳn ra, chả bù cho hồi c̣n ở nhà, da cứ xanh mét y như người sốt rét rừng. Thằng Thủ đi đến hỏi:

-                          Bố đến lâu chưa?

-                          ừ ! Bố cũng vừa đến đây. Mới xuống xe, chưa kịp uống miếng nước!

Từ phía xa, một cô gái nước da ngăm đen, dáng thon thả khỏe mạnh đi thẳng tới chỗ hai người đang đứng. Thủ vội vàng bước tới dắt tay cô gái đến trước mặt bố, ánh mắt rạng rỡ‘

-                          Bố ơi! Đây là Lan, con dâu tương lai của bố đấy ạ!

Lan ṿng hai tay trước ngực, lễ phép:

-                          Thưa bố mới tới! Bố đi đường có mệt không ạ?

Ồng Thiêm tự nhiên thấy lúng túng:

-                          Ờ...ờ... Bố cũng hơi mệt... mệt chút xíu, nhưng không sao.

Ba người vào một quán nước bên đường, bảo cô chủ quán có dáng người thấp đậm nhưng nhanh nhẹn, chặt cho mấy trái dừa non lấy nước uống. Nước dừa non để thêm mấy muỗng đường quậy trong nước đá, uống vào mát lịm khiến ông Thiêm tỉnh táo hẳn ra. Nghỉ ngơi một chút, ba bố con ra xe máy. Thủ đèo ông Thiêm, c̣n Lan chằng buộc đồ đạc nổ xe phóng về Long Mỹ.

Xe chạy trên đường nhựa láng bóng êm ru, thoáng một cái đă đến ngă ba Vĩnh Tường, quẹo phải xe bon bon trên đường một chốc đă đến xă X...

Biết tin có ông sui gia từ Miền Bắc vào, ông Lạng - ba của Lan vui lắm. Ông kêu con cháu làm gà, thịt vịt, xuống hầm cá kéo lưới bắt đến cả chục kí lô cá tai tượng lên làm bữa cơm thịnh soạn đăi khách.

Tối ấy, cả nhà sắp ra tám •mâm cơm từ trong hiên ra đến ngoài sân. Người nhà ngồi xen lẫn với khách, tiếng cụng ly, lời chúc tụng vang lên vui vẻ. Bàn ông Lạng ngồi, ngoài ông Thiêm sui gia c̣n có ông Tư Tầm - Chủ tịch, ông Hai Hợi - Bí thư Đảng ủy xă rồi Bí thư chi bộ, Trưởng ấp cùng mấy người nội , ngoại của

Lan ngồi chung phụ tiếp khách với ông Lạng. Mọi người vừa nâng ly, vừa tíu tít hỏi chuyện ông Thiêm, khí thế vui vẻ khiến ông quên cả mệt nhọc.

Câu chuyện nổ ra như bắp rang, hai ông sui gia vẻ tâm đầu ư hợp lắm. Họ nh́n nhau ngờ ngợ, tựa hồ như đă gặp nhau ở đâu lâu lắm rồi. Ông Thiêm có chút rượu vào ăn nói mạnh bạo hẳn lên, chẳng giấu diếm chuyện ǵ. Ông khoe với mọi người rằng: Hồi những năm 70 của thế kỷ trước đă từng là giải phóng quân, đơn vị ông đóng quân và chiến đấu ở nhiều nơi thuộc chiến trường Tây Nam Bộ. Trận đánh cuối cùng ông bị thương là vào dịp tháng một năm 1975 nhưng ở tít tận trên miệt Tân An, Tân Hội ǵ đó, bây giờ thuộc về tỉnh nào ông chẳng nhớ rơ.

Đột nhiên, ông quay sang sui gia:

-                    Xin lỗi! Tôi hỏi chứ trước đây ừào Mỹ - Ngụy ông có tham gia ǵ không?

