CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011

CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm

LĂO NHÀ QUÊ

+ SÁU NGHỆ

Ông Tư Ḍng Sông ít đọc báo nhưng sáng ấy ở quán cà phê đầu ấp, ông lại cầm tờ báo lên. Đó là tờ báo tỉnh, chẳng biết ai để trên cái ghế ông muốn ngồi, khi ông sắp ngồi xuống th́ cầm tờ báo lên để lấy chỗ ngồi và khi đă ngồi xuống, chờ cà phê bưng ra, ông tiện tay dở tờ báo. Ông dở tờ báo hững hờ như con nít dở sách từ điển, chủ yếu là xem ảnh. Một người hàng xóm ngồi bàn bên hỏi:

-   Có tin tức ǵ mới không ông Tư Ḍng Sông?

Ông Tư Ḍng Sông cười hiền lành nhưng không trả lời, cứ tiếp tục xem ảnh. Ông hàng xóm hỏi tiếp:

-   Có tin tức ǵ giật gân đọc to lên cho mọi người nghe cái coi?

Ông Tư Ḍng Sông không cười nữa. Ông ít học, hồi nhỏ chỉ học đến lóp ba trường làng, rồi chiến tranh loạn lạc, chữ nghĩa rơi rụng gần hết. Nghe ông hàng xóm hỏi, ông Tư Ḍng Sông thấy không cần trả lời nên không trả lời. Ở quán cà phê đầu ấp, quen thân nhau cả, người hỏi không phải đê chờ câu trả lời và người được hỏi cũng không cân trả lời, hỏi cho có hỏi khi dân ấp gặp nhau vậy thôi. Ngày thường, người được hỏi không trả lời th́ người hỏi không hỏi thêm nữa, nhưng hôm nay có lẽ do ông Tư Ḍng Sông chăm chú coi tờ báo nên người khác chêm vô:

-   Ai có rượu đem cho ông Tư Ḍng Sông một ly đế ông đọc báo nghe chơi?

Câu này đúng bản tính của ông Tư Ḍng Sông. Ông hay rượu và cái tên Tư Ḍng Sông cũng do hay rượu mà ra, uống rượu như uống nước sông, c̣n Tư là thứ. Trước nay trong ấp ai muốn hỏi ông việc ǵ hay nhờ ông việc ǵ, cứ đưa ông ly rượu, ông sẽ mau lẹ đáp ứng. Thê rồi có người đặt ly rượu trước mặt ông, bên cạnh ly cà phê uống dở của ông. Ồng Tư Ḍng Sông không khách sáo, như Hoàng Thượng được dâng rượu là uống không phải mời, ông đưa tay cầm ly rượu dốc cạn, xong đánh lưỡi “tróc” một cái và nói:

-   Chút tôi nhường tờ báo cho mọi người đọc nghe.

Ông lật đến trang cuối cùng, thấy một khuôn mặt quen, đóng khung đen, ở mục “tin buồn”. Ông ớ lên một tiếng, xoay tờ báo ra chỗ sáng, khó khăn đánh vần mấy hàng chữ rồi kêu lên nho nhỏ: “Anh Ba chết rồi sao?”. Khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo của ông hơi tái đi. Những người hàng xóm trong quán cũng không để ư đến ông Tư Ḍng Sông nữa, họ đă quay sang nói chuyện khác rồi. Ông Tư Ḍng Sông đưa tờ báo ra xa, vào gần, đánh vần lần nữa những chữ trong khung đen, rồi chẳng nói chẳng rằng đứng lên rời khỏi quán, cầm luôn tờ báo mà mới năy ông nói nhường cho người khác đọc.

