CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011

CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm

THẢN NHIÊN MÂY TRỜI

+ NGỌC VINH

-                      

Tôi nói với tay lơ xe c̣n trẻ khi chiếc xe tốc hành từ Sài G̣n về Chợ Lách vừa qua cầu Hàm Luông.

      - Ghé dùm tôi chỗ đầu lộ mới.

      Hắn cười kh́ kh́.

      - Dọc quốc lộ này có bốn cái lộ mới, chú ghé lộ mới nào?

      Tôi găy đầu theo thói quen. Tay lơ xe hỏi đột ngột khiến tôi chưa kịp nhớ ra đặc điểm con lộ mới ḿnh cần t́m. Hơn nữa, gần mười lăm năm tôi biệt xứ, cắt đứt mọi liên hệ với nơi ḿnh sinh ra, bấu víu, leo trèo ở cái đất Sài G̣n đầy bất trắc để tồn tại. Cuộc mưu sinh với đủ thứ cạm bẫy, mọi thời gian dồn cho đề pḥng và tranh giành đă mệt ră rời, quê hương, xứ sở thỉnh thoảng nổi lờ mờ trong suy nghĩ rồi ch́m nghiểm bởi tất bật cơm áo gạo tiền. Bây giờ trở về, trong đầu cứ h́nh dung măi cái xóm Vàm heo hút của ḿnh không biết nó tṛn méo ra sao, con lộ mới dài ngắn thế nào, những người quen cũ sống chết, giàu nghèo; ḍng sông chảy ngang nhà ngày xưa có c̣n ch́m nổi, mong manh đời thương hồ? Sáng nay thấy tôi huơ vội mấy bộ quần áo nhét vào túi du lịch, con vợ thừ mặt ra, hỏi.

     - Theo vợ bé hay đi đâu mà gấp vậy?

     - Đi trốn buồn! Nói chơi với bà thôi, hồi tối thời sự quay cảnh lụt lội ở đồng bằng có lướt qua chỗ xứ tôi hồi trước, tối ngủ không được, nhớ quê quá trời, sẵn mấy ngày cuối tuần, về thăm quê một chuyến.

      Con vợ léo nhéo.

     - Ông ưa nổi khùng bất tử, chịu thua! Đi mấy ngày, tiền bạc đủ xài không? Ờ, ông c̣n ai bà con ở dưới đâu mà thăm? Không khéo coi chừng ngủ bụi rồi “ hiến thân” cho muỗi đồng bằng một bữa no nê, nghen!

      Con vợ có lư. Sự nổi hứng bất tử khiến tôi không lường trước t́nh huống này. Ngồi lục nhanh mớ kư ức hỗn độn của ḿnh, trong đám bạn bè cũ ở quê, gương mặt thằng Khanh hiện ra nhanh nhất, rơ nhất do ấn tượng về diện mạo và cả tính cách. Tôi và Khanh không thân nhau lắm nhưng cũng chẳng đến độ nhạt nhẽo. Khanh thuộc tuưp người có cá tính mạnh, ngang tàng và bạt mạng khó kiểm soát. Những người lần đầu tiên tiếp xúc với Khanh th́ khó có thiện cảm ngay. Ngoài cái mụt ruồi bằng đầu đũa nằm ở cánh mũi phải không thích hợp lắm với khuôn mặt chữ điền đầy tàn nhang th́ đôi tai chỉ dăo một bên của hắn cùng nét đểu đểu trên đôi môi thâm đen mỗi khi cười dễ tạo cho người khác cảm giác không an toàn khi đối diện. Nói chung, gương mặt của thằng Khanh mà đưa cho các nhà tướng số thẩm định th́ trăm ông đều nói lén trong đầu. Cũng may, tạo hoá c̣n cân nhắc khi nặn cho hắn một cái trán cao vừa phải, mái tóc quăn rất nghệ sĩ và đặc biệt là đôi mắt nh́n thẳng cương trực.

     - Chú xuống lộ mới nào, con ghé?

     Tôi nói theo phản ứng của tiềm thức.

     - Lộ mới qua cồn Tân An.

     - Trời, cái lộ mới có nối một bên đó hả, qua mất tiêu rồi. Thôi, chú chịu khó xuống đây rồi kêu xe ôm quẹo trở lại dùm con nghen.

