CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011
CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm
LỜI CỦA GIÓ
+ NHẬT HỒNG
Mới chín giờ sáng mà chợ Hòn Tre ngập nắng. Nắng bật mùi hôi hôi tanh tanh của cá của rau quả. Bà Hai uể oải nói:
-Ở đây nắng gió thừa thải, nghèo tiền của nhưng luôn bao đung che chở cho người khốn khó!
-Bà Hai đang nhớ ông tư Lanh phải hông! -Bà bán nước mía hỏi.
-Người dưng mà nhớ làm gì !
-Vợ con ổng đâu không thấy!
-Chết trong cơn bão số năm!
-Thấy ổng ấy thích bà, thôi thì nhập với nhau đi!
Giọng cười ngắc nghẻo đồng thanh của đàn bà xua tan nang gió trên bến
chợ.
Người đàn ông từ dưới bến khệ nệ vát thùng giấy chứa đựng cái gì đó có vẻ nặng nề, quãng phịch xuống trước mặt bà Hai. Nói:
-Bà làm ơn giúp cho con nhỏ này có chỗ bán mớ trái cây này nghen!
-Của ai vậy!
-Thì cứ giúp người ta đi rồi sẽ biết sau.
Bà Hai nhìn ông Tư, nhìn cô gái lạ, nhìn thùng hàng, hỏi:
-Hàng gì vậy!
-Trái cây!
-Trái cây gì mới được!
-Chôm chôm, nhản...
Ông Tư vọt miệngẽ
-Hàng ở Hà Tiên vừa cặp bến đó!
Bà Hai kéo ông Tư ngồi xuống lườm giọng:
-Ông biết tính của tui, hễ làm chuyện gì phải biết rõ tường tận mới làm. Ông và cô gái này nhân thân ra sao!
-Mới quen trên chuyến tàu ra đây thôi! Theo lời cô ta kể là dân miền Trung bạn hàng rau quả ở chợ. Một hôm đứa bạn rủ vô Sài Gòn lập nghiệp, cô ta hứng đi theo rồi trôi giạt về Hà Tiên, bạn có chồng cô ta buồn đem hàng ra đây bán. Trên tàu sáng nay cô ta hỏi thăm tôi chuyện làm ăn ở hòn Tre. Tôi hứa tìm giúp cho cô ta chỗ mua bán ở chợ này! Bà Hai thương tình giúp cho cô ta nghen!
Bà Hai nhìn cô gái có nước da ngâm đen, mắt bồ câu khuôn mặt bầu bỉnh khá phúc hậu. Nói:
-Được! Cháu ở mua bán với dì!
Ông Tư tỏ vẻ hài lòng, đứng dậy quay lưng bước đi, không quên dặn dò cô
gái:
-Cháu ở đâỵ với dì Hai nghen! Qua về hòn Ruồi thỉnh thoảng vô thăm! Đi mấy ngày hống biết bọn “ốc tặc” có phá phách gì không!
Bà Hai nhìn dáng lưng thon dài của ông Tư khuất dần trong nắng. Nói:
-Vừa rồi bọn trộm nửa đêm xâm nhập vô hòn mò bắt gần hết ốc nuôi của ổng. Ống nổi cáu xách cây nỏ thần bách phát bách trúng trên tay thề lông bông sẽ không tha nếu chúng trở lại lần hai.
Bà bán nước mía vọt miệng hỏi:
-Ông Tư dân ở đâu mà về lập cơ nghiệp đây vậy bà Hai!
-Ông Tư người ở hòn Tre sau cơn bão số năm trôi giạt qua đây xin khai thác hòn Ruồi, được xã chấp nhận. Ong phá cây hoang dại trồng xoài, nuôi ốc nhấy, ốc nước ngọt.. .Nghe đâu giờ giàu có, thành danh là “chúa đảo Ruồi”
-Vậy mà bà không qua ở hủ hỉ với ổng!
-Già mắc dịch rồi, hủ hỉ gì!
-Già hổng ăn cơm hả!
