CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011

CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm

GIÓ LẠC MÙA

+ TỪ PHẠM HỒNG HIÊN

Chuông đổ dồn. Tôi xếp tập giáo án lại. Hẳn là anh đang gọi cho tôi- Tôi tin chắc như vậy. Trong nỗi cô đơn dằng dặc kéo dài suốt mười lăm năm qua, sự hiện diện của anh trong ḷng tôi giờ đây có khác nào một ốc đảo xanh mát trên hoang mạc khô cằn.

Tôi hoàn toàn không mong đợi anh v́ đă tự chấp nhận đời ḿnh như một sự việc đă được an bài. Nhưng cuộc tái ngộ cách nay ba năm diễn ra ngẫu nhiên như cơn gió lùa ngang làm rơi xuống cái hạt vô tri đang c̣n vương lại đâu đó trên cành nhánh đă lâu rồi. Cái hạt khô tiếp đất nảy mầm như vốn dĩ nó phải là như vậy. Nhưng với tôi...Thật ra ban đầu tôi đă chống trả quyết liệt sự tự nhiên ấy khi nó vừa chớm nảy mầm trong ḷng ḿnh.

Thật tĩnh tôi đă không mong đợi. Đúng hơn là không dám v́ cảnh huống của anh và tôi thật éo le. Đôi khi tôi thấy ḿnh nhỏ bé và thấp hèn, phải sổng giả dôi ngay cả với chính ḿnh. Dâu thê nào anh vân đang c̣n đó một gia đ́nh. Trong khỉ tôi chỉ c̣n lại một nửa. Neu là bài toán cộng tự nhiên giữa các con số th́ đă quá dễ dàng. Đàng này một nửa c̣n lại kia của tôi là tham lam ích kỷ, trí trá và danh vị đă bị lộ diện sau năm năm băo bùng làm ữôi hết lớp vàng y được dát bên ngoài bức tượng bằng đất.

*

*                                           *

Sau ba ngày gác thi chung không bao lâu anh gọi đến tôi. Sau mấy câu chào hỏi b́nh thường anh xin phép được ghé nhà chơi vào một dịp nào đó thuận tiện. Tôi mường tượng ra anh rơ mồn một ở pḥng thi trong .bộ y phục màu xanh trăng. Cái màu học tṛ nghèo khô mà sang trọng của anh từ năm nào xa xưa. Tôi nhớ rơ cả cái nếp mạn màu xanh thật khéo, gần như trùng khít với màu quần mà có lẽ do tàn thuôc lá đă làm cháy. Tôi nghĩ có lẽ nào sự khéo tay và cân kiệm từ những năm tháng c̣n ngồi ở ghế nhà trường vẫn c̣n nguyên vẹn nơi anh. Một thoáng ngâm ngợi vê chút hạnh phúc vu vơ lựớt qua trên gương mặt tôi bị anh bắt quả tang làm tôi bôi rôi. Và ánh mắt của anh đă kịp cười độ lượng trong tích tắc vừa thoáng qua đó. Anh khỏa lấp giùm tôi:

-   “Lại một mùa thi nữa sắp trôi qua rồi phải không cô Thu?”

“Cô Thu” chớ không phải là Thu của năm xưa khi anh và tôi cùng chung trường. Anh và tôi đều đă thay đổi quá nhiều. Không biết anh có c̣n như tôi, tiếc nhớ hoài chiêc câu thệ thủy bên quán thu phong.

Không. Tất cả đều đă thay đổi hết rồi!

*

*                          *

Thế rồi anh đến nhà chơi. Một lần rồi hai lần. Mỗi tháng trăng khuyết trăng tṛn và môi năm mây mùa gió trở...Cái hạt khô đă nảy mầm thực chứng. Tôi cố vùng vây mà vẫn không sao thoát ra được. Nhiều lần tôi tự dằn vặt ḿnh và đau khổ kêu lên...

*

*                                            *

-   “Má có lỗi, má xin lỗi con. Con hăy trở lại với thằng Dũng đi. Má cũng chẳng c̣n sống được bao lâu nữa đâu”.

-  “Mấy chị em con ở nhà cũng khỏe mạnh chớ hả má?”

-  “Vợ thằng Dũng đă đoạn tĩnh dứt áo ra đi theo ai đó rồi!”

-   “Chú Út nó c̣n làm nhà máy xay lúa hôn, sao hôm về xả tang cha con không thấy vậy má?”

-“Má có lỗi, má xin lỗi con.. .Con hăy trở lại với thằng Dũng đi. Cha con nó cứ xung khắc nhau hoài.. .Má khổ tâm và ân hận lắm con ơi..

-“Má không đẻ ra con nhưng đáng bậc sinh thành. Má đừng nói vậy mà con mang tội. Má có lỗi ǵ đâu. Thương con trai má đă lo cưới vợ cho anh Dũng. Vâng lời má con đă chấp nhận để má và anh Dũng thỏa ḷng. Phận của má đă tṛn, phận dâu con của con cũng đă tṛn..

