CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011
CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm
MÙA GIÓ MẶN
+ TRẦN MINH THUẬN
1.Căn cḥi nằm trên những chiếc phao rộng chừng bốn thước vuông giữa muôn trùng sóng biển như một vệt đen mờ mờ bằng ngón tay cái khi từ đất liền nh́n ra. Trên đó có một con người với cuộc đời đầy sẹo, những vết sẹo trong tâm hồn đang giày ṿ nhức nhói mà không thể làm ǵ nó, cũng không bỏ nó đi được. Như vậy, anh chỉ c̣n một cách là chịu đựng. Anh đă chịu đựng chúng suốt ba năm, đúng bảy lần băo biển. Nghĩ cũng lạ thiệt, mỗi năm anh phải chịu một vài cơn băo biển, nó như nhắc nhở anh đừng quên những cơn băo trong đời.
Ba năm trôi qua, anh chưa hề về đất liền, đó là một điều khủng khiếp, thậm chí khủng khiếp hơn cái chết khi sự cô đơn đă lên đến tột cùng. Anh quyết định tự giam cầm ḿnh giữa muôn trùng sóng biển để suy nghĩ về những việc ḿnh đă làm trong quá khứ. Một ḿnh cô độc giữa biển, giữa trời, giữa sóng chập chùng và nỗi giày ṿ đến từ quá khứ, trong tâm thức ḿnh, anh luôn thấy thấp thoáng một xóm biển nghèo đang cố sức ngoi lên, thay da đổi thịt hàng ngày, xóm Cồn Cù của anh…
2.Xóm Cồn Cù ngày trước lưa thưa vài trăm nóc nhà, nằm trơ trọi dọc theo những động cát ven biển. Gió cứ thổi, bụi cứ bay và con người cứ sống, vô tư như cỏ cây, êm đềm như biển lặng. Họ sống bằng những ruộng muối, bằng cào nghêu, bằng đi đáy hàng khơi và một số nghề linh tinh khác. Nhưng mà bây giờ mọi chuyện thay đổi nhanh chóng đến mức độ chóng mặt. Người dân xóm này chỉ ngủ mới một đêm, sáng mở mắt ra là trở thành tỉ phú. Chuyện này đúng y chang dự đoán của ông Mười hơn năm trước. Một bữa kéo muối chạy mưa mệt muốn đứt hơi, cánh đàn ông tụ tập trong căn cḥi nát ở ruộng muối của ông Mười sương sương mấy chai rượu đế và mớ khô cá khoai. Họ nói đủ chuyện trên trời dưới đất, chuyện ông cố, ông nội ngày xưa khai khẩn vùng đất hoang ven biển ngập phèn, cực khổ không thể tả. Dân đến với miệt này toàn là dân cùng đường, không lối thoát, tha hương cầu thực. Những câu chuyện thời năm Th́n băo lụt này chủ yếu được truyền miệng từ đời này sang đời khác, thêm mắm dậm muối một ít chi tiết hoang đường cho thi vị hơn, hấp dẫn hơn và người nghe nghe đă hơn. Uống cạn một hơi ly rượu, ông Mười vỗ đùi cái bộp, trầm ngâm:
-Tụi mầy sắp hết cực rồi, sắp sướng rồi, nhưng mà đất ông bà để lại cũng sắp mất hết rồi. Bữa hổm tao xem ti di thấy cái ông ǵ mặt bự bự ở tỉnh nói xóm này sắp làm một khu du lịch biển và một nhà máy nhiệt điện ǵ đó lớn lắm. Ổng nói dân Cồn Cù sắp thoát nghèo, đây là doanh nghiệp nước ngoài đầu tư, thền nhiều tiền lắm, nhưng mà tao hổng ham, đất của ông bà ḿnh tự dưng cho mấy thằng nước ngoài vào, rồi nó ỉa lên đó. Tao buồn.