Bà Hai hơi ngượng, quay sang nói với cô gái:
-Cháu tên gì!
-Dạ! Cháu tên Lê thị Lệ Thủy.
-Có chồng con gì chưa!
-Dạ chưa!
-Thấy cháu cũng dễ thương muốn làm ăn thì ở đây mua bán với dì, bà chúa xứ ở đây luôn giúp người sa cơ thất thế, có lòng thành thì được. Ngược lại bà rất ghét những ai tráo trở lận lường. Có lòng thành cầu xin gì cũng được! Cũng như ông tư Lanh đó, hồi mới tấp vô đây nhứt y nhứt quởn mà nay có cơ nghiệp ở hòn Ruồi cây trái sai oằn, quản lý luôn nghề nuôi ốc ở đó!
Bà Hai nói tiếp!
-Dù ở đây mỗi ngày chỉ có chuyến tàu duy nhút từ đất liền ra mà về nhưng mà an ninh trật tự tốt lắm đó! Trước giờ không nghe ai mất xe hon đa, thói quen dân ở đây đi xe dù cũ hay mới bỏ lăn lóc ngòai sân sáng đêm không mất. Chớ hồi xưa mấy bà biết ở đây là gì không? Là một trong quần đảo Hải Tặc đó! Không một ai dám bén mảng lọt vô khu vực vịnh Thái Lan này! Ngót cả thế kỷ dân đi biến nghe đến địa danh vùng này là rởn tóc ráy. Tàu buôn mỗi khi lọt vô đây đều bị cướp sạch, biết bao oan hồn uổng tử vât vưỡng ở đây! Bọn cướp biển dùng quần đảo này chôn giấu tiền vàng cướp được! Đây qua biên giới Campuchia non cây số, về Hà Tiên mười một hải lý, ra Phú Quốc mười sáu hải lý. Quần đảo này gồm 16 hòn : Hòn Tre Lớn, hòn Tre Nhỏ, Hòn Giang, hòn Nước, hòn Bánh ít, hòn Bánh Tố, hòn Đồi Mồi, hòn Ruồi... và nhiều hòn còn hoang địa chưa ai khai phá!
-Sao bà rành vậy!
-Thì cũng nhờ ông Tư nói, chớ tui mà làm gì biết được!
Ông Tư từ hòn Ruồi chạy vô chợ Hòn Tre thăm Thủy. Thấy con nhỏ ngồi bán nắng rám da mặt, nói với bà Hai:
-Kiếm cho con Nước Ngọt chiếc dù che đõ nắng.
Bà Hai chợt hỏi:
-ủa! Nó tên Thủy mà!
-Thì Thủy là nước. Nước rất cần ở đây! Dân ở hòn ăn nói hụyt tẹt gọi nó bằng Nuớc có sao đâu. Mà Nước Ngọt nghen, ở đây ai cũng cần nước ngọt!
Bà Hai nhìn ông Tư gục gật đầu tỏ vẻ hài lòng.Thấy con Nước Ngọt ít nói lam lũ với công việc bà Hai thương tình dọn cho một chỗ ngủ gần cái giường của bà. Ngòai đứa cháu kêu bằng cô mồ côi cha mẹ trong trận bão số 5, nay bà có thêm thành viên mới con Nước Ngọt.
Ngày đầu thằng Đành - cháu của bà Hai đi lựa cá ở bãi về thấy bóng dáng con gái lạ trong nhà mắc cỡ không chịu ngồi ăn cơm chung, bỏ ra ngồi ngoài quán ăn mì gói thay cơm. Nước Ngọt thấy người thanh niên đen đúa vạm vỡ chân cao chân thấp, mỗi bước đi phải chùn người xuống vì bên phía chân thấp, làm cho tuớng đi thêm dị dạng. Khi Đành ngồi trên bộ ván hai chân thong xuống, chân dài chân ngắn, cái chân ngắn đong đưa lắc lơ lắc lẻo Nước Ngọt nhìn thấy sờ sợ. Bà Hai hiểu ý nói: “Đây là Đành cháu ruột của dì, thấy vậy chớ hiền hậu chơn chất lắm! Hồi nhỏ chân cẳng nó bình thường, tới tám tuối xuống tàu đánh cá chạy chơi giỡn té gãy chân, hoàn cảnh gia đình nghèo không đem ra nhà thương xấp lại để ở nhà băng bó thuốc nam nên có tật tới bây giờ. Tội nghiệp thằng nhỏ.”
