CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011
CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm
KHI ÁNH ĐÈN MÀU CHỢT TẮT
+ THẢO BÍCH
Buông
bức màn rồi danh vọng hết
Người về ḷng rũ sạch sầu thương
Người vào cởi áo lau son phấn
Trả cả vinh quang lẫn đoạn trường
(Hoàng Như Mai)
1. Mỗi khi rời bến để chuyển đến một điểm diễn mới, tấm bảng bằng thiếc được nắn nót hàng chữ “Đoàn Cải Lương Sóng Vang” luôn luôn được mang xuống ghe sau cùng rồi trịnh trọng “thượng” lên mui ghe một cách có thể gọi là “oai phong lẫm liệt”.
Đó chính là cái thế giới tuyệt vời nhất của một thằng nhỏ mê cải lương “từ trong bụng mẹ ” như tôi.
Tôi dám cá một ăn mười là thế nào cũng có vị độc giả khó tính lầm bầm:
- Ông Nội nầy cường điệu thấy sợ nghệ danh Năm Cai Lậy của chả lạ hoắc có tiếng tăm chi đâu mà “nổ” hơn bom tấn ?
Quư Độc giả khó tính thân mến của bổn báo xin chớ nóng vội, sở dĩ tôi mạo muội dùng cụm từ “c̣n trong bụng mẹ” là v́ má tôi cũng rất mê ca vọng cổ. Nói đúng hơn, hễ ai là nông dân Nam Bộ là cũng thích cải lương cả, lúc có bầu là thằng tôi, bà rất khoầi ca trích đoạn “Đời Cô Lựu” một vở tuồng đă từng thu gom nước mắt của quư bà hâm mộ cứ coi diễn mà cái mũi đỏ hoe như vừa đi dự tang lễ nội ngoại chi đó.
Riêng cái “nghệ danh” của tôi cho măi đến bây giờ vẫn chưa cớ địp “ch́nh ́nh” chỗ quầy bán vé, thưa quư vị độc giả thân mến, có lẽ v́ bị “ganh tị” đó thôi, cho nên suốt bao năm nghe theo tiếng gọi tha thiết của Tổ nghiệp tôi chỉ được giao vai quân sĩ ! Ngoài nghề ai tnầ nghe đến vai diễn nầy đều “nhếch mép cười khinh bạc” đó là cách viết của nhà văn bậc thầy Lê Văn Trướng (Tôi xin mượn tạm). Xin thưa rằng để làm ự̃n vai diễn của ḿnh, trên người tôi lu bù là .. thẹo, đó là tai nạn nghề nghiệp thôi, đâu có chi mà than trách,, quí vị cứ tưởng là “dễ ăn” lắm sao ? Đê’ tui kể cho nghe, tui th́ sàng qua sàng lại lấy thế. Trong khi ông Tư “Trôm Pét” đang phùng mạng trợn má thổi cái bài “quưnh” kiếm nghe nôn nao cả ruột gan phèo phổi, tôi chăm bẳm ḍm chừng thanh kiếm bằng i-nốc của đối thủ chờ thằng bạn diễn cửa ḿnh “phang” cho nhát kiếm quyết định. Tập dợt, hợp đồng đàng hoàng là sẽ chém bên trái, ḿnh chờ để đỡ, ngặt một nỗi, hổm đó thằng bạn diễn tặng thiệp mời cho cô bồ bán nước đá đậu, nó đâu c̣n nhớ bài bản ǵ, vậy là ... than ôi! Nạn nhân cụa Tổ nghiệp rất đáng thương là tôi lănh nguyên nhát chém chí mạng vào “ba sườn” phải, vừa đau vừa tức' đến ói máu như Chu Duể 'Tôi quên phức ḿnh đang trên sàn diễn, cầm kiếm tính xông tới ăn thua đủ, phát hiện ông Thầy tuồng đứng trong cánh gà thấy tôi có vẻ khác thường liền nhắc nhở :
-Xỉu xỉu 7.. xỉu mậy !