Ông nói một hơi và ngửa cổ uống thêm một ly nữa, hai mắt nhắm chặt làm những vết nhăn trên khuôn mặt hằn sâu thêm. Ông Mười buồn v́ ông là dân thủ cựu, muốn giữ lại mảnh đất của tổ tiên để lại chớ đám đàn ông trong xóm nghe ông nói mà thấy mát tận gan ruột. Út Quầy nút cái chót cạn queo ly rượu, hoang hoang:
-Trời! Vầy sướng muốn chết chớ rầu ǵ bác Mười! Cào muối cả mấy chục năm nay có dư mẹ ǵ đâu. Cái quần xà lỏn của tui quéo lên tới háng rồi nè! Cái lưng tui mốc cời hết trơn, ngồi xa ba thướt c̣n nghe mùi mặn. Cha, tám công muối của tui được bạc tỉ hôn cà! Con vợ tui và đám vịt trời nhà tui khỏe rồi, khỏi cào nghêu nữa…
Út Quầy nói liên tu bất tận về một viễn cảnh tốt đẹp trong tương lai. Đám đàn ông cũng sôi nổi hưởng ứng. Chủ đề đặt ra là họ sẽ làm ǵ khi họ có nhiều tiền từ đền bù giải tỏa. Làm ǵ cà! Ừa th́ mát xa, tắm hơi một lần cho biết, sống từng tuổi này mà chưa biết ǵ ráo trọi, chỉ toàn thấy trên vô tuyến thôi. Ừa th́ mua một chiếc xe “gát chân lên” chạy cho đă, khỏi phải vô số lọc cọc như như mấy chiếc SS cà tàng, mà phải xe Pây x́ pây xiết ǵ đó nghen, chở mấy em dạo ḷng ṿng ngoài biển là số dách! Út Quầy cứ nói mặc ai có nghe hay không, nói cho đă cái cuộc đời ḿnh, nói tới nổi nước miếng chảy dài xuống mép mà cũng chẳng thèm liếm lên.
Chỉ có hai cha con ông Mười im lặng. Ông Mười cứ khư khư giữ lấy đất quê lề thói, quyết giữ cho được mảnh đất của ông bà để lại. C̣n Biển th́ chẳng quan tâm đến cuộc sống xa hoa theo viễn cảnh mà mấy tay đàn ông nhà quê đang vẽ vời ra. Thấy không vui anh đứng dậy lẳng lặng rời khỏi cuộc nhậu, đi tà tà ra biển. Những lúc buồn anh thường ra biển, riết rồi trở thành một thói quen không bỏ được. Mà bỏ sao đành, biển đă không nhấn ch́m mà đưa anh vào bờ, đưa cho anh một sự sống, biển hung dữ nhưng trong ḷng anh biển rất bao dung. Ngay cả cái tên, biển cũng cho anh chớ anh đâu biết ḿnh tên ǵ. Chỉ biết rằng khi anh hiểu chuyện th́ ông Mười kêu anh là thằng Biển. Chính nhờ ông mà anh có thể lờ mờ h́nh dung ra một phần ít ỏi về cuộc đời ḿnh.