về đến nhà, ông vội t́m thằng cháu trai vừa tốt nghiệp cấp hai, bảo nó đọc cái tin buồn cho ông nghe. Đứa cháu đọc, ông biết đúng là ông Ba, người được ông nuôi mấy tháng trong hầm bí mật thuở chiến tranh. Ông làm hầm bí mật bằng một cái chum lớn chôn ở bờ đ́a, khuất trong đám ô rô, cóc kèn rậm rịt, ngày hai bữa ông hoặc vợ ông chèo xuồng đi ngang đặt bịch ni lông đựng vắt cơm và chai nước uống vừa tầm tay ông Ba tḥ ra lấy, đêm ông Ba mới lên khỏi hầm. Ông nuôi ông Ba v́ thấy ông Ba hiền lành, dễ thương. Sau đó, ông Ba hoạt động sang vùng khác, ông Tư Ḍng Sông cũng trôi nổi nhiều nơiế Ḥa b́nh, ngẫu nhiên họ gặp lại nhau, ngẫu nhiên như trong chiến tranh ông Ba lọt vào nhà ông Tư Ḍng Sông đê ông Tư Ḍng Sông nuôi vậy. Ông Ba vẫn nhớ ông Tư Ḍng Sông, hỏi han nhiệt t́nh, c̣n tranh thủ một chuyến công tác ghé thăm nhà ông Tư Ḍng Sông, nhậu với ông Tư Ḍng Sông một bữa cây nhà lá vườn xỉn mới chịu nghỉế Ông Ba làm cán bộ trên thị xă, công việc lu bu không ghé thăm ông Tư Ḍng Sông được lần nào nữa, trong mấy chục năm có nhắn mời ông Tư Ḍng Sông ra nhà chơi th́ ông Tư Ḍng Sông cũng tính đi mấy lần mà chưa đi được lần nào. Nay đột ngột ông Ba qua đời. Đọc báo thấy ông Ba chưa nghỉ hưu, v́ tai nạn ô tô mà qua đời. Nghĩa tử nghĩa tận, ông Tư Ḍng Sông bảo đứa cháu cùng ông đi viếng ông Ba.

Nhà ông Ba ở thị xă, ba tầng cao lớn, đám ma làm tại nhà. Ông Tư Ḍng Sông và đứa cháu đến thấy người đông đúc, ai đi viếng cũng mang theo ṿng hoa, nghĩ ở thị xă viếng tang phải có ṿng hoa như ở thôn quê phải có thẻ hương, chai rượu, liền kéo đứa cháu t́m nơi bán ṿng hoa. Có nhiều loại ṿng hoa, ông hỏi giá, sờ tiền trong túi và lấy ṿng rẻ nhất. Bà chủ hàng hoa hỏi:

-   Ông gắn chữ ǵ lên ṿng hoa?

Ông Tư Ḍng Sông không biết nên gắn chữ ǵ. Bà chủ hàng hoa hỏi ông viếng ai? Ông lúng túng, không biết gọi ông Ba bằng ǵ, bạn thân không phải, bà con cũng không, không chung quê hương, không phải đồng môn, không phải đồng nghiệp, không phải bạn chăn trâu, bạn nhậu cũng không. Bà chủ hàng hoa bặt thiệp:

-   Vậy đề kính viếng thôi, người chết tên ǵ đề luôn vô đây.

Ông Tư Ḍng Sông không biết tên thật của ông Ba, nhưng may đứa cháu có cầm theo tờ báo. Ṿng hoa trang trọng được bà hàng hoa cho xe chở đến tận nơi, ông không phải tốn tiền thuê chở.

Ṿng hoa và ông cháu ông Tư Ḍng Sông đang xớ rớ trước cống, lập tức có người ra đỡ ṿng hoa, dẫn hai ông cháu vào. Một chiếc bàn đặt bên sân, dưới tấm dù che rạp. Trên bàn có xấp phong b́, cuốn sổ, một người ngồi sau bàn, nghiêm trang hỏi:

-   Thưa, bác là đoàn nào ạ?

Lúc ấy, có người đang viếng bên trong, nhạc nổi lên năo nề, ông Tư Ḍng Sông không nghe rơ câu hỏi, cúi xuống nghiêng tai. Người ngồi sau bàn đă im lặng. Ông Tư Ḍng Sông đưa bàn tay đen đúa nắm lấy cánh tay người ngồi sau bàn:

-   Ông nói chi?

Người ngồi sau bàn nhíu mày. Vừa lúc, có một đoàn khoảng chục người với một ṿng hoa lớn đi vào. Người ngồi sau bàn gạt ông Tư Ḍng Sông sang bên “bác chờ cho chút” rồi lom khom đón đoàn người mới vào. Liên tục mấy đoàn người đông đúc với ṿng hoa lớn nối tiếp nhau. Ông Tư Ḍng Sông và đứa cháu đứng chờ mỏi chân mà không dám kiếm ghế ngồi. Những đoàn người sang trọng, ồn ào, viếng xong, được rước qua dăy bàn cuối sân để ăn nhậu. Khi đă vắng, người ngồi sau bàn đưa tay ra hiệu cho ông Tư Ḍng Sông lại gần:

-   Thưa, bác là đoàn nào ạ?