Nuốt cái giận vào bụng mà lăn đùng ra xỉu trong khi kẻ chiến thắng chống kiếm hiên ngang nh́n xuống “khán giả thân mến” là con Sáu Nước đá đậu ... rồi “nhếch môi cười khinh bạc”. Than ôi! Sinh nghề tử nghiệp là vậy.
Trong làng cải lương, ai cũng tin cái tên là cái tiền định của vận mệnh, ngặt một nỗi, ai cũng gởi gắm vào đó cái hoài băo lớn nhứt cuộc đời ḿnh, ông Út Trà Ôn đưa cái xứ cù lao nhỏ xíu của ổng đi vào huyền thoại, nhà thơ Bảo Định Giang, nhà thơ Kiên Giang nhà văn Thu Bồn, nhà báo Hồng Hà mang những ḍng sông êm ả vào bầu trời văn học ... đó là những thiên tài, c̣n thằng tôi cái gọi là tài th́ lại nhỏ xíu, vốh sinh ra ở cái xă tên là Cai Lậy cũng bày đặt với cái Nghệ danh “Năm Cai Lậy”, chỉ có thể giới thiệu ở một vài cái đám ... ma, đám cưới ! Ôi, cũng là tại cái sô' mạng mà thôi. Nhân đây cũng xin “quê hương là chùm khế ngọt” thông cảm cho sự “lực bất ṭng tâm” của người công dân bất tài nầy.
Đó là cái tên riêng, có xui th́ ảnh hưởng chỉ có một người, c̣n tên Đoàn, có đến 21 con người nghệ sĩ lang thang mà bà Bầu Thanh Mai (nữa, lại là cái tên mang hoài băo, nữ nghệ sĩ Thanh Mai kiêm Bà Bầu có cái vóc dáng của một “má ḿ” cân đúng 68 kí), thiếu chi tên để đặt, nở ḷng nào “má” lại đặt tên Đoàn là Sóng Vang ?
Ai nói cái tên Sóng Vang là xấu ? Đúng như vậy, nhưng dân Nam Bộ ḿnh có cái thói quen đặc biệt dễ thương là hay “nói lái” th́ lại khác, Sóng Vang là Sáng Dông, ôi quả là “ư trời”, Đoàn tôi đă bao lần hát ế ẩm, lèo tèo chục vé, đành nhờ ông thầy tuồng “kính báo” với nụ cười không hẹn ngày ... tái ngộ, xin trả vé, hủy đêm hát rồi... Sáng Dông thôi ! Ai không tin chớ tôi là tin chết tin sống, sau nầy có mấy thằng bạn rủ theo Đoàn Sao Ngàn Phương là tối từ chối liền, trời đất, tệ lắm th́ cũng nhà lồng chợ, đ́nh làng nào đó, chớ dựng rạp giữa ruộng “trăng, sao ngàn phương” vào mùa nước nổi th́ ... xin lỗi TỔ Nghiệp ơi, con “oăi” quá !
2. Tôi yêu nghề hát như một tôn giáo của riêng ḿnh, lạ lắm, cứ cái màu vàng chói chang của cái phông vườn Thượng uyển tác phẩm của nhà danh họa cải lương tên Lô Ka lên đèn là tôi như vừa uống mấy thang thuốc bổ. Bởi vậy, tôi thực sự “dị ứng” khi miệng đời quái ác, hễ thấy cái ǵ rực rỡ quá, màu mè quá là họ nói “cải lương”, mà cũng có nhiều cái kỳ lạ, ghe ghé bến lúc 12 giờ khuya êm ru bà rù, vậy chớ phiên chợ sớm là bà con đă hay tin ghe cải lương tớit́m ṭi dữ lắm mới biết, số là các nghệ sĩ của ḿnh có cái cách ăn mặc hơi khác người, quần xanh, áo đỏ, trời đổ mồ hôi mà lại “thượng” cái áo cổ lông chồn mua ở hàng “Si đa”, kiểu thành cát Tư Hản th́ làm sao không bị phát hiện khi đi chợ ăn sáng ?