     Tôi xuống xe và lớ ngớ t́m một chiếc xe ôm chợt nhận ra phía trái nơi ḿnh đang đứng ngày xưa là ngôi trường cấp hai với những pḥng học xập xệ. Trước sân trường là hai cây điệp già cỗi, nhăn nheo, lọm khọm chứng kiến đám học tṛ nghèo xơ xác, bẩn thiểu ngồi nuốt từng con chữ mà tay cứ bụm lưng quần sợ mất củ khoai lang mẹ nhét cho hồi sáng. Những mùa bông điệp rực đỏ trời hè trôi qua một cách lặng lẽ, buồn hiu nơi sân trường phủ đầy rêu trên nền xi măng xám đục nứt nẻ lổ chổ. Nơi đó bây giờ chỉ c̣n trơ lại cái nền gạch đổ nát, hoang tàn khi người ta phá bỏ mà chưa kịp dọn dẹp. Kế bên, một ngôi trường cấp hai hai tầng khang trang, hiện đại, bề thế đang ở giai đoạn hoàn chỉnh. Tôi đối diện với quá khứ và hiện tại bằng tâm trạng buồn vui lẫn lộn và kịp ngăn chặn một tiếng thở dài cho kư ức. Trong đám học tṛ nghèo ngày xưa, một số đứa đă ḅ lên được cấp ba, số c̣n lại ră như như bè chuối mục trôi tứ tán mọi nẽo để mưu cầu cuộc sống. Tôi và thằng Khanh ĺ lợm trườn từng bước một lên tới lớp mười hai. Lúc đó tôi hỏi Khanh.

     - Tốt nghiệp cấp ba xong mầy định làm ǵ?

     - Đi buôn lậu.- Nó đáp tỉnh bơ.

     Tôi cố t́nh chọc nó.

     - Chuyện này th́ phù hợp, vác cái bộ mặt gian xảo của mầy đi buôn lậu có khi kiếm ăn được!

     Giọng của Khanh trở buồn

     - Nói chơi chứ thời này mà đi buôn lậu khác nào cá ḷng tong đút đầu vô lưới bén! Mầy thấy mấy cái trạm ở khúc sông ḿnh không, mắt cha nào cha nấy sáng như đèn pha… Ê, mà có chuyện này ngộ nghen, sao người ta đi buôn cái ǵ họ cũng bắt vậy mà có cây cầu găy ngang trường ḿnh họ không… “bắc”, mậy?

     Tôi lo ngại nh́n dáo dác.

     - Điên hả, hết chuyện giỡn rồi sao, ở tù rục xương nghe con!

     Nó cười lém lỉnh.

     - Tao đă ḍm trước ḍm sau rồi, có quỡn th́ mầy đi mét đi!

     Nói vậy mà tốt nghiệp cấp ba xong ai nấy ào ào đăng kư thi vào cao đẳng, đại học c̣n nó th́ gom mớ sách vở dồn vào góc nhà rồi quảy túi đi buôn lậu thiệt, đi buôn lậu thuốc lá. Thời đó, nền kinh tế nước nhà cũng vừa mở cửa, mọi thứ c̣n ngổn ngang nên người ta chụp giựt tranh giành nhau mà sống, thằng Khanh chọn con đường “ tối” mà đi cũng có lư do riêng của nó. Một kẻ vô sản đúng nghĩa như nó mà hy vọng vào con đường học vấn để tiến thân trong thời kỳ này là ảo tưởng! Chưa kể lư lịch cá nhân cũng là vật cản     vô h́nh cho hành tŕnh lập thân của nhiều người, trong đó có nó. Nó có cái lư lịch xấu quắc, một đứa con hoang bị nghi là con của tay lính nguỵ nào đó. Mẹ của nó, lúc ba tuổi bị bán cho một gia đ́nh giàu có, hai mươi bốn tuổi có chữa hoang, chưa sinh ra nó đă bị đẩy ra đường v́ căn bệnh sĩ diện trầm kha của đám địa chủ đương thời. Người ta thương t́nh cho mẹ con nó cái nền nhà cất tạm bợ căn cḥi lá để che mưa che nắng. Sau giải phóng th́ nó được đi học rồi bườn dần theo cái thiếu đói triền miên của kẻ mạt hạng “ chuyên nghiệp” để tốt nghiệp cấp ba.

     - Cậu, về đâu vậy?

     Tôi nh́n người thanh niên có gương mặt hiền lành, cuời giả lả.

     - Về bến đ̣ qua cồn Tân An.

     - Trời đất, bây giờ làm ǵ c̣n đ̣ nữa, phà hết trơn. Mà cậu kiếm nhà ai ở đó?

     - Nhà thằng Khanh.

     Người thanh niên nhăn mặt.