Trước tiếp thu, ở cái xóm Cồn Cù này không có nhiều gia đ́nh như nhà ông Mười, có nghĩa là gốc gác từ thời khai khẩn. Những năm chiến tranh, một số gia đ́nh đă bỏ đi, chỉ c̣n lại mấy chục nóc nhà bám trụ lại với biển, với cây tràm, cây đướt. Rồi làn sóng vượt biển ào lên trong những năm sau giải phóng. Những người làm việc cho chế độ cũ, bọn nhà giàu sợ đánh tư sản, ôm mấy ngàn lượng vàng t́m mọi cách để thoát đi để t́m một giấc mơ bên kia bờ Thái B́nh Dương. Rất nhiều người từ các đô thị lớn về đây để t́m cách vượt biển, mong t́m một thiên đường mơ hồ mà họ chưa bao giờ được thấy. Ông Mười Chót không nhớ hết đôi tay ḿnh đă chôn cất biết bao nhiêu thây người mỗi khi biển động. Những chiếc tàu vượt biển không đủ độ an toàn đă bị nhấn ch́m dưới ḷng đại dương sâu thẫm, đem theo rất nhiều mạng người. Trong ḷng ông nghĩ một cách đơn giản là ḿnh giúp được ǵ th́ giúp, không lẽ cứ để cho thân thể họ trương ph́nh dưới cái nắng gay gắt. Những thân thể không c̣n nguyên vẹn v́ bị cá rỉa, bị sóng gió dập vùi sau mấy ngày lênh đênh, ông chôn cất họ mà không hề biết danh tánh họ là ǵ, nhưng ông biết chắc rằng họ từng là những con người trước thi thành cái xác chết trôi. Ông làm phước như vậy nhưng ông lại không có một mụn con nào dù sống với bà đă hơn hai chục năm, cúng kiến van vái khắp các chùa chiền mà vẫn chưa có kết quả ǵ. Nhưng ông không ngờ, trời đất đă mang đến cho ông một đứa con. Ông c̣n nhớ như in cái đêm hôm đó, trên trời đen đặc mây, nhiều vết sét rạch ngang bầu trời nhưng lại không có mưa, bức bối, khó chịu. Sau khi kéo mẻ lưới cuối cùng, ông đoán đă hơn mười giờ đêm, ông bước vội về nhà v́ sợ bà ở nhà một ḿnh, sức khỏe bà mấy hôm nay không tốt, cứ ho hen hoài. Ông đi dọc theo dăi động cát, nhắm hướng ngôi nhà nhỏ của ḿnh mà về. Bỗng dưng, ông nghe như có tiếng con nít khóc xen lẫn với tiếng ù ù của giông gió, tiếng gầm gừ của trời đât. Theo bản năng cứu người, ông lần ṃ về phía có tiếng khóc, ông thấy một cục ǵ đó đang nhúc nhích trên băi cát, cạnh gốc cây dương. Đưa ngọn đèn biển vào soi cho rơ, ông giật thót người khi thấy một đứa nhỏ đang ngo ngoe trong một cái mền bông. Ông ôm nó lên, đứa bé cảm nhận được hơi ấm của con người nên dứt khóc, bàn tay nhỏ xíu khều khều lên ngực ông. Ông chợt nhớ ra, mấy hôm nay biển động nhưng vẫn có một số người vượt biển v́ đối với họ, dù nguy hiểm nhưng là cơ hội v́ mưa băo th́ bộ đội biên pḥng ngại tuần tra. Ông nghĩ có lẽ đứa bé này được cha mẹ nó bỏ lại trước lúc xuống tàu vượt biên. Ông bực quá, chửi đổng một ḿnh ông nghe:
-Đ.M! Làm cha mẹ ǵ như con c…người ta! Ham ǵ bên đó mà bỏ cả con cái ḿnh.
Ông ôm chặt đứa bé, đi ào ào về phía căn nhà nhỏ của ḿnh, trong ḷng ông rộn lên một niềm vui không tả. Như vậy là nhờ trời thương, ông bà đă có một đứa con trai kháu khỉnh. Ông đặt tên nó là Biển v́ biển đối với ông đă là máu thịt. Vậy là Biển cứ lớn lên, hiên ngang như cây tràm, cây đướt. Mười hai tuổi nó đă gân guốc, khỏe mạnh như một anh thanh niên trưởng thành. Nó kéo lưới cùng ông, làm muối cùng ông. Hơi thở của nó cũng mang mùi gió biển mặn chát. Xóm Cồn Cù là quê hương duy nhất của Biển v́ nó không biết chính xác gốc gác của ḿnh. Từ khi Biển lớn lên, ông Mười đỡ phần nào vất vả, ông có nhiều thời gian chăm sóc bà, rảnh rỗi ông nằm nghe thời sự trên đài để biết đất nước ḿnh ngày càng đổi mới như thế nào. Ông cảm thấy cuối đời cuộc sống của ḿnh thật sự có ư nghĩa. Mỗi khi nh́n Biển ḿnh trần trùng trục khoe bộ ngực chắc nịch gió biển ông lại cười, âu yếm nói với bà:
-Thằng này chắc con của Long Vương cho tui với bà quá. Nó thật khỏe mạnh bà à! Không ngờ vợ chồng ḿnh lại có phước như vậy. Chắc tại hồi đó tui hay làm phước chôn cất dùm nhiều người chết trên biển.