Có lẽ, quí vị khán giả đó có hơi khó tính một chút. Thử hỏi, nếu như mà anh Vơ Đông Sơ thân mến ôm mũi tên ngay ngực, bước ra sân khấu rồi lăn đùng ra chết th́ oan uổng cho ảnh quá, thôi th́ để ảnh ca 6 câu vọng cổ, xuống cái “xề” ngọt lịm như đường phèn rồi Năm thợ đèn của Đoàn bèn phựt đèn màu trong tiếng vỗ tay và tiếng hỉ mũi sột soạt của quư bà khán giả thân mến th́ mới mùi đúng điệu chớ, cải lương ǵ mà cải lương ?
Đoàn nào cũng phải “nuôi”, một ông Thầy Tụồng để bảo đảm tuồng tích, Đoàn tui cũng vậy đặc biệt ưu ái Soạn Giả Trầm Ngâm, tức chú Ba Ngâm (lại là vấín đề nghệ danh, tên thật là Trần Văn Ngâm, bèn lấy nghệ danh là Trầm Ngâm). C̣n cái vụ tại sao lại đặt tên là Ngâm th́ chỉ có thân phụ của chú mới biết thôi. Soạn giả Trầm Ngâm rất hay trầm ngâm bên chai đế và và cóc ổi mía ghim trên đường “lăng bạc kỳ hồ” mênh mông sông nước theo tiếng b́m bịp báo con nước lớn ṛng cùng với tiếng song loan trong hào quang rực rỡ của ánh đèn màu sân khấu. Có lẽ trong sô" vệ sĩ, tôi có chút nào đó “hạp nhản” với chú nên đôi khi lúc “bí” chú gọi tôi:
- Ê nhỏ, lại đây tao đọc đoạn nầy cho nghe ... nè, cái vai Hai Tôm nầy mầy thấy sao, tao tính cho nó chết bất đắc kỳ tử, được hôn ? Ờ, mua dùm tao thêm một xị coi. “Ông già” nhờ có cái “năng khiếu” uốíng rượu không say mà được Đoàn giao thêm cái nhiệm vụ đi tiền.tiêu ... nghĩa là diễn ở đây đêm cuối th́ ổng lại ôm cái cặp cũ mèm với xấp thiệp mời đến ngoại giao với mấy ông làng ở điểm sắp đến Ế.. Phải biết cúi chào kiểu kiếm sĩ Nhật Bản như trong tuồng “Khi Hoa Anh Đào nở” biết nâng cái chun sứt miệng ngoài quán ốc bên hông đinh lên rồi trịnh trọng nói với thằng ủy Viên cảnh Sát “mặt thỏ mỏ dơi”.
- Xin “kính” Đại ca một ly.
Y chan như “Tống Tửu Đơn Hùng Tín” vậy ... khéo léo là vậy mà kỳ hát ở Ô Môn Đoàn c̣n gặp “sự cố”.
Số là ở mỗị “Bến” mỗi thằng chức sắc là ta phải gởi một “cặp” thiệp ínời, hôm đó, thiếu điều nghiên, ông Phó Đoàn Ngoại Vụ Trầm Ngâm gửi cho thằng Úy Viên cảnh Sát có hai vé, trong khi nó có đến hai con vợ nhỏ mà bà nào cũríg mê cải lương. Bởi vậy, gần đến giờ diễn, tên Cảnh Sát mới sai đệ tử tới quầy vé trả lại tấm thiệp mời, bà Bầu xanh mặt và Nhà Ngoại Vụ Trầm Ngâm thêm trầm ngâm ngoài quán cóc theo tinh thần “Hăy đợi đấy”. Trong hồi họp, đêm diễn cũng trôi qua b́nh yên vô sự, bà Bầu thắp nắm hương bằng cổ tay lên bàn thờ Tổ.
Ai mằ ngờ ... mới hai giờ sáng thằng Cảnh Sát ghé Đ́nh “mỉm cười khinh bạc” ra lệnh cho đám Dân Vệ:
- Xét căn cước, thằng nào tuổi Quân dịch “lượm” hết cho tao.