Ông Lạng hơi chột dạ, giọng lí nhí:

-                     Chẳng giấu ǵ ông sui, hồi trước tôi cũng bị bắt quân dịch vô lính chế độ cũ. Nó cũng đày tôi đi nhiều nơi,-cơ cực lắm.

Ngưng một lát, ông tiếp:

-                     Tôi hỏi thiệt ông sui, việc thằng Thủ với con Lan nên vợ, nên chồng, ông có' phản đối ǵ không?

-                    Ông nói sao? Neu phản đối th́ làm ǵ có chuyện tôi đến đất này, gặp gỡ và đang ngồi trước mặt ông đây!

-                    Là tôi hỏi ông có định kiến ǵ về việc, bố con Lan trước kia đi lính chế độ cũ hay không ?

Ông Thiêm cười:

-                     Đi lính chế độ cũ cũng mỗi người một hoàn cảnh, nào ai giống ai. Không phải cứ đi lính chế độ cũ ai cũng là kẻ ác. Có người v́ thâm thù với Cách mạng nên hăng hái cầm súng chống Cộng, bắn giết đồng bào ḿnh. Có người v́ bị bắt quân dịch, miễn cưỡng phải cầm súng địch. Nhưng không làm điều ác, thậm chí c̣n ngầm giúp đỡ đằng ḿnh. Áy, cái hồi tôi bị thương ở chi khu quân sự Cái Nhổn đấy, tôi có gặp một anh lính ché độ cũ, tôi bị thương cầm chắc cái chết đến mười mươi, thế mà anh ấy lại cứu sống tôi.

Nghe ông Thiêm nói thể, mắt ông Lạng sáng lên. Ông nh́n sang hai vị lănh đạo to nhất xă, nh́n sang mọi người, nh́n ông sui gia lần nữa rồi dè dặt:

-                     Ông nhớ lại và kể cho mọi người nghe về chuyện ông bị thương xem nào!

Nâng ly rượu lên tợp một hơi nghe cái “ ót” rồi ông Thiêm bắt đầu bằng cái

giọng khê đặc thuốc Lào. Y chang giọng của thằng Thủ, rể tương lai nhà này.

... Vào đầu 1975 khi ở Miền Trung khí thế quân Cách mạng đang dâng lên như vũ băo. Th́ ở Miên Tây Nam Bộ quân địa phương và chủ lực ta cũng đă phát triển lực lượng mạnh mẽ, ở các vùng “ cài răng lược” tranh chấp giữa ta và đich liên tục nổ ra rất quyết liệt. Chủ trương của ta là nghi binh, căng kéo lực lượng địch . Khi có cơ hội là tiêu diệt địch, giành dân, giữ đất. Mặt khác, ngăn chặn không cho chúng tập trung lực lượng chi viện cho Miền Trung cao nguyên.

Thực hiện chủ trương này đơn vị chúng tôi nhận được lệnh đánh vào chi khu quân sự Cái Nhổn, tiêu diệt lực lượng địch ở đây để làm bàn đạp tiến công vào khu vực nội thành.

Theo hợp đồng tác chiến, tiểu đoàn tôi có nhiệm vụ bí mật, luồn sâu lót sẵn tiếp cận mục tiêu, chờ súng cối 120 ly “lên tiếng” sẽ đồng loạt xung phong đánh chiếm căn cứ địch. Nhưng do trục trặc trên đường hành quân, ba đại đội cùng xuất phát một thời điểm theo 3 hướng khác nhau, chẳng may một đại đội bị lạc. Lực lượng cối 120 ly cũng không vào đến vị trí tập kết. Chỉ có hai đại đội (trong đó có đại đội tôi) vào được khu trung tâm. Đợi măi, đợi măi đến tận khi trời hừng đông, không thấy các đơn vị phối thuộc vào vị trí tác chiến, cũng chẳng thấy hỏa lực lên tiếng. Ngó vào đồn địch đă thấy thấp thoáng binh lính đi lại, lực lượng vào trước buộc phải nổ súng đánh địch.