Nước Ngọt lén nhìn cái chân thấp của Đành mồi lần đứng thẳng lủng lẳng trên không thấy ghê, bụm mặt chạy ù ra bến chợ ngồi trên mỏm đá nhìn ra biến. Đành đi cà thọt theo nói:
-Ớ đây chiều xuống lạnh, hay Nước Ngọt về nhà xem ti vi có cãi lương hay
lăm!
Nước Ngọt hai tay ôm ngực thấy lạnh thiệt! Nói:
-Cám ơn anh! Cho tui ngồi đây một chút!
Đành không nói lời nào đi ra phía sau ngồi chờ trên mõm đá nhìn mặt trời chui dần xuống biển tối mịt.
Nước Ngọt đi lần đến bên Đành gắt gỏng:
-Theo tui làm gì! Mai mốt đừng đi theo nữa nghen! Người ta ra đây ngồi nhớ quê nhà một chút không được sao!
Đành định nói : Sợ cô cảm lạnh, sợ cô một mình gặp ma... Nghe người lớn kế: “Một hôm có người đi ra bãi kéo lưới chợt thất người đàn ông xin mồi thuốc, khi hai mặt xát nhau, người kéo lưới thấy mặt người mồi thuốc lủng lổ lâm nhâm. Hỏi : Mặt anh sao vậy! Cá rỉa đó! Ông ta hết hồn chạy về nhà.” Từ ấy ít ai dám ra bãi biến một mình. Nhưng không dám nói ra được cứ ậm ừ trong cổ. Đành thuận tay choàng cái khăn của dì Hai trên vai Nước Ngọt. Thoáng cái mùi dầu Phật Linh nông nặc khó chịu, nhưng Nước Ngọt cô đê yên trên vai sợ Đành giận. Mà cái mùi dâu sao giống mùi của má mình quá. Mặt mũi của má ra sao Nước Ngọt không nhớ nhưng hễ nghe cái mùi dầu thì âm ấm bỗng nhiên trỗi dậy cái tình thương bao la của mẹ. Nghe người ta nói chỉ có tình thương mẹ với con là duy nhứt trên đời, nhưng Nước Ngọt chưa hề biết cái tình ấy bao giò. Lại cỏ người nói cái tình ấy vừa thân quen vừa gân gũi không thể tách rời ra được. Có lần nghe cậu kể khi má chêt mình chỉ mới ba tuôi mà chưa thôi bú. Má tăt thở mình không hay biết vẫn ôm má vú ra bú cho tới sang người ta phát hiện lôi mình ra mình giận khóc cả ngày vì không được bú..
Cha có vợ khác. Thủy còn nhớ rẩt rõ năm mười bốn tuổi, giọng người mẹ kế đanh đá:
-Nè! Tao giao cho mày một cái xề, một cây cân sáng ra chợ sớm tự bương chải kiêm cái ăn, cái mặc ai đâu nuôi bây hoài. Ngày đâu ở chợ tới trưa Thủy vốc hết túi tiền đủ mua ổ bánh mì và ly trà đá, ngồi ăn mà nước mắt chảy ròng ròng. Nhờ những người thương tình chỉ cách mua bán, cuộc sống dần quen. Một hôm Lựa chạc tuổi cùng bán chung ở chợ, rủ:
-Ê Thủy! Đời tao với mày khổ quá, mầy thì bị má ghẻ tao thì cha ghẻ cứ sống như vầy chừng có dư giả. Hay là tao mầy vô Sài Gòn sống, sợ gì, có chợ người ta sống được thì mình sống được. Nghe nói miền Tây Sài Gòn gì đó dễ làm ăn lắm! “ Miền Tây gạo trắng nước trong. Ai đi đến đó long không muốn về.” Tao nghe khoái rồi đó, cả tháng nay tao dành dụm được ít tiền làm lộ phí nè, mai mình hẹn ở bến xe nghen!