Cuộc sống yên b́nh của họ cũng không được mấy năm, bà Mười mất khi Biển gần hai mươi tuổi mà chưa được hưởng niềm vui có dâu, có cháu. Vậy là c̣n hai con người không máu mủ ruột rà lại yêu thương nhau hết mực, cùng sát cánh để vượt qua những khó khăn. Đời người cứ ngỡ vẫn êm đềm, vẫn lặng lẽ trôi th́ chính sự thay đổi, phát triển đột ngột của xóm Cồn Cù đă thay đổi số phận cuộc đời Biển. Định mệnh thật trớ trêu…
3.Một khu du lịch biển có vốn đầu tư nước ngoài mọc lên giữa xóm Cồn Cù, nhiều hạng mục vui chơi, giải trí phục vụ cho du lịch được xây dựng nhanh chóng. Từ các khu ăn nhậu, hát karaoke, đến các dịch vụ mát xa, xông hơi đều có cả. Nhiều gia đ́nh được đền bù giải tỏa và bất ngờ trở thành tỉ phú. Tiền gởi hết vào ngân hàng, mỗi tháng lấy vài chục triệu tiền lời mà sống. Có tiền, có sẵn chỗ ăn chơi, sướng không thể tả được. Út Quầy mua liền một chiếc xe “gác chân lên” như đă từng tuyên bố. Gă lên tận thị xă đặt hàng một chiếc xe tay ga đời mới nhất để chở vợ con đi dạo biển mỗi chiều. Nhưng niềm hạnh phúc đó chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn. Bây giờ, gă chỉ thích chở những cô gái đẹp ở nhà hàng Hương Biển thôi. Gia đ́nh gă bắt đầu đứng bên bờ vực của sự rạn nứt.
Mấy công đất của ông Mười nằm ngoài khu quy hoạch. Ai cũng nói ông xui nhưng chính ông lại thấy ḿnh may mắn. Cả xóm bây giờ chỉ c̣n một ḿnh nhà ông làm muối, cái nghề gia truyền suốt mấy đời qua. Nghĩ cũng lạ, bây giờ khách du lịch đến đây lại rất thích nh́n mấy ruộng muối cũng ông, nhiều người thích quá nhảy luôn xuống ruộng nhặt những hạt muối mặn chát đưa lên miệng nút nút rồi nhăn mặt, vậy mà đă.
Một chiều cuối năm, gió chướng từ biển thổi vào lồng lộng mang theo cái mùi mằn mặn, ôi nồng của sóng và gió. Biển ngồi một ḿnh trong quán cà phê Sóng và Gió, quán mới mở lúc khu du lịch h́nh thành. Những bài hát nghe như những bài báo nói cứ dội vào tai ra rả, nhức nhói, khó chịu. Anh chưa già nhưng không hiểu sao vẫn không chịu nỗi ḍng nhạc này.
Một phụ nữ c̣n rất trẻ mang nguyên một tấm bảng lên vai, trên đó gắn đủ thứ những mặt hàng cần bán. Cô đon đả mời mọi người trong quán mua quẹt zippo, đồ chơi con nít, móc tai, những sách tử vi tướng số và cả một xấp vé số đang cầm trên tay. Điều khiến cho Biển ngỡ ngàng đến nỗi đỏ bừng hai cái lỗ tai là cô quá đẹp, có thể là người đẹp nhứt ngoài đời mà anh từng gặp. Khuôn mặt đầy đặn trắng hồng với hai cái lúm đồng tiền sâu hút, vóc dáng dong dỏng cao với đôi chân dài và khuôn ngực vun lên sau chiếc áo thun bó chặt. Người đẹp như vậy mà sao lại phải vất vả làm cái nghề này chứ, mà không làm nghề này th́ làm nghề ǵ, Biển cũng không trả lời được. Bỗng dưng anh cảm thấy mắc cỡ cho cái suy nghĩ hẹp ḥi của ḿnh. Cô gái sà xuống cạnh Tư cào, đon đả:
-Anh ơi! Mua dùm em mấy thứ này đi, đồ cạo râu nè, zippo nè, sách tử vi đi anh, em nh́n thấy tướng anh sang quá, sẵn mua dùm em mấy tấm vé số luôn nghen!