     - Đục đó có ba người tên Khanh, cậu t́m Khanh nào?

     Lần thứ hai trong chuyến đi này tôi bị vặn vẹo v́ cách gợi nhớ không rơ ràng của ḿnh. Nhưng lần này th́ khác lần trước, tôi nói mà không cần ráng nhớ.

     - Thằng Khanh có cái mụt ruồi bên cánh mũi phải, có đôi môi ch́…

     - Biết rồi, ông Khanh “ gà ṇi” chớ ai. Cậu lên xe đi, bà con với ổng hả?

     Tôi gục gặc đầu cho qua chuyện v́ sợ cái lối giao đăi không đường ra của người dân quê. Với lại, thông tin ban đầu về Khanh từ người thanh niên chạy xe ôm làm cho tôi động năo. Thông thường, người ta ưa gắn công việc của một người vào cái tên tộc của người đó để gọi cho dễ phân biệt như: ông Tâm hớt tóc, bà Bé bánh ḅ… Vậy th́, Khanh “ gà ṇi” cũng có thể suy ra rằng cha nội này chuyên nuôi gà ṇi hoặc ít nhứt tính chất công việc cũng có “bà con ḍng họ” với gà ṇi. Điều làm tôi trăn trở là tại sao không phải là Khanh “ Hội đồng”, Khanh “ Chủ tịch” hay đại loại một chức danh hành chánh nào đó gắn liền với tên Khanh mà lại là Khanh “ gà ṇi”? Nhớ lại, lúc Khanh bươn chải đi buôn lậu thuốc lá th́ tôi vào Cao đẳng sư phạm. Khi tôi học năm thứ hai th́ nó vẫn c̣n bôn ba mạo hiểm đâu đó trên các chuyến xe đ̣ ở biên giới Tây nam. Rồi nó trở về gánh theo sự suy sụp nặng nề của kẻ đau nỗi đau thế thái nhân t́nh. Bao nhiêu vốn liếng ki cóp tích luỹ được bị tịch thu mất trong một đêm. Nó mang bộ mặt thù hận cuộc đời t́m tôi xả tràn nỗi uất ức.

     - Mẹ bà họ, kiếp trước chắc tao là một tên đồ tể chuyên nghiệp nên kiếp này lănh nợ! Tao tính rồi, ráng liều dồn sức “đánh” vài chuyến qui mô kiếm số vốn kha khá rồi về cưới vợ, sinh con trả hiếu cho bà già và làm một công dân lương thiện cho an thân một kiếp người. Vậy mà…

     Tôi an ủi Khanh, không chân thành lắm.

     - May rủi trong cuộc đời làm sao lường trước được. Đâu mày tính kỹ lại coi, hay ôn bài rồi năm tới thi vào Cao đẳng, chứ cứ ôm đầu mà thù hằn cuộc đời th́ được ǵ.

     Khanh nhếch môi thở dài.

     - Đầu óc tao làm bằng đậu hũ, lết lên tới lớp mười hai là “ kỳ diệu” vô cùng rồi. Bây giờ bắt tao học tiếp, chữ nghĩa nhét vô chỗ nào sẽ trào ra chỗ đó cho coi. Ê, có chuyện này tao quên nói với mầy, ông Thanh phó Chủ tịch xă có nói bóng gió ư muốn kêu tao vô ủy ban xă làm việc, mầy thấy sao? Mẹ bà, làm “ma” không được bây giờ kêu đi làm “Thánh”, khó xử quá!