Thủy không cần do dự về túm bọc quần áo, sáng ra cửa không một lời từ giả. Mà từ giả ai bây giờ, cha thì không có ở nhà, có ai quan tâm đến cuộc sống của mình mà từ giả. Chuyến xe đưa cô hai cô gái xứ Quảng vào Sài Gòn lần về miền Tây. Lựa nói: “ Mình lớn lên từ gió biển và cát núi, ở đây sông rạch nhớ quê nhà quá, hay mình lần mò ra gần biển may ra đở nhớ nhà.” Thế là, Lựa và Thủy theo xe về Hà Tiên.
Thấy Nược Ngọt ngồi ôm mặt buồn, Đành làm gan đến nắm tay:
-Về nhà kẻo dì Hai trông đó!
Nước Ngọt bỗng dưng riu ríu đi theo Đành về nhà.
Từ lúc Nước Ngọt ở chợ mua bán với bà Hai, ông Tư thường vô hòn Tre thăm con nhỏ nhắn nhủ vài lời, vài câu với bà Hai rồi ra ngồi ở bến tàu uống rượu một mình. Bà Hai thấy vậy đến lắc lắc vai nói : “ Vô nhà đi anh Tư, cho tụi tui tham gia vài cốc cho ấm, một mình uống gì vô. Đêm đó ông Tư say mèm, bà Hai cũng say chỉ còn mấy bà bạn hàng chợ còn khỏe thấy vậy khiêng ông Tư lên giường nhà bà Hai giăng mùng cho ngủ. Đèn tắt! Mấy bà bạn hàng thì thầm điều gì đó, bà Hai nghe không rõ, và mệt mỏi không muốn ngheỂ
Sáng ra, bà Hai nghe ông Tư cào nhào: “ Cái quần dài của tui bận ai máng để ngoài sào làm tui thức dậy lạnh muốn chết! Chẳng lẽ chiều hôm qua tui vô đây mặc quần cụt như vầy sao!
Bà Hai cười mỉm mỉm, nhân cơ hội ghẹo ông Tư chút chơi. “Không nhớ gì hả! Hôm qua cao hứng cụng ly với mấy bà bạn hàng chợ say mèm lột quần đòi ngủ với tui, quên hả!”
-Trời! Có chuyện đó sao!
Ông Tư chạy vụt ra bến chợ tìm Nước Ngọt hỏi gì đó! Một lúc sau trở lại dằn mặt bà Hai;
-Nè! Bà quá lắm với tui nghen!
Bà Hai cười hỉ hạ. “Giỡn chút mà giận sao anh Tư! Mà tui không có nghen, mấy bà bạn hàng kìa!”
Ông Tư quày quả ra bến chợ kéo con Nước Ngọt xuống vỏ chạy về hòn Ruồi. Chỉ kịp nói dói lại vài câu: “Con Nước Ngọt ra hòn chơi với tui vài bữa nghen!”
Nhìn chiếc vỏ lải khuất dần trên biển bà Hai tự trách: “Sao không kịp cản ngăn ông ta lại, con gái ra đó một mình với lão già Tư rồi sao đây!” Bà chạy ùa theo bờ biển ngoắt chiếc vỏ trở lại, nhưng bàn bay của bà chỉ bắt được một chút gió.
Đêm ấy bà Hai ngủ không được, cứ trằn trọc nghĩ thương con Nước Ngọt. Thương như tình thương người mẹ dành cho con. Nghĩ tới cảnh đêm vẳng ngoài hòn con Ngọt và lão già Tư ngủ nghỉ sao đây! Ông này vắng vợ đã lâu ngày gặp của lạ non tơ làm sao nhịn cho được! Càng nghĩ lòng bà Hai càng xốn xang. Sáng sớm bà nói với Đành: “ Coi chừng bán hàng cô ra hòn Ruồi có chuyện!”