-“Má chỉ nh́n nhận con là con dâu của má thôi. Má không giấu con làm ǵ...Thôi con về với nó đi...Cuối đời má dành dụm được hơn bốn chục cây vàng.. .má giao hết cho con..

-   “Con Dung hổm rày có về thăm nhà hôn má?”...

Tôi vẫn luôn đánh trổng lảng với mẹ chồng mỗi khi gặp nhau như vậy. Bà không bao giờ cho phép con gái đến thăm tôi. Những năm bé Dung c̣n nhỏ, dịp têt nào nó cũng khóc hêt nước măt v́ ngày được đi thăm mẹ của nó chỉ luôn là những lời hứa suông. Mùng một ở nhà lo cúng quảy. Mùng hai, mùng ba, mùng bôn vân phải “ơ nhà phụ cúng quảy”. Mùng năm “Ai lại đi xa vào ngày này, hơn nữa ngày mai đă nhập học rôi.”. Những cô em chồng và mẹ chồng tôi luôn trói buộc con gái tôi bằng luận điệu đó.

Đến bây giờ tôi vẫn phải nói dổi với bà. Chớ thật ra tháng nào bé Dung cũng vê thăm và ngủ lại với tôi một hai đêm. Nó đă trưởng thành. Và bổn phận làm mẹ buộc tôi phải tiêp tục chăm sóc và nói rơ để con gái tường tận sự thật.

*

*                                            *

“ A lô...Mẹ đó hả mẹ?...Mẹ có khỏe không mẹ?...Tháng này con được lên lương...”

Tôi bị hẫng v́ đă cảm nhận sai hồi chuông điện thoại vừa đổ dồn, vội ḥa vào niềm vui qua câu chuyện của con . Thông thường anh vẫn hay gọi cho tôi vào giờ này...

Anh đă không phụ bạc với Trâm, với điều mà anh cho rằng ḿnh đă lầm. Và tôi chấp nhận điều đó như là lẽ đương nhiên ở tính cách của anh nên không hề khuyến khích. “ Ai lại đi làm thế bao giờ phải không anh?”. Thật rủi ro cho tĩnh yêu của tôi quá. Tôi đă không là sở hữu của ai vậy nên tôi cũng không muốn ḿnh phải trở thành chủ sở hữu một con người nào đó. Tôi lại càng không biết yêu câu anh chăm lo cho tôi bất kỳ thứ vật chất nào. Tôi hiểu con người ta nhỏ bé, cả; anh và tôi đều nhỏ bé. Biết làm sao được khi anh và tôi đang dạy cho những đứa học tṛ.. .Chúng tôi chỉ cỏ thể gặp nhau ở một nơi nào đó mà người ta không biêt được. Nơi đỏ cuôi cùng chỉ có thể là ở tâm hồn của anh và của tôi mà thôi. Quả thật ở đời có những điều bí mật chỉ được hé lộ trong cảnh huống nhứt định nào đó, nhưng không phải ai ai cũng may mắn hay rủi ro được biết. Ví như sự vô sinh của Trâm chỉ có ḿnh anh biết sau khi chính tay anh mang đi chôn cái túi đựng đứa con trai năm tháng trong bào thai bọc điều mà trước đó qua siêu âm người ta nhầm lẫn là một khối u. Sự ṭ ṃ của anh trước khi hành động đă vén lên bức màn đen bí mật khiến anh kinh hăi lúc đó và câm lặng măi đến sau này.

Dường như con gái tôi đă ngờ ngợ nhận ra điều ǵ đó. Sau lần về thăm tôi rồi vô t́nh gặp anh trên điện thoại hôm tám tháng ba. Nó cứ ơng ẹo theo tôi hỏi ḍ với vẻ gần như khuyến khích- Tôi chỉ cảm nhận vậy thôi chớ đâu đă chắc được: “Dượng con ở đâu?”. Tôi bối rối nhưng rồi kịp nghiêm mặt lại khẽ gắt: “Đừng có tầm xàm”. Nỗi buồn vu vơ không biết từ đâu bỗng ùa về. Tôi không rơ anh đă nói ǵ với nó. Nhưng tôi tin rằng anh cũng chỉ là một con người bé nhỏ và đầy dẫy những đau khổ như tôi.

Nhà bên, giọng bà cụ Bảy hát ru đứa cháu cứ thỉnh thoảng vọng sang mỗi khi nó giật ḿnh thức giấc: “Ầu ơ...Anh về bỏ áo lại đây. Đe khuya em đắp gió tây lạnh lùng”

*

*                                            *

Cảm nhận của tôi ít khi nào sai. Với tôi, âm thanh của những hồi chuông hoàn toàn không chỉ lạnh lùng dừng lại ở sự hạn chế gần như vô nghĩa của nó. Tôi nhấc tổ họp lên và đồng ư với anh về cuộc hẹn xa hai mươi cây số, trước cổng bưu điện Long An như thường lệ. Cái ưu việt của con người là biết chủ động t́m đến với nhau để cộng đồng quần cư. Oái oăm thay với không ít trường hợp sự hạn chế cũng lại chính là ở chỗ đó. ở-nơi-xa-hai-mươi-cây-số hav dậu có hơn thế đi nữa th́ anh và tôi cũng chỉ là những kẻ tội t́nh luôn phải né tránh mọi người. Có nơi nào đó mà người ta không biết, người ta không đến được chăng? Tôi đ̣i hỏi một nơi như vậy và tự thấy ḿnh rơi vào sự mâu thuẫn vô phương biện luận.