     Nh́n nét mặt tỉnh bơ của thằng Khanh tôi biết nó không hề giỡn.Và điều đó cũng thật b́nh thường, thậm chí có thể khuyến khích nếu tôi không “ thuộc” thằng Khanh nằm ḷng! Tôi nhăn nhó cho cái tưởng tượng rằng một ngày thằng Khanh sẽ bệ vệ ngồi trên chiếc ghế công quyền. Tưởng tượng tới cái mụt ruồi bên cánh mũi phải nhảy nhót nhịp nhàng mỗi khi nó không vừa ḷng một ai đó; đôi môi ch́ sẽ thâm tím lại khi nó thật sự nổi giận, nét đểu đểu trên đó có dịp phát lộ và tất nhiên lúc ấy người đối diện sẽ cảm thấy không an toàn! Tôi sẽ vô cùng cực đoan khi lấy diện mạo thằng Khanh ra áp đặt cho tính cách của nó. Sự “ phản biện” trong đầu tôi c̣n được thiết lập bởi một cơ sở khác, đó là thói háo danh và cơ hội nó bộc lộ hồi c̣n học cấp ba. Đầu năm lớp mười, trong buổi phân công ban cán sự lớp, thầy chủ nhiệm bất ngờ đưa ra đề nghị ai tự thấy ḿnh có khả năng làm lớp trưởng th́ giơ tay. Mọi người đang im lặng, rụt rè th́ chợt hắn thọt tay lên trong sự ngỡ ngàng của cả lớp. Hắn làm cho tôi “ choáng váng” khi ḷng tự trọng của tôi chứ không phải hắn bị giẫm đạp. Nó, ngoài cái tài lẽo mép ra th́ trung b́nh yếu về mọi phương diện ( ngoại trừ diện mạo th́ tuỳ vào cách cho điểm của mỗi người.). Vậy mà, thầy vẫn quyết định chọn nó làm lớp trưởng với lập luận khá thuyết phục: Khanh là người có bản lĩnh và dũng cảm! Đang lúc thầy say sưa về “ thuyết bản lĩnh” th́ nó đưa mắt liếc tôi. Trong ngữ cảnh này, cái liếc đó có nghĩa là, mầy im miệng cho tao nhờ! Tôi xụ mặt im lặng và nghiễm nhiên trở thành kẻ a dua hèn nhát ở nấc thang đầu tiên cho sự “ nắm quyền” của tên bất tài! Ba năm trung học, bằng sự láo cá tinh vi và lẽo mép bẩm sinh, hắn tồn tại suôn sẻ ở cái chức lớp trưởng mà không hề biết xấu hổ dù chỉ được thể hiện ở nét mặt. V́ vậy, tôi rùng ḿnh khi hắn thông báo hắn chuẩn bị gia nhập vào bộ máy hành chánh một cách tỉnh bơ. Rùng ḿnh cho cái ư nghĩ: loại người cơ hội như hắn mà cho làm một tên rót trà nơi chốn “quan trường” cũng thật đáng sợ! Và hắn làm thiệt.

     - Tới rồi, cậu. Nhà ông Khanh “ gà ṇi” nè. Cậu cho con năm ngàn phụ đổ xăng chứ có chạy xe ôm chuyên nghiệp đâu mà biết giá cả.

     Tôi lựng khựng trước ngôi nhà tường lót gạch men sáng trưng. Kiểu nhà được thiết kế ngẫu hứng pha trộn tạp nham tây tàu, dán gạch đủ màu sắc loè loẹt, xô bồ chứng tỏ chủ nhân nó không có óc thẩm mỹ.

     - Nè, định trộm cái  ǵ mà núp ló đó cha nội?

     Tôi quay lại và bắt gặp nụ cười không sáng lắm nhưng đầy nhiệt t́nh.

     - Trong đời, mầy là thằng nhiều lần làm cho tao “ bàng hoàng” nhứt.

     - Thí dụ?

     Tôi háy mắt vào nhà ra dấu. Thằng Khanh cười khùn khục.

     - Mới “ trưng bày” chút đỉnh mà mầy giựt ḿnh rồi, ở đây vài bữa mầy sẽ thấy cách tao kiếm tiền, nhẹ hều hà!

      Tôi theo chân Khanh vào nhà mà ḷng gợn lên chút băn khoăn, e ngại của kẻ luôn muốn bảo vệ an toàn cho ḿnh bằng sự thẩm định khắc khe với cách sống của người khác. Tôi tự làm dịu sự căng thẳng của ḿnh bằng cách hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của vùng quê mát rười rượi rồi thả hồn t́m lại tuổi thơ trên ḍng sông đầy gió.

 

                                               *          *           *

 

     - Mầy thấy tao sống có sướng không ? Tiền bạc rủng rỉnh, vợ đẹp con ngoan, tự do tự tại ở trần mặc quần đùi ngồi chèm bẹp dưới nền gạch men nhậu không sợ ai ḍm ngó cũng chả cần kiêng kỵ điều này điều nọ… Mà nhậu tay đôi kiểu này buồn lắm, để tao kêu thằng Tám trưởng ấp qua chơi… A lô, mầy hả Tám, qua liền! Ờ, có thằng bạn ở Sài G̣n về chơi. Mẹ bà, tao kêu mà nó không chạy có cờ mới lạ! Đời là vậy, có tiền nói ǵ chúng cũng gật đầu hết dù mầy có nói bậy!

     - Ủa, loay hoay chưa hỏi nhà đi đâu hết, vắng tanh vậy?