Lần này ông Tư Ḍng Sông nghe rơ, nhưng phải hỏi lại:

-   Dạ, ông nói đoàn là đoàn ǵ?

Người ngồi sau bàn lại nhíu mày, không ngửng lên nữa, hỏi:

-   Bác từ đâu đến?

-   Ông cháu tôi dưới quê lên.- Ông Tư Ḍng Sông mau mắn trả lời.

-   Quê ngoại hay quê nội?

Ông Tư Ḍng Sông vội trả lời:

-   Tui ở quê của tui, xă ...

-                           Thôi, được rồi - Người ngồi sau bàn thở dài không che giấu, chỉ xấp bao thư trên bàn

-    Bác phúng điếu bao nhiêu tiền để tôi ghi sổ?

Ông Tư Ḍng Sông giật thót ḿnh, túi ông chỉ c̣n đủ tiền cho hai ông cháu về quê, lúng túng liếc nh́n xung quanh, ông nói nhỏ:

-   Dạ, ông cháu tôi có ṿng hoa.

-   Được rồi - Người ngồi sau bàn phẩy tay - Vào đi.

Ṿng hoa đi trước, ông Tư Ḍng Sông lập cập bước theo sau. Ông choáng ngợp. Nen nhà lát gạch bông sáng loáng. Ṿng hoa quá nhiều, dựng hai bên, c̣n treo cả trên cao. Quan tài lớn đặt chễm chễ, trước quan tài có ảnh của ông Baế Nh́n thấy tấm ảnh như gặp lại người thân, ông Tư Ḍng Sông bớt lập cập. Có tiếng nhắc ông để đôi dép lê lấm bùn đất bên ngoài, trước khi bước lên tấm chiếu hoa. Ông Tư Ḍng Sông lại lúng túng. Ai đó dúi vào tay ông một nén nhang. Ông cúi đầu vái, lẩm bẩm khấn ông Ba mồ yên mả đẹp cố gắng cắm nhang vào lư hương quá nhiều chân nhang, ông dịch sang bên cho đứa cháu bước lên cắm nhang, rồi ông lại chắp tay vái, lại lẩm bẩm khấn ông Ba mồ yên mả đẹp, phù hộ cho những người ở dương gian mạnh khỏe. Ông Tư Ḍng Sông đang thầm th́ kế cho ông Ba biết ông là ai th́ xung quanh có tiếng to nhỏ, những người đang đứng im xung quanh chợt rùng rùng cử động, họ nhúc nhích rồi người bước tới, người bước lui, người bước ngang và người ngồi xuống. Đứa cháu níu áo ông. Ông vội vă, lập cập lùi bước, suưt ngă ở bậc tam cấp gạch men bóng loáng. Có người dẫn hai ông cháu ra chiếc bàn gần cổng, chỉ có nước trà và bánh bích quy, không phải dăy bàn ăn nhậu cuối sân. Ông Tư Ḍng Sông ngơ ngác nh́n quanh, muốn hỏi han chuyện gia đ́nh của ông Ba, như thói quen ở thôn quê đế chia buồn, nhưng không biết hỏi ai. Người xung quanh đông đúc nhưng đều xa lạ. Bàn hai ông cháu ngồi chỉ trơ trọi hai ông cháu, bàn bên cạnh nhiều người nhưng ông lắng nghe th́ họ nói chuyện đâu đâu. Không biết ông Ba bị tai nạn giao thông chết liền hay c̣n sống mấy ngày, có đau đớn ǵ không? Đánh bạo, ông th́ thào hỏi một người ngồi gần sau lưng:

-   Ông Ba bị tai nạn ngày nào vậy ông?

-   Nghe nói hôm kia.

Ông Tư Ḍng Sông định hỏi thêm th́ người mới bắt chuyện đă có người kéo vào bàn nhậu cuối sân. Ông Tư Ḍng Sông hỏi người ngồi gần người vừa đi:

-   Ông Ba có mấy người con?

-   Bốn hay năm đứa ǵ đó.