Thường khi ra hòn bà Hai nhìn biển xanh bao la in lô nhô từng cụm hòn xanh xanh xa mờ nổi trên mặt biển thấy hay hay bà nói : “Nhờ có hòn làm cho biên bớt cô đơn.”. Giờ bà ngồi trên vỏ mà lòng như kim châm không thấy gì hết, mong cho mau tới. Vừa thương con Nước Ngọt vừa ghét đàn ông đến tận xương tủy.
Nắng trưa hừng hực, hòn Ruồi như tấm mền xanh nhô lên mặt biến, xa trông hai chấm đen ngụp lặn trên bãi như hai con vịt tìm vớt mồi, bà Hai nhận ra hai cái chấm đó có cái đầu trụi lủi của ông Tư phơi giữa nắng biển. Ém cơn giận xuống cần cổ, bà Hai ra dấu cho chiếc vỏ cặp bên hai hai người, nói như ra lệnh:
-Leo lên dìa trại chút coi!
Cái trại đủ che mưa nắng cho vài người, bên trong có cái bếp làm bằng ba cục đá cuội kê dụm đầu nhau, một chiếc giường duy nhút bằng cây rừng khép khít lạiẳ Bà Hai vừa bước vô trại việc trước tiên bà đến tốc mền gối trên giường xem xem. Thấy chiếc áo nịt vú của con Nước Ngọt nhét dưới gối, mắt bà long lên, bà kịp dằn xuống. Nói:
-Nước Ngọt theo dì dìa liền!
Ông Tư nhìn bà Hai thản nhiên nói: “Đe tui mò thêm số ốc nhảy cho đầy bao về cho Nước Ngọt làm vốn.”
-Khỏi! Đủ rồi! Xuống vỏ liền bây giờ!
-Con Nước Ngọt chưa kịp ăn cơm vội thay quần áo xuống vỏ ngồi xếp ve. Ông Tư thấy vậy nói: “Bà Hai làm gì vậy, con nhỏ đi mò ốc chưa ăn cơm đó! Tử tội trước khi ra pháp trường còn được bữa ăn ân huệ, đàng này bà làm gì ác vậy!” -Ai ác! Ong hay tui!
Bà Hai chỉ thẳng ngón tay vào mặt ông Tư: “Nè! Tui thề không đế yên cho ông nêu như ông có gì với con nhỏ!”
Ông Tư khoát tay bà Hai:
-Làm gì dữ vậy bà Hai!
Bà Hai lườm cặp mắt bén ngót với ông Tư, vội vả xuống vỏ lệnh cho tài xế nô máy.
Bóng hòn Ruồi dần khuất xa che lắp bóng dáng ông già cô đơn ở đó! Bà Hai đôi chút chạnh lòng nói với Nước Ngọt:
-Đêm hôm ông ấy có khuấy nhiễu con không!
Nước Ngọt không trả lời, lâu lắm mới lắc lắc cái đầu cùng nhịp nhàng với thân con tàu nhảy sóng đánh lật bật. Lùi lại phía sau là âm thanh của gió.
Bà Hai lồm cồm kéo bao ốc lên be tàu định xô xuống biển. Nước Ngọt hiểu ý kêm hai tay bà Hai lại cái đầu lắc lắc nữa van xin, nữa ngăn cản. Cái lắc đầu lần này có ý nói: “Đừng! Công của người ta mò cực lắm!” Bà Hai lặng thinh ngồi trở lại vị thê cũ cho đên khi con tàu cặp bên chợ. Bà bước lên không nói lời nào. Nước Ngọt ì ạch lôi bao ôc lên nhớ hoài câu nói: “Cho con Nước Ngọt làm vốn!” Đời của mình khởi đầu từ đây sao! Câu hỏi mà chính bản thân Nước Ngọt cũng không thế trả lời, âm thanh hòa quyện cùng âm thanh của gió!