     - Thằng con đi học. Con vợ và bà già th́ đi chùa, chắc là đi cầu phúc cho tao! Mẹ bà, không biết giống ǵ khiến mà lóng rài thiên hạ ùn ùn kéo vào chùa làm phật tử? Tao th́ tao nghi có ba nguyên nhân, một là sợ chết, hai là quá ê ẩm với thế sự, ba là… Ê, thằng trưởng ấp qua ḱa, thằng này chơi được, biết “ an phận” và không xoi mói. Vô đi Tám, ngồi nhậu mậy. Tay này bạn tao, bỏ quê đi lập nghiệp ở Sài G̣n mười mấy năm rồi, mầy về làm rễ xứ này chưa lâu, chắc không biết. Ờ, năy giờ lo mừng chưa hỏi bạn làm giống ǵ ở trển, sống khá không?

     Tôi cố ư khoe công việc của ḿnh với Khanh rằng tôi hiện là phó pḥng hành chánh ở một huyện ngoại thành thành phố chứ không c̣n là một giáo viên quèn. Thằng Khanh ậm ừ lơ đăng làm tôi cụt hứng. Nhớ lúc tôi và gia đ́nh cuốn gói bỏ xứ lên Sài G̣n trốn nợ do bể hụi, nó phang vào mặt tôi một câu.

     - Ôm khư khư cái lối sống đạo đức truyền thống như gia đ́nh mầy đi tới thiên đàng cũng bị lợi dụng! Bài học bị giựt hụi của ba má mầy chỉ mới là bài học vỡ ḷng. Nói như vậy không có nghĩa là tao xúi mầy sống gian trá nhưng hiền và ngu khoảng cách rất mong manh…

     Và, cái “ chân lư” thằng Khanh kịp nhét vào đầu tôi lúc đó có tác dụng tích cực cho lộ tŕnh kiếm sống đầy chông gai của tôi sau này. Trong đó, quan trọng là tôi biết càn lướt qua những chướng ngại để vững vàng tiến thân chứ không thụ động ngồi chờ sự ban bố may mắn của số phận. Vậy mà, nó trơ trơ khi nghe tôi báo tin ḿnh đang có địa vị trong xă hội, thiệt lạ!

     - Nè, uống rượu kiểu thành thị của mầy th́ biết chừng nào mới đủ say để buồn? Bây giờ uống nhiệt t́nh đi rồi tao với mầy c̣n nh́n nhận lại cái “ triết lư ngu, hiền” sau mấy chục năm lăn lộn với cuộc đời này, hén Tám? Mầy cũng vô đi Tám rồi ngồi nghe hai thằng tao tâm sự về thế thái nhân t́nh chứ uống rượu mà bày chuyện chính trị ra nói th́ có mà ngu!

     Chiều chầm chậm trôi qua đồng bằng. Gió nhẹ. Mây nhẹ. Và tiếng con b́m bịp kêu xa cũng nhẹ nhàng rót vào tai giữa trùng trùng nỗi nhớ. Kỉ niệm không ùa về một thể mà ngắt thả từng phần trong suy nghĩ tạo cho tôi cơ hội chọn lựa kư ức đẹp mà nhớ. Nhưng rồi, bầy gà ṇi của thằng Khanh không biết giật ḿnh chuyện ǵ mà đồng loạt la táo tác kéo tôi trở lại mâm nhậu với câu hỏi treo nằng nặng trong đầu từ sớm tới giờ.