Ông Tư Ḍng Sông hết hứng thú hỏi han, hết hứng thú ngồi lại, hết cả thèm rượu như b́nh thường mỗi khi thấy rượu, ông ra hiệu cho đứa cháu đứng dậy để về. Đông người xung quanh nhưng không ai tiễn hay chào ông cháu ông Tư Ḍng Sông lấy một tiếng. Hai ông cháu lặng lẽ bước khỏi cống, vẫy chiếc xe ôm ở gần.

Từ đó, ông Tư Ḍng Sông lại hay coi báo, những tờ báo nhặt được hay mượn của ai, không phải ông mua v́ ông không có tiền. Coi báo, ông chủ yếu coi mục báo tin người chết và ông phát hiện ra, người chết có khi một ngày đến mấy người. Đưa tin người chết trên báo cũng có nhiều kiếu, người chỉ mấy ḍng ngắn ngủn, người nửa trang, người có ảnh, người


 

không, có người liệt kê cuộc đời đă làm những chức ǵ, khi chết có chức ǵ, được tặng bao nhiêu huân chương. Ngồi ở quán cà phê đầu ấp, ông Tư Ḍng Sông nói:

-   Báo tin người chết trên báo không chỉ là chuyện chết đâu nghe.

Các ông hàng xóm cười 0. Một ông hỏi:

-  Không chuyện chết th́ chuyện ǵ?

Ông khác:

-   Chết mà không báo chết th́ chắc là từ trần, qua đời, tắt thở, ngoẻo củ từ.

Ông Tư Ḍng Sông vẫn nghiêm trang nói:

-   Cứ coi báo là thấy liền.

Những người hàng xóm hơi tự ái, nghĩ chắc ông Tư Ḍng Sông hồi trước nuôi cán bộ trong nhà, nay quen biết hơn người khác chút ít th́ lên mặt. Một người phản công:

-   Ông kể lại chuyện mang ṿng hoa viếng ông cán bộ trên thị xă lần nữa coi?

Lần đó, ông cháu ông về đến nhà, đói ră họng cả ấp đều biết. Ông Tư Ḍng Sông hơi mắc cỡ, không trả lời, tỏ vẻ không thèm nói chuyện nữa và ông cầm tờ báo ở gầm bàn lên xem. Một ông hàng xóm ra vẻ hiếu biết, dấu dịu:

-   Cũng có thế thật, nhiều người làm cán bộ phấn đấu cả đời chỉ mong khi chết được đăng tin trên báo lớn hơn người khác một chút.

Nhưng ông Tư Ḍng Sông không c̣n nghe người hàng xóm ủng hộ ḿnh nữa, ông đă chúi mũi vào tờ báo v́ thấy ngay trang đầu có một cáo phó to tướng. Đó lại là người quen thân với ông, quen thân hơn cả ông cán bộ thị xă, chức cũng to hơn. Bốn chục năm trước, một buối tinh sương, ông ra ruộng gặp một người đàn ông nằm bên bờ, chân phải đẫm máu v́ găy, ông thấy thương liền cơng về nhà, nuôi trong buồng. Vợ chồng ông nuôi ông cán bộ suốt một tuần, khi vết thương se miệng, mới chở xuồng đưa ông vào rừng theo chỉ dẫn. Ḥa b́nh, ông cán bộ có đưa vợ con về thăm ông Tư Ḍng Sông một lần, tặng túi quà có nhiều vải vóc, bánh kẹo. Ông cán bộ bị thương c̣n làm chứng để ông Tư Ḍng Sông được tặng huân chương kháng chiến, kèm mấy triệu đồng mua được tôn xi măng thay mái nhà lá dột nát. Ông Tư Ḍng Sông cũng có một lần ra nhà ông ta, được vợ con ông ta đón tiếp vui vẻ. T́nh nghĩa hai bên sâu đậm hơn ông cán bộ thị xă, nên khi đọc xong cáo phó, ông Tư Ḍng Sông thừ người ra hồi lâu. Rồi ông lặng lẽ bước ra, đến ngoài đường tự dưng nước mắt chảy ướt đẫm đôi g̣ má nhăn nheo.