Sau những phút bị động ban đầu địch chui vào lô cốt, hầm ngầm cố thủ. Sau đó, nhờ sự yểm trợ tối đa của máy bay và pháo binh, địch bắt đầu phản công quân ta. Đặc biệt khi phát hiện lực lượng ta quá mỏng chúng rời khỏi lô cốt, hầm ngầm xông ra vừa đi, vừa ḥ hét: “ Bắt sống Cộng quân!”. Đơn vị chúng tôi toàn những tay súng thiện xạ, chiến đấu rất ngoan cường, lợi dụng từng gốc cây, ụ đất “ ăn miếng trả miếng ” với quân địch. Tuy nhiên, do tương quan lực lượng quá chênh lệch, từ chỗ chủ động tấn công, lực lượng ta rơi vào thế bị động chống đỡ và dần thương vong gần hết. Tôi bị một quả cối cá nhân M79 của địch nổ gần, mảnh văng vào đầu, vào tay trái nhưng vẫn dạt được vào một khu vực nhà dân phía ngoài chi khu. Đạn nổ tứ bề , tổ tam tam do tôi chỉ huy hai chiến sỹ thoát được xuống kênh, c̣n tôi chui được vào một cây rơm gần đó rồi ngất đi.

Lúc tỉnh dậy tôi thấy một người lính chế độ cũ ngồi bên cạnh, một chân quỳ xuống đất, chân kia duỗi ra phía sau, hắn đang nâng đầu tôi lên. Mở mắt nh́n thấy hắn, tôi vội gạt phắt tay hắn ra rồỉ quờ tay t́m súng, nhưng không thấy. Người lính chế độ cũ lùi ra một bước. Tôi trừng mắt nh́n hắn, bảo: “ Mày bắn tao đi ! Tao không bao giờ đầu hàng và cũng không bao giờ chịu làm tù binh của mày đâu”. Rất kỳ lạ là người lính không tỏ ra giận dữ hay- căm ghét tôi. Anh ta nói rất nhanh: “ Tôi là sinh viên Văn khoa Sài G̣n bị ép buộc vào lính cầm súng Mỹ. Nhưng tôi không làm điều ác, tôi không giết người, nhất là lại đối với đồng bào ḿnh. Thời gian không có nhiều đâu, hăy để tôi băng bó vết thương rồi nằm yên tại chỗ, đến tối hăy t́m về đơn vị.” Thấy cử chỉ và lời nói của hắn như vậy, tôi đành phó mặc ḿnh cho anh ta. Vậy là rất nhanh anh ta băng bó vết thương cho tôi, sau đó...

Ông Lạng rơm rớm nước mắt, nói trong xúc động:-

-                     Sau đỏ, hắn móc trong người của hắn ra đưa cho ông mấy lon thịt hộp rồi nói : “ Neu chúng ḿnh c̣n sống sau cuộc chiến này, th́ hăy nhớ lấy kỷ niệm không bao giờ quên hôm nay mà kể lại cho con cháu nghe. Tôi là sinh viên Văn khoa Sài G̣n...” rồi hắn đi. Ông trừng mắt nh́n theo, không hiểu điều ǵ vừa xảy ra, đúng không?

Ông Thiêm ngơ ngác, không hiểu sao ông Lạng lại biết câu chuyện bị thương của ḿnh một cách tường tận đến thế. Vừa lúc, ông Tư Tầm - Chủ tịch xă lên tiếng:

-                     Này bác! Cái tay lính chế độ cũ ấy đang ngồi trước mặt bác đó! Chính là bác Lạng, sui gia của bác chứ ai. Bác không nhận ra sao?