     - Trong đời, tao sợ nhứt là người ta chất vấn ḿnh bằng ánh mắt. Nếu trí phán đoán không phản bội tao th́ tao dám chắc mầy muốn hỏi làm sao tao làm giàu được ở cái xứ khỉ ho c̣ gáy này. Vậy mới hay, hén Tám? Khoan, nghe điện thoại chút. A lô, Khanh “ gà ṇi” nghe. Ủa, Nhân hả? Ừ, anh nghe. Trời, thua hả? Mà nó thua “đẹp” không em? Thấy chưa, bổn gà anh có thua cũng phải đẹp! Mẹ bà, gà khét chưn xanh là đúng sách vở đó mầy. Ừ, gà vịt mà em, không ăn th́… thua bởi gà hay th́ cũng cần một chút may mắn nữa, đúng không? Nè, anh đang nhốt con gà xám chưn vàng bổn bang đàng hoàng. Ǵ, vảy vi mầy khỏi chê. Để em ba “ chai”* thôi. Anh em ḿnh chí cốt th́ anh tính khác chứ người lạ phải bốn “ chai’ anh mới “ tẩy”. Hả? Thôi được, tao coi mầy như em ruột nên bớt mầy hai “ xị” đổ xăng, với em, anh huề vốn hoặc lời chút đỉnh cũng không sao. Rồi, chừng nào qua a lô cho anh, mà phải sớm sớm nghen để đám lái Sài G̣n xuống thấy rồi đ̣i mua th́ anh khó xử! Đó, mầy biết cú điện thoại vừa rồi nếu suôn sẻ tao kiếm được bao nhiêu không? “ Chai” tám! Mua con gà một “ chai”, bán ba “ chai”, cho nó lại hai “ xị” là mánh câu mối của tao. Hả, bổn bang con mẹ ǵ, gà ḿnh đang có tiếng nói “ bổn” ǵ nó cũng nghe hết chứ toàn là gà tao mua sô của mấy thằng lái gà c̣ con rồi phân loại mà bán. Mẹ bà, bỏ chút nước bọt mà kiếm tiền bằng hai tháng lương của thằng Tám trưởng ấp, mầy thấy ghê chưa!  

     Với thằng Khanh lúc nào tôi cũng có cảm giác thương thương ghét ghét trộn vào nhau. Thương nó v́ hồi nhỏ nó chân t́nh hết ḷng với bạn bè. Thương nó v́ cái “đầu vào” của nó với cuộc đời này có quá nhiều ngang trái và thương luôn nụ cười đểu đểu trên đôi môi thâm đen mà tạo hoá ác cảm cố t́nh tạo ra để người đời nh́n vào đó mà hoài nghi về tính cách cá nhân của nó. C̣n ghét th́ lại không rơ ràng. Nếu nói ghét v́ nó gian xảo th́ thiệt ḷng là không phải, cũng không phải v́ nó khôn ranh hơn tôi mà tôi ghen tức. Nhưng trong người nó luôn rịn ra trong suy nghĩ của tôi chút đề pḥng dù biết là không cần thiết.

     Có hai chiếc xe máy dừng trước cỗng, mấy tay choai choai chưa vào sân mắt đă dán vào đám gà nhốt bên hông nhà. Khanh giao tôi cho trưởng ấp Tám với cái nhướn mắt đầy ngụ ư.

     - Vô tiền nữa…

     Trưởng ấp Tám nói sau khi ực trọn ly rượu. Anh ta nói điều đó với ngữ điệu không buồn cũng không vui. Trong cái âm vực trung b́nh của lời nói đó, nếu nghe kỹ h́nh như có chút cảm thán, chút mỉa mai nhẹ nhàng của người tự thấy ḿnh không đủ năng lực để có những cái người khác đang có. Và tôi uống chút rượu để xua đuổi cái ư nghĩ thèm thuồng dợm xuất hiện trong đầu rồi quay qua Tám gợi chuyện.

     - Hồi đó tưởng nó vô ủy ban xă làm việc luôn, ai dè…

     - Th́ có chứ sao không. Ổng leo lên tới chức Chánh văn pḥng ủy ban chứ giỡn! Lúc đó ổng có uy lắm chỉ tội cái là hơi nghèo. Đi coi vợ hai lần đều bị chê. Ai biết, nhưng chắc chê nghèo th́ nhiều. Rồi mắc chứng ǵ không biết ổng nghỉ làm ngang xương. Đợt đó nghe đâu ổng bị quần cho một chặp tơi bời, ổng nổi khùng nói ngang là giữ cái thằng “ hai mặt” như ổng ở lại th́ có ngày ủy ban “đổ nợ” ráng chịu! Thiệt t́nh, hiếm thấy ai gàn như ổng, danh phận trước mặt mà không biết nắm giữ. Thời đó, cả ủy ban xă  chỉ ḿnh ổng là có bằng cấp ba chính quy, ổng là cán bộ nguồn, là cơ cấu nhân sự của trên, ráng bám rồi kiếm thêm mấy cái bằng nữa th́ bây giờ không lên tới huyện mới lạ! Vậy mà…

     Câu bỏ lửng của trưởng ấp Tám lại có hơi hướm của sự tiếc rẻ! Anh ta xoay xoay ly rượu trong tay và đôi mắt lim dim nghĩ ngợi. Tôi tiếp tục khượi chuyện.

     - C̣n chuyện nuôi gà ṇi?