Kết quả ngoài mong đợi, Đoàn đành nói lời chia tay với kép chánh Hoàng Minh và 4 em ... Quân sĩ ? Bà Bầu rửng rưng nước mắt dúi vô tay những “nạn nhân thời cuộc” mỗi người tờ giấy 50 đồng xếp tư. Cái dáng cao gầy của kép Hoàng Minh lủi thủi đi theo đám Dân Vệ sao mà buồn quá đổi. Chào tạm biệt chàng “Trần Minh Khố Chuối” !
Sau “sự cố” ấy, “sư phụ” quá “oăi chè đậu” bèn xin nghỉ. Bà Bầu nói:
- Sao chú lại gánh trách nhiệm về ḿnh ? Rời Đoàn rồi chú đi đâu, ở đâu ? thôi... chẳng qua là cái vận hạn của Đoàn ḿnh.
Nói xong, theo thói quen, bà Bầu lại thắp nhang trên bàn thờ Tổ
Bao nhiêu chục năm qua mà tôi vẫn nhớ cái tính t́nh thuần hậu của bà, có lẽ, trót mang cái nghiệp cải lương tiền định mà bà chấp nhận kiếp sống “tha phương cầu thực” với những mănh đời dỡ dang nghèo khổ.
Soạn giả Trầm Ngâm vốn là một thanh niên nông thôn, phải chi đừng mê vọng cổ th́ may ra thầy giáo lớp Năm [1] Trần Văn Ngâm sau vài chục năm “bán phổi” cũng lọt được vào Ban Giám Hiệu rồi có vợ là cô giáo, có vài đứa con ngoan, không ngờ cái tài ca vọng cổ hay hơn giảng bài, làn hơi Thành Được đă dẫn dắt ông theo cái nghề cải lương bạc bẽo, sốíng cả đời cô độc. Được cái là Đoàn đă dành cho ông cái vị trí cha chú v́ họ vốn ít học, thậm chí thất học, những kiếp người có cái tên mờ ảo là “nghệ sĩ” kia chỉ là những nông dân hiền lành nghèo khổ, là nạn nhân truyền kiếp của cái xă hội phong kiến và bè lũ chính quyền đốn mạt tập trung toàn những thằng ăn cướp, ăn cắp và ăn hiếp dân lành.
Sống đời lênh đênh sông nước như áng lục b́nh lăng đăng vô tư giữa ḍng nước lũ, lấy câu ca tiếng hát mua vui cho đời “cho th́ nhiều mà nhận chẳng bao nhiêu” bên nụ cười kia, son phân kia, bên ánh hào quang rực rỡ của cái cung đ́nh ảo ảnh kia^c̣n phảng phất đâu đó niềm đau xót của câu “xướng ca vô loại” ... mà đời không ít người vẫn c̣n khắc khe nhận định.
Có chứng kiến cảnh chú Ba tranh luận để bảo vệ cho Đoàn mới thây ông đúng là một đầu tàu của con tàu “Sóng Vang” ọp ẹp và rách nát, mà ngay bản thân chú cũng gầy g̣, ốm, yếu.
Hằng đêm, khi ánh đèn sân khấu chợt tắt, ngoài hành lang hay ữong xó xỉnh nào đó của cái Vơ Ca Đ́nh lạnh lẽo h́nh như có tiếng trở ḿnh trên ghế bô", tuốt trên cột đ́nh, con tắc kè buông tiếng thở than ... Lúc đó, cái cuộc đời cải lương mới đành chịu nhường bước cho cái bụng đói mà sau đêm diễn có người chỉ dành cho ḿnh được tô cháo trắng với chút nước cá kho xin thêm. Vậy mà vẫn son vẫn phấn, vẫn múa may quay cuồng dưới ánh đèn màu mỗi đêm ... đúng là cái Nghiệp, cái Nghiệp tội nghiệp. Thương quá đi thôiẽ
3. Lâu lắm mới có buổi họp đặc biệt, bà Bầu và chú Ba Trầm Ngâm ngồi chỗ dàn nhạc quay xuốhg hàng ghế khán giả, 21 con người đủ nghề của Đoàn ngồi lắng nghe, cứ có họp là không ai vắng mặt, v́ đây là những vấn đề có liên hệ đến từng người.
vẫn nh́n mông lung, bà Bầu cất giọng có phần hơi ệ.. quan trọng :
- Thưa Bà con,
Chắc ai cũng rơ, Đoàn ḿnh đang gặp không ít khó khăn ệ..