Vốn ít nói, từ lúc ở hòn Ruồi về Nước Ngọt càng ít nói hơn, cứ tất bật với công việc ở chợ, về nhà nấu cơm rửa chén, giặt quần áo cho dì Hai, cho Đành. Người láng giềng phân bì: “Bà Hai kiếp trước có tu nên tự dưng có con Ngọt về ở như dâu con trong nhà giúp việc bà khỏe re! Phải nhà tui được như vây sướng biết bao nhiêu!”
Bà Hai còn ấm ức trong trong bụng nên cứ hỏi hang hạch sách Nước Ngọt: “ Con nói thiệt đi! Đêm ở ngoài hòn ông già đó có làm gì con không! Nói đi rồi dì sẽ bỏ qua hết! Mà thấy lạ, từ hôm ấy tới nay ông ấy không vô thăm con. Còn con thì lầm lầm lì lì thật khó hiểu!” Nước Ngọt cũng lắc lắc cái đầu. Bà Hai đem chuyện thỏ thẻ với mấy mẹ bạn hàng, thấy mấy mẻ sượng sùng nói: “Ông Tư có mòi lớn dài trượng hơn người khác!” Mặt bà Hai sường sượng không nói lời nào phủi đích cái phẹp đi lên nhà.
Đêm ấy đợi cho con Ngọt ngủ say bà Hai vô mùng mở nút áo, mở lưng quần của Ngọt xem coi có gì lạ không! Nghe nói: “Con gái ngủ với đàn ông thì núm vú thâm đen.” Bà Hai lần từ trên xuống miệng lép nhép : “ Con nhỏ hấp dẫn như vầy mà ông già Tư bỏ qua sao được! Nhật định là có rồi! Chém chết cũng không tha!”
Bà Hai cứ lảng vảng trong đầu những ý nghĩ tối tăm. Không phải bà ghen cho mình, mà bà ghen giùm cho Đành. Trong thâm tâm bà Hai đã có ý định cưới Ngọt cho Đành từ lâu. Bà muốn thấy đứa cháu có hạnh phúc trước khi bà nhắm mắt qua đời. Muốn sớm có tiếng khóc con nít trong ngôi nhà đêm đêm bên bãi đá. Nên bà muốn biết cho tường tận giữa ông Tư và con Ngọt có gì không trước khi bà cưới cho Đành. Bà không muốn có việc gì làm mất hạnh phúc của Đành, và Ngọt tằng tẹo với lão già cô đơn trên hòn Ruồi trước con mắt của bà!
Bà Hai chưa phan minh chuyẹịn của Nước Ngọt thì bị cảm liền năm hôm không dứt, Nước Ngọt chăm sóc cho bà chợt thấy nước mắt bà Hai lem nhem xuống má. Hỏi:
-Dì có chuyện gì buồn, hay con đã làn dì phật ý!
-Không! Dì không buồn mà lo! Lo cho thằng Đành, lo cho con sau này! Dì muốn nói với con một việc:
-Dì nói đi! Con nghe!
-Bãi chợ này nằm ở vị thế gần sát bến tàu nên việc mua bán thuận lợi lắm! Nghe tới đây nhà nước mở du lịch trên hòn này, nhiều chuyến tàu từ đất liền ra đây mang nhiều khách xa đến. Lúc đó mua bán ở đây càng thuận lợi. Chỗ đất này càng có giá trị. Tiếc, đời dì không thể sống lâu, thằng Đành không có bầu bạn làm ăn kế nghiệp dì, cuộc đời nó sẽ long bong ra sao đây? Hay là con làm vợ thằng Đành đi, dì sẽ cho tụi con hết mọi thứ ở đây sanh cơ lập nghiệp phát triển với đời.
Nước Ngọt nắm tay dì Hai nghẹn ngào:
-Từ tuốt ở ngoài Trung con trôi giạt vô đây, được dì đùm bọc thương tình là quý cho đời con rồi, con làm sao dám cãi lời dì! Có lẽ, bến chợ này là chỗ dung thân cho con rôi. Thôi dì cứ an tâm dưỡng bịnh, con hứa với gì đó! Dì Hai ôm
Nước Ngọt vào lòng mừng như được vàng, riêng lòng không quên nỗi ám ánh ở hòn Ruồi.