Lần này, đứa cháu không chịu đi theo ông nữa. Ông hỏi nó có nhớ hai ông bà đi xe con về thăm nhà ông không, nó bảo không nhớ Ông nói, nhà ông cán bộ này ông đă đến, vợ con của ông cán bộ ông cũng đă biết, ra viếng sẽ không bị ngó lơ như ông cán bộ thị xă. Đứa cháu bảo, vợ con ông ta có nhớ th́ nhớ ông chứ không nhớ nó, nên nó dứt khoát không đi. Ong Tư Ḍng Sông đành lủi thủi đi một ḿnh. Ông vay hàng xóm một món tiền đủ mua ṿng hoa và bỏ bao thư phúng điếu, nhưng dọc đường ông lại đổi ư, không mua ṿng hoa nữa v́ nghĩ một ḿnh một ṿng hoa không giống ai, dồn tiền lại bỏ bao thư phúng điếu cho dày. Ông nói với xe ôm chạy thẳng đến nhà ông cán bộ. Ngôi biệt thự im ắng, chỉ mở nửa cánh cống, lèo tèo mấy người đi lại và toàn người lạ. Ông ḍ hỏi, mới biết lễ tang ông cán bộ làm ở nhà tang lê của thành phố.

Đám tang rất lớn. Một đoạn đường bị chặn cấm xe qua lại để đậu xe của những người đi viêng. Xe lớn, bé san sát, kéo dài. Ong Tư Ḍng Sông nép sát vỉa hè đi vào, một tay khư khư giữ cái bao thư đựng tiền trong túi áo. Tới cổng nhà tang lễ, ông vươn cổ ḍm vào thấy hai hàng người mặc áo trắng, cầm súng. Trong nữa người đông nghịt và tối om. Ông đang vươn cố ḍm, một anh mặc áo quần công an đến hỏi:

-   Bác là ai?

Ông giật ḿnh. Anh công an hỏi tiếp:

-  Bác đến viếng tang hay gặp ai?

Ông lúng túngế Ông đi viếng tang nhưng cũng muốn gặp những người quen là vợ con của người quá cố. Ông chưa biết trả lời ra sao th́ phía sau có một đoàn người với ṿng hoa lớn ào vào. Anh công an quay sang đoàn đó. Ông Tư Ḍng Sông ngẩn mặt nh́n theo và dáo dác nh́n quanh, hy vọng thấy người quen nhưng toàn người lạ. Sự khôn lỏi trong ông nổi lên, ông lẩn ra sau cánh cổng, bước sang quán cà phê chếch bên kia đường. Đen nơi xa lạ, chưa biết ǵ th́ không ǵ bằng để ư nh́n. Ở đời chẳng ai học hết mọi điều, không thể học hết được và có việc cả đời mới gặp một lần biết đâu mà học, có học cũng quên, nên muốn không bị hớ th́ không ǵ bằng nh́n người khác làm để làm theo. Cày bừa, gặt hái, ông cỏ học đâu, nh́n người lớn mà làm theo cả.

Chủ quán cà phê là cô gái trẻ, đưa ly nước cho ông rồi cũng ngồi xem đám tang. Ông bắt chuyện:

-   Đám tang lớn quá phải không cháu?

-   Dạ, viếng suốt hai ngày rồi bác ạ.

-   Hai ngày đều đông đúc như vầy?

-   Dạ, hôm qua c̣n đông hơn.

-   Dưới quê bác, người chết phải chôn trong ngày, quy định nếp sống văn hóa mới phải như vậy, không được để lâu hơn.

-   Ớ thành phố, dân chết cũng được chính quyền động viên chôn sớm, nhưng cán bộ chết có người để cả tuần.

-   Chà chà, cả tuần à?

-   Bác không biết chớ có người bị bệnh ung thư chết mà cũng để cả tuần!

-   Để lâu như thế để làm ǵ cà?

-  Nghe nói cán bộ to, để lâu để chờ cho hết người ở xa đến phúng điếu.

-   Chà, chà, chà, chà..

Ông Tư Ḍng Sông xuưt xoa.

Lúc ấy, ngoài đường có một chiếc xe mười sáu chỗ ngồi dừng lại, người trên xe bước xuông, áo quần tề chỉnh. Ṿng hoa lớn để trong xe, phải ba người mới lấy ra được. “Từ từ, kẻo rụng hoa, ṿng hoa lớn nhất cửa hàng hoa đấy”. “Hôm qua, tôi thấy có cơ quan kia đi ṿng hoa cũng lớn lăm”. “Không băng ṿng hoa này đâu”, “ơ, chăc không băng. Ṿng hoa này toàn hoa trắng, cho thấy sự thanh tao, trong sạch”. Khi nói đến “trong sạch” th́ ṿng hoa đă được lấy ra khỏi xe, họ giục nhau xếp hàng. Mấy người dáng cấp trên đứng phía trước, những người c̣n lại đùn đẩy phía sau, chốc lát mới yên. Ṿng hoa trắng lừng lững và đoàn người nghiêm trang đi vào. Ông Tư Ḍng Sông nh́n theo, mới thấy ông không mua ṿng hoa là hay, nếu mua ṿng hoa th́ ṿng hoa của ông nhỏ bé sẽ tội nghiệp lắm.