Tưởng chuyện bông đùa, mọi người đưa mắt nh́n Tư Tầm. Ông này chưa kịp nói lời giải thích, th́ Hai Hợi đă quay nh́n sang ông Lạng khi đó đang đưa tay lên lau những giọt nước mắt, nói:

-                     Tui xin lỗi bác Lạng, xin lỗi bà con. Trước đây, tui đă được nghe những cán bộ nguyên là lănh đạo cũ của xă, cũng như bác Lạng nói về điều này nhưng tôi không tin, mà tin làm sao được cơ chứ. Mọi người nghĩ là bác Lạng dóc láo để nhằm làm giảm nhẹ tội v́ đă đi lính chống lại đồng bào ḿnh.. .Nhưng hôm nay, có ông sui gia ngoài Bắc vô kể lại chuyện này th́ tụi tui tin thiệt rồi. Đúng là anh sinh viên Văn khoa Lâm Thành Lạng là người không có tội ác với đồng bào, với đất nước ḿnh. Không những thế, bác Lạng đây c̣n có một nghĩa cử cao đẹp là cứu một anh bộ đội giải phóng bên kia chiến tuỵến. Thật là chuyện hi hữu

Những người có mặt ở đó thấy thế 0 lên, bàn tán xôn xao và ai cũng cố len vào để nh́n cho rơ mặt hai ông sui gia một thời đă từng là kẻ thù của nhau, c̣n bây giờ họ đang sum họp trong một gia đ́nh mà sự kết nối đó chính là đám cưới của hai đứa con sắp diễn ra vào ngày mai.

Ông Thiêm nh́n ông sui gia rồi đột ngột kêu lên:

-                     Ôi! Vậy ra chính ông là anh lính chế độ cũ ấy đấy phải không? Thảo nào, khi mới gặp, tôi cứ thấy ngờ ngợ. Trời ơi! đă mấy chục năm rồi c̣n ǵ... Anh sinh viên Văn khoa bị bắt đi lính đây rồi. An nhân cứu mạng của tôi đây rồi. Vừa nói, ông Thiêm vừa đứng dậy đi đến ôm riết lấy người ông Lạng, ông Lạng đứng dậy, hai người cứ thế ôm chặt lấy nhau như không muốn xa rời, bàn tay họ vỗ vỗ lên vai nhau trông thật cảm động.

Tin vui truyền nhanh đi khắp nơi trong xă. Đàn ông, đàn bà, người già người trẻ đổ về xúm quanh hai ông sui gia. Tiếng nói, tiếng cười râm ran. Giọng ông Lạng run run:

-                    Thưa bà con. Vậy là tui và ông sui gia đă biết nhau từ trước đây rồi. Khi đó, ông Thiêm là chiến sỹ giải phóng quân bị thương rất nặng, lết vào được một cây rơm, tôi phát hiện ra, nhằm lúc tay toán trưởng mải cùng với toán lùng sục, xăm xoi người dưới kinh, tui đă băng bó cho ông Thiêm giúp ông thoát chết. Chuyện này tôi đă kể cho vợ con và mấy đời lănh đạo xă nghe nhưng chẳng ai chịu tin. Mà tin làm sao được kia chứ v́ lúc đó chỉ có hai chúng tôi, lấy ai làm chứng? Hôm nay, câu chuyện của ông sui đă minh chứng cho ḷng trong sáng của tui. Tui là sinh viên văn khoa bị bắt quân dịch không có nợ máu với đồng bào. Tui thực sự sung sướng. Vui hơn nữa trời đất lại run rủi cho thằng Thủ gặp con Lan nên duyên chồng vợ, để anh em tôi có cơ hội gặp lại nhau. Thật đúng là đại phước phải không bà con? Nào mời mọi người cùng nâng ly “ dô.. .dô!”.