Được tin bà Hai chọn Ngọt làm dâu ông Tư tức tốc về hòn Tre bước lên bến đá xăm xăm đi lên gặp bà Hai. Vừa gặp mặt ông Tư gang giọng:
-Bà Hai! Định cưới con Ngọt làm dâu phải không!
-Bà Hai thản nhiên nói:
-Ờ! Thì cưới con Ngọt! Ông thắc mắc gì nói đi! Bữa nay trắng đen với nhau
luôn!
Mấy mẹ bạn hàng thấy ông Tư hùng hố như có chuyện lớn, lòng mừng sẽ mục kích một trận trận “Trâu già lồng lộn tiếc cỏ non” Nên nói ùa theo bà Hai:
-Ừ! Ông nói đi!
-Này bà Hai! Bà cưới con Ngọt cho thằng Đành thì phải bảo bọc đời nó! Dạy dỗ thằng Đành biết thương yêu lo lắng cho vợ con, cho gia đình. Neu bà và cháu Đành làm cho nó khổ, tôi không để yên cho bà đâu! Bà có hứa không!
-Tưởng chuyện gì, chớ chuyện đó quá dễ. Tôi hứa đó! Còn ông, ăn ở sao cho người ta kính nể đó!
Ông Tư đưa tay lên trời:
- Hôm nay trời đứng bóng ở giữa chợ hòn Tre này, bà Hai hứa đó nghen! Nếu mà trái lời thì bị bà chúa Xứ bẻ cổ đó nghen!
Bà Hai châm rải nói:
-Ông an tâm, thương mới cưới! Ai mà ghét bỏ con dâu bao giờ! Mà ông đừng có lộn xôn không qua được mắt già này đâu!
Ông Tư ngúyt xéo bà Hai;
-Khéo mà giữ mồm miệng đó!
Mọi người nhẹ nhỏm như bong bóng xì hơi, tưởng đâu...
Cách một ngay đám cưới Ngọt ông Tư gom tiền bán ốc một xấp dầy cộm gói vô bọc ny lon đưa cho Ngọt: “ Nước Ngọt à! Đây là một ít tiền gởi cho con làm vốn! Nhớ mà siêng năng cùng thằng Đành tạo dựng cơ nghiệp ở bến chợ này nghe con! Ông còn chia phần nuôi ốc cho hai con ngoài hòn đó! Đám cưới xong hai đứa ra đó ông chỉ ranh rấp cho, lo mà bảo dưỡng. Nói rồi ông Tư xuống vỏ nố máy, tấm lưng trần và cái đầu trụi lủi của ông Tư khuất dần với sóng biển.
Đêm tân hôn của Nước Ngọt, ông Tư ở đảo Ruồi nằm co ro trên bộ vạt cây nghe rì rào lời của gió! Gió kể lễ:
“Thây con nhỏ tròn trịa ra hòn với mình ông Tư nhường cho nó ngủ trên bộ vạt, ông xách mên chiêu ra vô đá ngã lưng. Bóng đêm và tiêng rì rào của lá cây làm ông khó ngủ. Ông đi tới đi lui vô trại nhìn ngọn đèn bão treo trên đầu nằm, ánh sáng lờ mờ hắc một màu hồng lem luốt vào mùng, vào má Ngọt. Ngọt nằm ngủ hớ hênh say ngủ ngáy ho.. .ho. Ông Tư nghe tiếng ỉòng réo gọi giữa bốn bề vắng lặng, ông với tay dở mùng chun vô, đèn chiếu sáng trên da thịt Ngọt, hai cặp vú trên ngực nhô lên thây rât rõ. Ong ngã mình xuông môi ông kê sát bên môi con Nước Ngọt nghe hơi âm cơ thể con gái phà sang, lòng già rao rực. Ngọt trở mình nằm nghiêng mặt úp qua một bên, chân phải gác tréo trên đùi ông Tư, mùi hương tóc con gái thơm lạ. Đôi mắt Ngọt khép hờ, môi non mỏng mấp máy như ước mơ điều gì đó! Bỗng dưng ông Tư chợt nhớ đến hình ảnh của đứa con gái mình nằm sóng sượt trên vồ đá sau cơn bão sổ 5, đôi môi của nó giống như đôi môi Ngọt bây giờ! Ông Tư đang ở trạng thái hưng phấn căng thẳng bỗng dưng như diều đứt dây, tay chân rã rời, bật khóc trong lòng! Vội đưa tay với lấy cái mền đắp lên bụng Ngọt và lui ra khỏi mùng.