Tư cào thấy sống lưng ḿnh lạnh toát, từ lâu lắm rồi chưa từng có ai nói chuyện với ông ngọt xớt như vậy. Không biết cô nh́n thân h́nh ông chỗ nào mà thấy ông sang như vậy. Chớ ông nh́n ḿnh, nước da đen thui, mốc cời v́ mấy chục năm cào nghêu trên băi biển. Hơn năm mươi tuổi rồi mà ông chưa từng có lấy một lần cái cảm giác sung sướng của t́nh yêu, của mái ấm gia đ́nh. Đơn giản không có ai ở cái xóm Cồn Cù này chịu lấy ông v́ họ cho rằng ông “mát”. Mà họ nói cũng đúng, cái thứ chết đi sống lại như ông mà không tửng cũng lạ. Ông cũng là dân vượt biên, rồi tàu gặp cướp, ông phóng đại xuống biển để tránh những họng súng lạnh tanh. Mấy hôm sau, ông Mười lôi ông từ mé biển lên với khuôn mặt tái mét và đôi chân không thể nhúc nhích. Vậy mà ông vẫn sống, chỉ có điều ám ảnh của quá khứ khiến tâm lư ông không ổn định, đôi lúc nói lảm nhảm và hay la lên bất tử. Ông sống bằng nghề cào nghêu v́ không dám ra biển. Dân xóm này kêu ông là Tư cào, riết rồi chết danh. Đây là lần đầu tiên ông cảm nhận được những lời nói ngọt tận xương như thế. Móc túi quần soóc bạc màu lôi ra được một trăm ngàn, ông hùng hổ tuyên bố:
-Mua hết nhiêu đây, mai cào tiếp, lo mẹ ǵ. Em muốn lấy cái ǵ th́ lấy, đủ trăm th́ thôi, mà…mà …em tên ǵ.
Tư cào buông từng tiếng khó nhọc, cũng dễ hiểu thôi v́ đây là lần đầu tiên ông hỏi tên một người con gái, sao mà khó lạ. Cô gái nhanh chóng lấy cho ông bộ cạo râu, một zippo dỏm và mấy tờ vé số, rồi nói:
-Em tên Quân, Chiêu Quân cống Hồ đó, anh biết hôn!
Đám khách trong quán cà phê Sóng và Gió cười rần rần với những lời nói đùa có phần hơi vô duyên. Họ tranh nhau mua mấy thứ lặt vặt để được gần người đẹp một tí. Chỉ có Biển vẫn ngồi với khuôn mặt lạnh tanh bên ly cà phê tan hết đá. Quân bước lại mời anh mua vài tấm vé số nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu hờ hững của anh. Trong ḷng anh cũng dâng lên một cảm giác rất lạ, anh thấy tội cho cô gái quá. Nh́n cách nói chuyện, cười cợt, lả lơi của cô không hiểu sao Biển cảm thấy có cái cái ǵ đó đau khổ, tuyệt vọng và cần được chở che ẩn hiện sau đôi mắt u buồn và những lời chót lưỡi đầu môi kia.
Cô gái bán hàng dạo nhanh chóng trở thành đề tài của xóm Cồn Cù, nhiều gia đ́nh lục đục v́ mấy đấng lang quân cứ trầm suốt ngày ở quán cà phê Sóng và Gió, mua mấy món đồ vô bổ kia. Có một bữa dân Cồn Cù chứng kiến cảnh chồng bà Tám vựa cá rượt bà chạy cồng cồng khắp xóm, vừa chạy bà vừa khóc, vừa chửi:
-Bà con cô bác ơi! Ổng mê con đĩ đó tui nói mà ổng đánh tui. Trời ơi là trời, có bi nhiêu tiền cho nó hết, ổng làm khổ tui quá nè trời.