Có đoàn đi ra. Khác với đi vào, những người đi ra vẻ mệt mỏi, phờ phạc như vừa làm việc quá sức, nhễ nhại mồ hôi, mắt nh́n dáo dác. Có người đầu trần, có người cầm tờ báo che nắng, có người vội mở cúc áo phanh ngực, có người kéo ống tay áo lên, có người thở ph́ ph́, có người nhăn nhó. Thật là mỗi người một vẻ quân hồi vô phèng. Họ đứng lại bên đường trước quán cà phê chờ ô tô tới đón. “Không thấy người nhà đâu cả?”. “H́nh như có mấy đứa con, bà vợ nghe đâu mệt quá, đă nằm nghỉ”. “Chôn ở đâu?”. “Không xem cáo phó ư?”. “Đông quá, không kịp xem”. “Đông thật, ngột muốn xỉu”. Xe trờ tới. “Đến đâu đây?”. “Quán Hoa Hồng được không?”. “Quán đó em út xấu lắm, đến Thủy Tiên đi”. “Th́ Thủy Tiên”.

Đoàn khác từ nhà tang lễ đi ra, cũng đứng trước quán cà phê chờ xe. Lại xôn xao. “Ông A làm trưởng ban tang lễ ?”. “Đúng rồi, cỡ đó chết phải cỡ đó làm trưởng ban tang lễ”. “Mai đưa tang, có đi không?”. “Phải đi, bảo tài xế đến sớm nhé”.

-   Phúng điếu bao nhiêu tiền?

-   Năm triệu.

-  Nhiều thế à?

-    Ông ta có mấy đứa con đang làm ở sở X, sở Y, chúng ta c̣n phải nhờ cậy nhiều, phúng viêng chừng ấy là đă tiết kiệm đấy, v́ dịp này đang có phong trào học tập đạo đức cách mạng, chông ô lăng phí.

-   À, à, vậy th́ năm triệu đồng chưa nhằm nḥ ǵ thật.

Ong Tư Ḍng Sông nghe lùng bùng lỗ tai, đưa tay vào túi sờ món tiền chuẩn bị phúng điếu của ḿnh thấy quá ít ỏi.

Tốp mặc áo quần trắng đứng hai bên cổng đă đổi tốp khác. Nghi thức vẫn không đổi, vẫn nghiêm trang. Ông Tư Ḍng Sông ngồi rất lâu, nh́n chưa thấy được khuôn mặt nào quen biết. Càng lúc nh́n thấy nhiều người sang trọng, náo nhiệt vô ra, không nh́n thấy người quen, ông càng ngân ngại. Mới năy, ông c̣n ung dung, bây giờ ông đă rụt rè. Ong không nh́n rơ được nơi tang lễ đang diễn ra như thế nào để mà bắt chước, thấy người và ṿng hoa đi vào rầm rộ, càng chứng kiến càng ngợp, càng thấy thiên hạ quá đông đúc, to lớn, c̣n ông đơn chiếc, nhỏ bé. Ông lo, đi vào trong đó có được ai đón tiếp không hay lại như bữa đám ma ông cán bộ thị xă? Trên đường đi, ông đinh ninh sẽ gặp vợ con người quá cố th́ ḷng xiết bao ngậm ngùi, bây giờ thấy đám ma quá lớn, không biết vợ con người quá cố đứng ở đâu giữa đám đông người xa lạ, nghi lễ lại quá trang nghiêm th́ ông e dè, sợ sệt, dửng dưng. Ông lại tḥ tay vào túi sờ bao thư tiên mỏng dính, càng cảm nhận đây đủ sự nghèo hèn của ḿnh, không biêt nên làm ǵ bây giờ. Mồ hôi tứa ra đầm đ́a.