Ồng Thiêm cụng ly “chát” một cái với ông Bí thư chi bộ, rồi đứng dậy nói

tiếp:

-                    Thưa bà con. Hôm đó ông Lạng đi một lúc rồi tôi vẫn c̣n thấy bàng hoàng, không tin nổi tại sao trong cuộc chiến khốc liệt này lại có những con người vẫn được coi là “ kẻ thù ”của nhau mà tốt với nhau như thế. Rất tiếc là tôi không kịp hỏi tên tuổi quê quán của anh ta. Đêm đó tuy vết thương c̣n đau nhức nhưng tôi vẫn cố lết t́m đường trở về đơn vị. Tới gần sáng th́ gặp được anh em trong đơn vị vào lấy xác đồng đội và tôi đă được cứu sống.

Ông Lạng đây có thể nói đă là người thứ hai sinh ra tôi. Chẳng những đă không báo chỉ huy giết chết tôi mà c̣n băng bó vết thương và cho thịt hộp để tôi bồi dưỡng sức khỏe. Nhờ có tấm ḷng nhân đức ấy mà tôi thoát chết được trở lại đội ngũ chiến đẩu tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh giải phóng Sài G̣n, rồi phục viên về quê cưới vợ, sinh ra cháu Thủ đây.

Tôi ghi ḷng tạc dạ cuộc gặp gỡ cỏ một không hai với ông Lạng từ ngày ấy. Trong bom rơi đạn nổ của cuộc chiến tranh, thật t́nh tôi cũng không nghĩ là chúng tôi c̣n sống để gặp lại nhau. Nhưng trong thâm tâm, tôi luôn cầu mong cho người lính chế độ cũ tốt bụng ấy tránh được “mũi tên ḥn đạn” để về đoàn tụ với gia đ́nh. Ông trời đă có mắt cho chúng tôi được sống, được gặp lại và trở thành sui gia của nhau. Tôi biết ơn ông Lạng lắm lắm, xin cám ơn bà con.

Chứng kiến câu chuyện ân t́nh ṭ mấy chục năm về trước và những t́nh cảm của họ sau bao nhiêu năm gặp lại giữa hai ông bố, Thủ - Lan ứa nước mắt. Từ trước đến nay, họ đă từng nghe những câu chuyện cổ tích chiến tranh nhưng chỉ có trong phim ảnh, tiểu thuyết.. .không ngờ hôm nay câu chuyện ấy lại xuất hiện ngay tại gia đ́nh ḿnh, giữa hai bậc sinh thành đă từng ở hai chiến tuyến khác nhau. Họ không vui sao được, nước mắt của họ là.nước mắt của ngày vui gặp lại.

Những người trong đám tiệc cũng rân rấn nước mắt, họ cảm động về câu chuyện gặp mặt giữa hai người sui gia ở hai miền khác nhau, từng là kẻ thù của nhau nay lại sum họp trong một gia đ́nh lớn.

Ông Lạng vui như chưa từng có, ông luôn miệng giục vợ lấy thêm rượu ra tiêp khách. Ong đi lại lăng xăng, nói cười hỉ hả, vui mừng như thể vừa bắt được “ báu vật”. Ông vui v́ hạnh phúc của hai con, vui v́ từ nay bà con xóm, ấp sẽ hiểu đúng vê con người ḿnh mà không nh́n ông với con mắt thành kiến, ác cảm như trước.

Ngay trong lúc đang nâng ly chúc tụng khách, ông đă vạch ra kế hoạch. Đó là, sau khi các con làm đám cưới xong, ông sẽ mời sui gia đi một tua du lịch về vùng đât mà cách nay mây chục năm, họ đă gặp nhau và có với nhau kỷ niệm đáng trân trọng trong lửa khói của cuộc chiến tranh năm nào.

Cuộc vui kéo tới tận khuya. Ông Lạng không thấy mệt mỏi, vẫn xăng xái đi khăp bàn này, bàn khác cụng ly với mọi người. Khuôn mặt ông rạng ngời, trẻ trung tươi tắn và nhanh nhẹn đến kỳ lạ./.

 

ĐẶNG Đ̀NH LIÊM

 

Cập nhật ngày 12.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến Website Sông Cửu Long