Vừa chạy bà vừa lạng lách tránh hai chiếc dép ông chọi, vừa chửi rân. Cả xóm được chứng kiến một màn đủ bi hài kịch. Mọi chuyện rồi cũng đi đến một kết cục buồn. Một bữa từ ngoài đáy hàng khơi về Biển thấy mấy bà trong xóm Cồn Cù đang vừa đánh đập, vừa túm tóc, xé áo một cô gái vừa chửi um sùm. Bà Tám vựa cá lớn tiếng nhất:
-Mầy là con quỷ chớ người v́, mượn chuyện bán mấy thứ đồ linh tinh để dụ dỗ đàn ông. Đánh cho nó chừa bà con ơi.
Quân ngồi bệch xuống đất, khuôn mặt vô hồn và tuyệt nhiên không có một giọt nước mắt nào. Cô ngồi lặng câm, mặc bị đánh đập, xé quần, xé áo. Mái tóc dài bóng mượt bị cắt ĺa từng đoạn, rơi lả tả xuống cát. Biển vẹt đám người hiếu ḱ ra, xóc Quân lên, ẳm cô chạy ra phía biển. Anh c̣n nghe bà Tám chửi với theo:
-Mầy đem nó đi luôn đi! Ở đây chỉ hại người ta thôi, mà mầy cũng coi chừng nó, nó là quỷ sứ đó.
Anh đặt Quân xuống băi cát, cởi chiếc áo ḿnh đang mặt choàng qua người cô. Bây giờ, Quân mới khóc, những giọt nước mắt buồn tủi dồn nén bấy lâu có dịp tuôn trào. Biển cứ để cô khóc, khóc cho trôi hết những nỗi buồn, cho nỗi buồn ch́m vào sóng gió. Cả hai ngồi lặng thinh không nói một lời nào, những tia nắng chiều bắt đầu ch́m xuống nước. Quân đứng dậy:
-Cám ơn anh đă giúp đỡ! Tui mang ơn anh nhiều.
Biển nh́n theo những bước chân xiêu vẹo của Quân, ánh nắng chiều le lói, vàng vọt in bóng một h́nh người gầy guộc, dài loằng ngoằng trên băi cát.
Hôm sau, cảm xóm Cồn Cù nh́n thấy một Vương Chiêu Quân trong h́nh hài hoàn toàn mới. Chiếc áo thun mới bị xé tả tơi được thay thế bằng một chiếc áo hai dây hờ hững, khoe lồ lộ bộ ngực xuân th́, phía ưới ḷi ra nguyên cái rún tṛn xoe, mái tóc dài thướt tha bị cắt xơ xác hôm qua nhanh chóng trở thành một kiểu tóc tém thời trang với màu vàng óng ả. Quân không c̣n đi bán dạo nữa mà chính thức trở thành tiếp viên của nhà hàng Hương Biển. Cô làm việc từ bảy giờ tối đến mười hai giờ khuya. Cứ gần nửa đêm Biển lại đến trước nhà hàng để chờ cô về. Đêm nào cũng vậy, ra khỏi quán, cô đi loạng choạng, lâu lâu cắm đầu vô mấy bụi cây mà ói. Anh đứng phía sau vỗ lưng cho cô ói dễ hơn rồi kè cô về nhà. Trong những cơn say điên loạn, Quân chửi rủa cuộc đời ḿnh, rồi khóc hu hu kêu má ơi, má à, kêu Bin ơi con biết nói chưa….Biển góp nhặt, sắp xếp những tiếng nói không đầu không đuôi lại, anh cũng h́nh dung ra lờ mờ cuộc đời Quân. Có lẽ, cô có má, có con nhỏ nhưng v́ một lí do nào đó đă bỏ xứ mà đi.