     - Ổng đến với cái nghề này một cách lăng xẹt! Lúc ổng mới nghỉ việc, ổng như con gà úp bội được thả, sung măn, chơi bời xả láng, cờ bạc, đĩ điếm, món nào ổng cũng ghé vào mà nói như ổng là cho đă thèm! Trong đó, món đá gà là ổng mê nhứt. Một lần, coi độ gà chiến choảng nhau, một con hộc máu bại trận, thằng chủ gà tưởng hết cứu chữa nên kêu bán xác con gà thua độ giá rẽ, ổng tính mua về nhậu. Ai dè về nhà con gà tỉnh lại, ổng thấy uổng nên không mần thịt mà o bế nó. Vận may đến với ổng, con gà chiến hồi phục nhanh chóng, mấy tay đá gà chuyên nghiệp tới coi đều trầm trồ, gạ gẫm mua lại trên chục “ chai”. Khôn quỷ như ổng mà dễ ǵ bán. Ổng để đó làm gà nọc, đổ mái và gầy ra dần. Trong thời gian ngắn, tiếng tăm về bổn gà của ổng bay xa, trong đó, cái miệng dẽo của ổng cũng quyết định một phần. Từ đó, nghề dạy nghề, ổng ăn nên làm ra từ con gà sắp chết.

     - Nghe nói xứ ḿnh gà ṇi bổn bang có tiếng, chứ đâu phải ḿnh nó.

     - Nhưng đố ai mua bán qua ổng. Gà ṇi qua tay ổng th́ con nào cũng giỏi! Con gà xấu quắc qua miệng ổng cũng trở thành đẹp, vậy mới tài, mới lừa thiên hạ được chớ, ông anh! Mẹ họ, mánh lới mà không có kinh nghiệm th́ nát xương như chơi!

     Th́ ra là vậy. “ Văn hoá mánh lới” cũng lắm nhọc nhằn!

     Mấy tay choai choai mặt hừng hực máu ăn thua ôm gà vội vă lên xe vọt đi báo hiệu một cuộc đụng độ nẫy lửa sắp xảy ra đâu đó trong khu vực này. Khanh trở lại mâm nhậu với nét mặt khinh khĩnh và nụ cười đểu đểu quen thuộc.

     - Lụm bạc! kiếm một “ chai” mốt tiền mặt dễ ệu vậy mà đâu phải ai cũng làm được, hén Tám? Vô cái coi, thiên hạ c̣n cờ bạc th́ Khanh “ gà ṇi” này c̣n kiếm ăn dài dài, người ta bắt kẻ đá gà chứ ai bắt người nuôi gà mà sợ! Với lại, nói láo với bọn cờ bạc th́ không có tội, xảo trá cũng có năm bảy đường xảo trá, coi mặt mà xảo trá, lựa chỗ mà xảo trá, hén Tám!

     Tôi quan sát và nhận ra rằng Khanh không phải là người biết uống rượu hay nếu biết th́ chỉ ở chừng mực kèm khách. Bởi, trong cái nhiệt t́nh mừng bạn th́ hắn vẫn ḷi ra chút “ ráng chịu” của người uống rượu kém. Sự “ ráng chịu” ở môi trường nào cũng vậy, sẽ khiến người ta cực nhọc vô cùng.

      Tôi nói với Khanh một cách chân thành.

    -  Mầy coi uống được th́ uống chứ đừng ráng, say chết.

     Thằng Khanh nh́n tôi bằng cái nh́n không đoán được thái độ.

    - Xin lỗi mầy, trong đời tao, chỉ uống rượu với mầy th́ tao c̣n ráng chút đỉnh chứ biểu tao sống khác ḿnh dù là để thành tiên tao cũng không ráng! Hả? Làm ở ủy ban được ba năm, lên như diều… Mẹ bà, người tao mà kêu sống đàng hoàng có nước là thẻo mất sợi dây thần kinh “xảo” chứ thảy vào chỗ nào cũng trở thành thảm hoạ với mọi người cho coi. Hồi đó mầy biết tại sao tao khoái làm lớp trưởng và “bám” nó suốt ba năm cấp ba không? Sự háo thắng của một thằng chưa qua thời kỳ con nít. C̣n bây giờ, tao ngao ngán cho cái tṛ mà thiên hạ gọi là “thủ dâm tinh thần”, th́ thôi trở lại làm “ma” nhưng chỉ ở mức độ là một con “ma” hiền!