*

*                                            *

Lần gặp nhau này anh lại buồn. Nỗi buồn đậm chất và sâu sắc hom. Anh không c̣n đủ sức chịu đựng được nữa trước lối sống đầy tham vọng vật chất gần như vô cùng của người đàn bà tên Trâm. Thật tội nghiệp cho người bạn học cũ, người đồng nghiệp thanh bần yếu đuối của tôi biết chừng nào. Trâm lại nhận được tiền từ ngoại quốc gởi về và quyết định mua thêm mười mẫu đất nữa ngoài B́nh Phước cho tṛn bốn chục.

-         “Nợ nần anh và Trâm đă giải quyết được hết chưa?”

-        “Chưa. Vậy mà Trâm vừa thế chấp căn nhà vay thêm nữa để giải quyết chuyện hụi hè ǵ đó. Anh định..

Tôi đưa ngón tay trỏ chặn dọc môi anh, ngăn lại một lời nói mà tôi tin rằng ḿnh cảm nhận đúng.

“Thôi ḿnh về nghe. Anh về trước đi, em c̣n ghé nhà đứa bạn gởi ừả quyển sách, khoảng mười phút sau em sẽ theo về. Chạy chậm thôi nghe anh..

*

*                              ' *

Người hiếu kỳ đang lúm xúm dọc theo hai bên lề đường để xem một tai nạn vừa xảy ra. Những người cảnh sát đang lúi cúi kéo thước đo vẽ lập biên bản vụ tai nạn giữa chiếc xe 63F4...và hai chiếc xe khác. Chúng cong queo, nhăn nhúm đang nằm chỏng chơ trên mặt lộ. Nạn nhân đă được chở hết vào bệnh viện, chỉ những vùng máu đỏ tươi c̣n đọng lại. Vừa nh́n thấy biển số xe tôi choáng váng và lập tức hăm ga. Tôi muốn dừng hẳn lại và những muốn bước đến nhận là thân nhân của nạn nhân lái chiếc xe 63F4...nhưng tiếng c̣i và chiếc gậy đen trắng trên tay anh cảnh sát giao thông khoác lên như ngầm bảo rằng không thể, đă khiến tôi rấn tay ga tăng tốc. Hai bánh xe không tránh khỏi vũng máu đang loang ra trên mặt đường. Nó đă vô t́nh cán qua rồi cùng tôi bon riết về nhà.

Việc làm đầu tiên của tôi khi về tới nhà và cũng là lần đầu tiên trong đời là nhấc điện thoại lên quay số máy nhà anh. Có tín hiệu từ đầu dây phía bên kia của một người đàn bà. Tôi chỉ kịp vắn tắt:

- “Chị Trâm ơi, anh Lê vừa bị tai nạn giao thông tại ṿng xoay ngă baTrung Lương.. .Tôi không rơ tính mạng của anh hiện giờ ra sao nữa..

-   “Tôi đang rất bận. Nhưng chị là ai?”

-   “Điều đó chị khoan hăy biết mà chỉ nên xem thông tin này là sự thật”

Tôi như mât trọng lượng buông ḿnh xuông giường...Không phải tiếng nức nở mà h́nh như là một mớ hỗn âm từ đâu trong vô thức vọng về.

*

*                                            *

Anh c̣n sống hay cuối cùng th́ anh cũng đă t́m đến trước tôi ở một nơi mà người ta không biết và không thể đến được bao giờ. “Nếu không phải là anh mà chính ḿnh th́ sao?”. Tôi tự hỏi.

Nỗi buồn lại ùa đến tràn ngập ḷng tôi. Tôi c̣n có anh chị em, c̣n con cháu, c̣n đồng nghiệp, c̣n đám học tṛ..Họ sẽ nghĩ ǵ khi khám phá ra sự dan díu vụng trộm này nếu như rủi ro tôi bị nạn và ra đi đột ngột. Dầu thế nào tôi vẫn cầu xin cho anh được tai qua nạn khỏi.

Tôi mở tủ áo và lấy ra cái hộp gỗ- Thiên đường nhỏ của tôi: Thư từ, h́nh ảnh, những tập thơ chép tay với những lời đề tặng thân thiết nồng nàn...

Tôi đánh diêm và nhen nhúm những tơ giấy vào ngọn lửa bé xíu đang chao đảo như lăc đâu từ chôi. Lừa bén, những sợi khói từ từ theo gió bay lên ḥa vào khoảng trời chiêu hôm đang mập mờ bảng lảng.

Biêt làm sao được khi tôi quá nhỏ bé và thâp hèn. Tôi đă không dám sông thật ngay cả với chính bản thân ḿnh./.


TỪ PHẠM HỒNG HIÊN


Cập nhật ngày 20.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến Website Sông Cửu Long