Biển vào làm bảo kê cho nhà hàng Hương Biển là một tin động trời tiếp theo đối với xóm Cồn Cù, chẳng ai ngờ một cái thằng hiền như cục đất mà lại đi làm cái nghề này. Ông Mười khuyên bảo, la rầy thậm chí đánh anh, anh vẫn cứ làm. Trong cái suy nghĩ thật thà, non nớt, nhà quê của ḿnh, anh muốn gần để giúp Quân nhiều hơn. Anh tận mắt chứng kiến nhiều cử chỉ suồng sả của nhiều khách say rượu. Đă làm cái nghề này đương nhiên Quân phải chịu, cô ngồi đó, lặng câm, gương mặt vô hồn mặc cho những bàn tay tham lam lần ṃ khắp cơ thể ḿnh. Cô cắn răng chịu đựng. Một cái cảm giác ḱ lạ đến với Biển khi vô t́nh nh́n thấy những cảnh như thế này. Sự đau đớn xâu xé trong ḷng anh, nó thúc giục anh phải làm ǵ đó để cứu Quân và cứu lấy t́nh yêu của ḿnh. Anh đă yêu Quân rồi. Anh chắc chắn điều đó.
4.Ông Mười Chót đến quán Hương Biển, ngoắt Biển ra:
-Bây ra đây tía biểu! Bây làm vậy mà coi được sao, đất của ông bà để lại có sáu công mà bây bán hết ba công, không nói với tía một tiếng. Mầy giết tao luôn đi.
Biển ngồi gục đầu nghe ông chửi, sự hối hận dâng lên ngập ḷng. Anh đă lén nháy chữ kí ông Mười tự ư bán ba công đất để lấy tiền giúp Quân. Bữa đó, Quân khóc dữ quá, đập đầu vô gốc cột đến bật máu. Hỏi riết cô mới nói thằng con nhỏ của cô đang bịnh nặng lắm, nghe nói nhiễm trùng máu ǵ đó, cái bệnh nghe tên thôi đă làm cô kinh hoàng, mà cô lại không có tiền gởi về, cô thấy ḿnh bất lực. Ở quê giờ chỉ có bà ngoại xoay sở, thằng cha vô lương tâm của nó đă quất ngựa truy phong. V́ thương Quân mà anh đă làm một chuyện động trời, anh không hi vọng ông Mười tha thứ, chỉ mong ông hiểu và đừng buồn nhiều. Quân nhận số tiền này như một cứu cánh, cô cắn môi đến bật máu:
-Nhất định tui sẽ trả lại ba công đất cho bác Mười bằng bất cứ giá nào, bây giờ con tui đang nguy ngập tui phải lo cho nó. Anh về nói với bác Mười, tui mang ơn bác suốt đời.
Mấy tháng sau đó, dù chạy chữa mọi cách, tốn vài trăm triệu mà thằng nhỏ cũng không qua khỏi. Quân trở về quán Hương Biển với khuôn mặt thất thần đau khổ. Biển cũng không biết làm thế nào để an ủi cô, anh chỉ biết nh́n cô với ánh mắt chia sẻ, lo lắng. Bây giờ, Quân phải tiếp khách tích cực hơn để có nhiều tiền mà mua lại ba công đất cho ông Mười dù cô biết việc này không dễ dàng ǵ. Có một bữa, đám khách từ Sài G̣n xuống ghé quán Hương Biển ăn nhậu, đây là một đám khách sộp nên bà chủ quán ch́u chuộng hết mức. Hơn hai giờ ăn nhậu trôi qua qua, bia rượu vào làm thú tính trong con người họ nổi lên, họ bắt đầu đề nghị các tiếp viên làm mọi thứ mà họ muốn. Đỉnh điểm là việc họ yêu cầu các tiếp viên thoát y đứng lên bàn nhậu uốn éo. Quân kiên quyết không đồng ư là việc này, một tên to béo tát thẳng vào một Quân một cái như trời giáng, chửi:
-Đồ đĩ mà làm phách! Chết mẹ mầy nè.
Quân vừa loạng choạng đứng lên, lại hứng thêm mấy cái tát. Biển từ ngoài tông cửa vào đánh loạn xạ vào bọn khách độc ác kia. Anh lại bị đánh hội đồng bầm dập, anh nghe rơ tiếng vỡ của những chai bia bôm bốp trên đầu, tiếng rách nứt của những mảng da trên người anh. Biển dồn hết sức, cầm lấy cái cổ chai bia vỡ, đâm thẳng vào bụng tên to béo. Biển chỉ nghe nó rống lên một tiếng, rồi anh rơi vào một khoảng không lặng bồng bềnh, miên man.