H́nh như ai cũng núi thở, cái đoạn “nói lối” nầy nghe sao giống tuyên bcí “ră gánh” quá. Có lẽ biết vậy, Bà Bầu cười tiếp :
- Bà con đừng lo, hàng mẩy năm nay Đoàn ḿnh lo cho Bà con được ngày hai bửa th́ vẫn phải tiếp tục thôi... mới đêm hôm qua, Đoàn ḿnh lại có thêm sự cô", tui vốn ít lời, xin nhờ chú Ba soạn giả báo cáo.
\Ông già Trầm Ngâm e hèm rồi sửa lại cái kiếng lăo :
- Xin báo cáọ ngắn gọn, hồi 3 giờ 15 phút sáng hôm qua đang ngủ th́ bà Bầu phát hiện có tiếng con nít khóc, ai đó đem một hài nhi gái đâu chừng 2 tuần tuổi, gói trong cái khăn bàng bỏ nằm trước bàn thờ Tổ, bây giờ nhờ bà con ḿnh góp ư giải quyết.
21 cái miệng tṛn chữ o! Mà không tṛn sao được, bỏ con th́ đem lại cô nhi viện hay nhà việc chớ sao lại gởi cho gánh cải lương •? Tôi th́ hay suy diễn:
- Rồi, rnẹ của đứa bé nầy chắc là ghiền cải lương nặng lắm nên có cái hoài băo cho con gái ḿnh theo kiếp cầm ca đây.
Chưa baọ giờ buổi họp mất trật tự đến vậy nhứt là khi bà Tư nấu “cơm hội”[2] cho Đoàn bồng đứa bé từ bên nhà chị Năm Lan bước vô. Ải cũng tới gần xem mặt đứa nhỏ, cái sinh vật bé nhỏ có đôi mắt đen như hai hột nhản ngơ ngác nh́n mọi người trong cái hoàng bào của vua Càng-Long ! Tôi để ư thây có một vài người lén nh́n kép chánh Minh Châu rồi nh́n lại con bé ... Nhưng rồi cũng sáng tỏ vấn đề, năm ngoái khi Đoàn ghé “bến” nầy Minh Châu chưa về Đoàn mà c̣n hát bên gánh Hoa Hướng Dương. Bởi vậy, “cha” ngồi trên rương “đồ hội”[3] tay phe phẩy “drôn” [4] tuồng, tỉnh bơ !
Đúng như lời chú Ba soạn giả nói, phiên họp không biên bản kết thúc ngắn gọn, kể từ hôm nay, mọi người đồng ḷng dành một đồng trong tiền “cát sê” của ḿnh để mua sữa cho con bé ...
Có tiếng ai đó :
- Bà Bầu ơi đặt “nghệ danh” cho bé đi. Bà Bầu nhường cho ông già Trầm Ngâm, không trầm ngâm chút nào, chú Ba nói:
- Đoàn ḿnh đa sô" họ Trần, tui chọn làm họ c̣n tên th́... Sóng Vang, Trần Thị Sóng Vang, được không bà con ?