Nửa đêm còn lại ông Tư ra ngồi trên phiến đá âm thầm nghe sóng biển vồ về. Sáng ra, thấy đôi mắt ông Tư chỏm lơ, Nuớc Ngọt hỏi:
-Hôm này ông Tư ngủ không được hay sao mà mắt đổ ghèn vậy! Hay là ngoài ấy gió lạnh làm ông ngủ không được! Biết vậy, con kêu vô mùng ngủ cho
Á 199
âm!
Ông Tư vội quay đi ra bãi biển để tránh giọt nước mắt chực trào!”
Sau ngày đám cưới Ngọt vài hôm bà Hai chở Ngọt và Đành ra thăm ông Tư. Bà hết lời nài nỉ khuyên ông Tư về hòn Tre, cây trái đế ở đây mất mát gì, ban ngày ra trông nom tối về. Ở đây một mình lỡ có đau ốm rồi sao? Ai mà lo! Neu như ông có ngại sống chung chạ thì cất nhà ở một bên, có Ngọt, có Đành có tui phải hay hơn không!
Ông Tư nhìn biển nhìn cái trại nói:
-Chừng nào thấy yếu trong mình sẽ tính. Còn giờ khỏe, không có gì đâu bà Hai và các con về đi! ừ mà.. .Bà Hai và hai con ngồi xuống đây nghe tôi dặn:
-Đảo Ruồi này, đất địa tốt lắm, cây trái xum xuê, dưới biển nguồn hải sản dôi dào, tiêc cho đời tôi già không có sức lực, không ai kế nghiệp, nếu con Nước Ngọt và Đành chịu làm con nuôi tôi để hết phần này cho tụi nó làm ăn sanh cơ nghiệp.
Bà Hai nhìn Đành, nhìn Nước Ngọt, nhìn nắng chấp chới ngoài xa, nói với
Đành:
-Hai con hứa đi!
Bà day sang nói với ông Tư:
-Chuyện còn đó, giờ ông về hòn Tre chơi với tụi nhỏ vai bữa, tui rủ mấy bà bạn hàng tới nhậu một tiệc tẩy trần.
Ông Tư lắc đầu:
-Đe khi khác!
Biết không lay chuyển được lòng ông Tư bà Hai nhúi gói quần áo cho ông Tư nói:
-Tui mua cho ông nè! Ban đêm mặc cho ấm kẻo gió biển lạnh chết cóng không ai hay! về đó tui thu xếp chỉ dẫn cho tụi nhỏ biết mua bán rồi ra đây với ông! Chờ đó nghen!
Khi ba người xuống vỏ đi về, ông Tư nhìn bóng dáng chiếc vỏ đến khuất dần trên biển mới chậm chạp bước về trại. Những dấu chần của ba người còn để lại in sâu trên cát, những dấu chân như đùa giỡn với cái nắng gió của biển tây. Bên tai ông Tư mơ màng nghe như có tiếng của trẻ con gọi: “Nội ơi, nội!”
Hòn Ruồi thức giấc. Rồi đây, sẽ có những bàn tay rắn chắc trẻ trung thay ông tô đậm màu xanh cây lá trền hòn này.
Bên phía bờ tây sóng biển vồ dập vô hòn Ruồi nghe thật rõ. Trong đó có lời vi vu của gió!
NHẬT HỒNG
Cập nhật ngày 12.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến Website Sông Cửu Long