5.Biển cầm tờ giấy nhàu nát, loắn quắn mấy ḍng chữ như gà bươi của Út Quầy:
Mầy khỏe không Biển, cố gắng lao động tốt để mau d́a với tụi tao, bốn năm không dài đâu. Cũng may mầy đánh chết thằng tội phạm đang trốn và không cố ư nên mới ở tù nhẹ nhẹ. Ráng nghen mậy! Ờ, ông Mười mất rồi, ông giao sáu công đất cho tao coi chờ mầy d́a, ổng nói không c̣n giận mầy nữa. Mầy thấy lạ phải hôn, ba công mầy bán lấy tiền cho Quân nó mua lại cho ông Mười rồi. Nó theo thằng Hàn Quốc nào đó về bển được mấy trăm triệu, nó là đứa có t́nh mầy à. Chỉ c̣n hơn một năm nữa thôi, ráng làm cho tốt nghen mầy. Ừa quên, ông Mười dặn mầy cho tao hai công để làm muối nuôi mấy đứa nhỏ, tiền của tao theo mây gió hết rồi. Tao giận ḿnh lắm, vụ hai công đất tao nói thiệt, mầy tin hay không th́ tùy. Út Quầy.
Biển trằn trọc suốt đêm, thấy ḿnh có lỗi với ông Mười nhiều quá. Phải chi anh có thể tỉnh táo hơn. Bây giờ đến cơ hội báo hiếu anh cũng không c̣n. Anh cố cải tạo thật tốt để mau về dập đầu trước mộ ba má ḿnh tạ tội và hứa sẽ làm một con người đàng hoàng hơn. Anh mong gặp lại bọn Út Quầy, Tư cào lắm, anh thèm một bữa nhậu khô khoai thật đă với mọi người.C̣n Quân, mong em có được hạnh phúc nơi xứ người đầy may rủi…
Rồi anh cũng được trả về với xă hội sau bốn năm cải tạo, anh trở về ngôi nhà ḿnh, quỳ xin tội trước mộ hai ông bà Mười, mong hai người tha thứ cho một đứa con dại dột. Anh mời mấy người bạn trong xóm đến cùng cúng ông bà Mười và làm một bữa tiệc chia tay. Biển uống một bữa say mèm, trong hơi men anh nói:
-Tui d́a rồi, nhưng thấy cảnh cũ mà thiếu người xưa sao buồn đứt ruột. Tui làm đúng lời hứa của tía tui, Út Quầy cứ lấy hai công đất làm muối nuôi mấy đứa nhỏ, c̣n mấy công nhờ ông giữ dùm, biết đâu mơi mốt Quân d́a. Mai tui ra biển cho quên bớt những nỗi buồn và cũng để có thời gian để suy nghĩ về cuộc đời ḿnh.
Vậy là anh đi, đi để t́m quên những đau buồn từ quá khứ và đi để quên bóng h́nh người năm cũ. Ba năm rồi, anh không về xóm Cồn Cù…
6.Ghe từ đất liền ra, chủ ghe kêu Biển lại báo có thư. Anh mở ra run run đọc mấy ḍng chữ nḥe nhoẹt trên mẫu giấy học tṛ:
Biển vô đi! Quân về rồi và không bao giờ bỏ xóm Cồn Cù đi nữa! Quân đợi anh!
Anh nh́n phía xóm Cồn Cù, một làng quê đang ngày càng thay da đổi thịt, vươn lên từng ngày trong gian khó. Anh nh́n về phía khơi xa, thấy bóng dáng Quân trên mơ hồ sóng biển, bất chợt nước mắt lăn dài trên má, giọt nước mắt của những mùa gió mặn, lặng lẽ rơi ḥa vào sóng biển…
TRẦN MINH THUẬN
Cập
nhật ngày 1.12.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến
Website Sông Cửu Long