Thỉnh thoảng vọng ra tiếng kèn đồng rền rỉ. Ông hỏi cô chủ quán:

-   Người ta mở máy nhạc à?

-  Nhạc sống bác ạ, đội quân nhạc đấy.

-   Quân nhạc à, chết mà sướng vậy à? -Ông nói như buột miệng.

Cô chủ quán ṭ ṃ nh́n ông Cô nh́n nghiêng, thấy đôi mắt ông mở trừng trừng ngơ ngác mà hớn hở, ánh măt gườm gườm, khuôn mặt gây đen của ôrig săt lại có vẻ thêu năo bần thần, cục yết hầu dưới cổ ông nhô cao giật giật liên hồi. Cô chợt thấy thương ông, đánh bạo hỏi:

-   Bác quê ở đâu ạ?

Ông không.trả lời mà lại hỏi cô:

-   Cháu đă thấy đám ma nàơ lớn như vầy chưa?

-   Dạ, cháu chưa. C̣n bác?


 

Giọng ông vẫn th́ thào.

-   Cháu có lần nào vô trong đó viếng ai chưa?

Cô gái ph́ cười v́ thấy điệu bộ của ông lơ ngơ.

-   Cháu làm sao vô được trong đó, nơi đó chỉ làm ma cho cán bộ thôi. Các ông cán bộ được làm ma lớn như thế chắc chết là đi luôn, hồn không hiện về nữa bác nhỉ?

-   À, à, dưới quê bác mấy năm nay thất mùa, mà làm được thứ ǵ cũng khó bán, có bán được th́ rớt giá nên nghèo lắm, muốn đi đâu cũng khó. Không được như ở thành phố trên này...

-   Ó thành phố bây giờ hương hoa đám tang nhiều thứ nhập ngoại đấy bác ạ. Vậy chớ hôm nay bác đi đâu trên này?

Ông Tư Ḍng Sông cứ trả lời không ăn nhập vào câu hỏi của cô gái:

-   Bác đi một ḿnh, dưới quê mấy năm nay thất mùa liên tiếp. ế.

Lúc ấy, tiếng nhạc đám ma đă im bặt. Ông Tư Ḍng Sông ngồi thừ ra, nghiêng tai. Cô gái nói:

-  Hay là bác đi ăn cơm đi, đến giờ rồi đấy.

Ông Tư Ḍng Sông chăm chăm nh́n cô gái, lần này trả lời đúng câu hỏi nhưng lại bằng một câu hỏi vẫn vẻ ngơ ngác:

-   Ăn cơm ǵ?

-   Ăn cơm trong đám ma ấy. Hôm nay, đám ma vẫn nấu rất nhiều cơm đăi bá tánh thập phương như hôm qua, cháu biết mà, bày bàn trong sân bên cạnh. Sân rộng lắm, bác qua cổng rẽ tay phải sẽ thây, ai muôn ăn là vô ăn thôi.

-   Thế à, thế à.. .-Ông lẩm bẩm- Thật không, thật không?

-   Cháu không lừa bác đâu - Giọng cô gái hạ xuống ôn tồn - Hôm qua mấy người ăn xin vô ăn c̣n được quay phim chụp ảnh đưa lên báo nói là người nghèo vào tiễn cán bộ. Ông cứ vô, người ta không đuổi đâu.

Ong không nh́n cô gái nữa, ngơ ngác nh́n xung quanh, thở hổn hển, nước mắt chợt ứa ra. Sợ cô gái thấy, ông đưa ống tay áo sờn mồ hôi lên chùi lia chùi lịa. Khi mắt đă khô, ông đứng dậy lúi húi trả tiền ly nước rồi vội vă bước ra vỉa hè khi không có đoàn nào đến, đoàn nào đi nên trống vắng. Đen giữa vỉa hè, ông đứng sững lại, khuôn mặt gầy đen đẫm mồ hôi, thảng thôt hướng sang nhà tang lê, thoáng chân chừ và đột ngột ông chăp hai tay vái một vái dài, rồi quay người đi như chạy theo lề đường đầy bụi, chói ánh nắng. Dáng c̣m nhom của ông c̣ng xuông, phút chôc biên mât sau lớp lớp xe con. Cô chủ quán cà phê nh́n theo, lâm bâm: “Tội nghiệp lăo nhà quê”.

tháng 6-2010



SÁU NGHỆ


Cập nhật ngày 30.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến Website Sông Cửu Long