Không có tiếng “đồng ư” nào vang lên mà những nụ cười nhân ái rạng rỡ trên gương mặt những người lao động nghệ thuật đă thay cho câu trả lời. Nghèo, dốt, mê lời ca tiếng hát, những con người cùng khổ đă quây quần lại trên chiếc ghe hát, niềm hạnh phúc lớn nhất của họ là mang lại cho nhân gian một nụ cười dưới ánh hào quang sân khấu. Xuất thân từ nông dân kém may mắn, hơn ai hết, họ vô cùng tôn trọng cái tấm ḷng nhân ái, cái t́nh người, t́nh đời vô tận, cái nghĩa khí làm người, học lóm được trong tuồng tích “Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín” trên sân khấu, khôiĩg tiền bạc tài sản mắ chỉ với niềm đam mê cải lương họ sẳn sàng đánh đổi mọi thứ để theo nghề, làm vui cho đời, có thêm con bé lại thêm niềm vui trẻ thơ, có sao đâu ? Ôi ! Cao thượng biết bao. Dễ thương biết chừng nào !
Từ khi có thêm nghệ sĩ tí hon “Sóng Vang” sinh hoạt của Đoàn như vui hẳn lên, mấy cô, mây d́ cưng bé như vàng, diễn ở đâu, góc đ́nh nào kín đáo nhất đều dành cho bé. D́ Tám Nhà Bếp Kiêm thêm chức má, ngày nào cũng lui cui chắc nước cơm. Như cô công chúa nhỏ, đêm nào cũng có Má, có D́ “đăng kư” ngủ với Bé. Vai diễn đầu đời của Sóng Vang chính thức bắt đầu vào lúc tṛn 6 tháng tuổi. Đêm đó Bé được mấy D́ trang điểm xinh xắn như một Hoàng Tử, đôi mắt long lanh càng đẹp với hàng kẻ ch́ màu xanh, đồi má nơn nà phơn phớt chút phần hồng, đích thân Bà Bầu ẳm Bé đến trước bàn thờ tổ, đẩo chánh Diễm Kiều thắp nhang rồi dạy bé lạy Tổ Nghiệp để bước vào đời cá hát trong tiếng th́ thầm của Bà Bầu:
- Con là Trần Thị Sóng Vang xin Tổ Nghiệp pḥ độ hát hay diễn giỏi, con xin theo nghề xướng ca với tấm ḷng thành tâm ngưỡng vọng. Trong tuồng “Triệu Tử Long pḥ ấu chúa”, kép Hoàng Sơn. mang bé “Sóng Vang” trước ngực, “tả xông hữu đột” trên sân khâu, được nhảy nhót dưới ánh đèn màu, bé không hề sợ hải mà lại cười thích thú khiến cả Đoàn ai cũng vui mừng.
Trên đường lưu diễn, bé là niềm vui chung của mọi người. Nhiều đêm trời mưa nghỉ hát, tiếng ếch nhái uềnh oang, tiếng gió rít trên đầu hồi vỏ ca đ́nh, tiếng tắc kè gỏ nhịp song loan không c̣n lạnh lẽo nửa khi có tiếng ai đó hát ru cho bé đi vào giấc ngủ ấm áp t́nh người giữa những con người bất hạnh
Tôi có thói quen cứ chiều chiều khi đă treo xong cái bảng “Đêm nay:
Tuồng....... ” là lại ngồi bó gố́ tựa lưng vào tấm bảng bằng xi măng có chạm
h́nh một “ông” cọp trước cổng đ́nh, nh́n ra phía bờ sông. Buổi chiều băng lăng trên ḍng sông buồn, hay làm cho người ta chạnh ḷng nhớ má, nhớ nhà, c̣n tôi chẳng có ǵ để mà nhớ ... Má mất năm Mậu Thân trong cơn hoảng loạn chiến tranh, căn nhà lá ọp ẹp trôi theo cơn băo số 5. Tôi chỉ c̣n t́m vui với nghiệp cải lương, h́nh như tôi đă xa nhà lâu lắm rồi.
Ḍng sông trước vỏ Ca Đ́nh như thêm rực rở ánh bạc, áng lục b́nh xanh bông tím như dừng lại và ở tận cùng đáy sông, phù sa vẫn thinh lặng cần mẫn góp vui cho đời, lặng thầm như người nghệ sĩ cải lương nhiều bất hạnh mà vẫn dành cho người khác cả cuộc đời ḿnh bằng tấm ḷng rộng mở, tấm chân t́nh của biển rộng sông dài.
THẢO BÍCH