     Tôi lắc đầu kiểu vừa khâm phục vừa e ngại. Khâm phục sự dũng cảm mang đậm cá tính mà không phải ai ở hoàn cảnh nó cũng chọn lựa như vậy. Một người mà con đường đi tới danh vị đang được trải thảm đột nhiên quẹo sang hướng khác v́ dám nhận con đường đó không dành cho ḿnh th́ chiếm tỉ lệ rất nhỏ trong số những người có hệ thần kinh b́nh thường! C̣n e ngại là e ngại cái kiểu sống “ma hiền” của nó; kiểu sống ngang tàng không che giấu như một sự thách thức, bỡn cợt không phù hợp với đám đông bảo thủ, buộc phải ráng sống đàng hoàng v́ người khác bằng đủ thứ các văn tự ràng buộc! Tự trong thâm tâm, tôi không biết là nên hâm mộ hay bày bát thằng Khanh, thương nó hay ghét nó, binh vực nó hay chỉ trích nó… Có điều, so sánh với sự nhận xét ban đầu về Khanh của thầy chủ nhiệm năm lớp mười: “ Khanh là người có bản lĩnh và dũng cảm” th́ mới thấy thầy tinh tế vô cùng. Nh́n nhận như vậy là có luôn việc tôi bào chữa cho sự đánh giá nhỏ mọn của ḿnh với Khanh từ trước tới giờ cũng như gỡ bỏ nhẹ nhàng cảm giác hổ thẹn của kẻ a dua hèn nhát lúc thằng Khanh giơ tay đ̣i làm lớp trưởng. Cho nên, để được làm chính ḿnh đôi khi con người ta cũng cần phải trả giá, trong trường hợp này, có thằng Khanh.

     - Ủa, hồi mầy quyết định nghỉ làm có bị “đấu tranh tư tưởng” không?

     - Làm ǵ có tư tưởng mà đấu tranh! Lúc đó trong đầu chỉ đau đáu cách nào làm giàu để trả hiếu cho bà già, để đi coi vợ không bị người ta lắc đầu… Và nữa, sống mà cứ đè nén ḿnh bằng tham vọng của một kẻ bất tài, lừa dối bản thân ḿnh măi th́ đau khổ vô cùng nên tao “ cởi áo từ quan” một cách nhẹ hều về nhà kiếm tiền bằng “nước bọt” cho ít gây hại tới chúng sinh!

     Gió vẫn nhè nhẹ và tôi nghe trong gió có lẫn chút mùi chiều từ đám bần thiếu nắng ven sông.

 

                                             *          *          *

 

      Ngày nghỉ cuối tuần, tôi nằm lim dim trên ghế bố giả vờ ngủ để tránh bị vợ con quấy rầy. Ráng t́m một chuyện ǵ đó an lành để dỗ giấc ngủ nhưng chưa kịp th́ nghe tiếng sột soạt phía cửa pḥng.

     - Nè anh, báo sáng nay có nhiều tin hay lắm.

     Tôi nhướn mắt tỏ thái độ khó chịu.

     - Thế giới hết tham nhũng à hay trái đất đổi lại ba phần tư là đất?

     - Ông này, mồm mép gần đây coi bộ nặng nề hơn trước à nghen! Có cái tin này đọc chưa “ thấm” lắm nên định hỏi anh. Một tập đoàn ma tuư “xử” thằng đàn em nó dă man lắm chỉ v́ thằng này định rút khỏi đường dây trở về cuộc đời lương thiện. Sao kỳ vậy ta?

     - Đi mà hỏi bọn chúng.- Tôi vô cớ quạu quọ.

     - Cha này, mắc chứng ǵ từ khi về quê tới nay đột nhiên đổi tính đổi nết, kỳ thiệt!

      Vợ nhắc, suy nghĩ của tôi quẹo về chỗ thằng Khanh. Bữa nhậu đó tàn trong im lặng. Tay trưởng ấp Tám th́ lên vơng nằm ngáy pho pho, c̣n thằng Khanh th́ ngồi dựa vào vách tường hả họng ngủ, ngủ nhanh, sâu và ngon lành. Nh́n bộ dạng ngủ ngồi của thằng Khanh với độc chiếc quần đùi tự nhiên tôi thấy thèm. Thèm sự b́nh thản, an nhiên của nó như áng mây đang đủng đỉnh tự do trôi phía cuối chân trời. C̣n tôi, hành tŕnh tiến thân sao mà thăm thẳm…

                                                                                                                  

*Một “chai”: Là một triệu, tiếng lóng của dân chơi cờ bạc.

 

Điện thoại liên lạc: 0987695775 hoặc 0753710370

NGỌC VINH

Cập nhật ngày 20.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến Website Sông Cửu Long