CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011
CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm
THÍM TÔI
+ NGUYỄN VĂN THẾ
- Sao anh không nhắn chị vào trong này thăm anh?.
- Tôi muốn lắm chứ, nhưng từ sau đồng khởi năm 60 đến nay bặt tin gia đ́nh, tôi rất nhớ mẹ con cô ấy quá!
- Nếu vậy tôi đê nghị móc nôi với chị ây. Có người dân đường chăc chị ấy sẽ vào, tôi thấy nếu chị đồng ư vào trong này tham gia công tác th́ ta chọn việc cho chị làm. Chị ấy là cô giáo mà, ngành này bây giờ ta đang cân. Tin chắc là được.
- Đường đi nước bước khó khăn lắm.
- Tôi bàn với các anh giao bưu lo cho, anh yên tâm!
- Tuỳ các anh chớ tôi biết là cô ấy không đi nổi đâu. Cô ấy chắc nhớ tôi lắm. nhưng có điều vào đây cô ấy không chịu nỗi đâu. Xưa nay ở nhà đi học rồi làm cô giáo nên cô ấy sợ muỗi ṃng vắt đỉa, đường trơn trợt lắm.
- Nếu thương chồng con chắc chị ấy ráng được mà.
Đó là câu chuyện giữa đồng chí Chánh Văn pḥng kiêm Bí thư Chi bộ văn pḥng vào năm 1963 - 1964 ở một xă vùng giải phóng lơm của huyện Long Mỹ, với đồng chí Bí thư xă.
Sau đồng khởi 60, chiến trường Long Mỹ nơi nào cũng ác liệt cả, địch phản kích điên cuồng, càn quét, bắn phá liên miên Khi ta mới phá banh khu trù mật Vị Thanh - Hoả Lựu, đưa dân về quê cũ làm ăn. Chúng ruồng bố đốt nhà, bắt được người t́nh nghi là chúng giết chết chẳng dung tha. Vùng Cây Bàng - Cái Đỉa có ngày hành quân chúng bắt hơn chục người, mất biệt tích cả. Gia đ́nh người thân chỉ nhớ ngày chúng bắt đi là ngày làm lễ giỗ. Sau nay xă lấy ngày 27/7 làm ngày giỗ chung. Hành động giết người rất dă man: chặt đầu, mổ bụng, neo đá thả trôi sông... Các con sông thơ mộng ngày nào như: sông Long Mỹ, xáng Nàng Mau, Ba Voi, Nước Đục., nơi nào cũng có xác người trôi sông. Thật kinh khủng. Người dân nơm nớp lo sợ, đêm đêm không dám ra đường.
Anh em tham gia kháng chiến tḥi ấy chỉ c̣n biết lâu lâu nhờ tổ chức thông qua cánh giao bưu, cho gia đ́nh sum họp một lần, nếu có điều kiện đưa được người vào cứ thật là khó khăn, có khi người chưa đên cứ đă hy sinh. Gia đ́nh sum họp được một vài hôm ngắn ngủi, khi về có khi bọn tề ấp thấy vắng lâu lại kiếm cớ sinh sự. V́ xa xôi, v́ quá khó khăn, không điều kiện th́ không thể liên lạc được với gia đ́nh vợ con. Chú Chín (Đ/c BTXU) hơn bốn, năm năm trời củng phải chịu cảnh như thế.
Sự việc được trao đổi xong, đồng chí Chánh Văn pḥng báo cáo cùng các đồng chí lănh đạo t́m cách cho móc nối để đưa vợ con chú Chín vào cứ thăm nhau. Đường đi thật khó khăn. Muốn vào cứ phải dẫn Thím Chín đi ṿng vo, qua nhiều chốt trạm, trước tiên có một chị dẫn thím qua Vị Thanh, rồi quá giang về Vị Thuỷ; có người khác đưa xuông Đường Đào, lại qua Chùa Cái Đỉa, sang qua mấy trạm đường dây, đi đến nỗi thím không c̣n nhớ được qua những nơi đâu. Những người dẫn đường cố ư cắt hết mọi cái đuôi bám theo, mới đưa thím về cứ.
Trời ơi, đi đâu mà ṿng vo như thế? Thím Chín sốt ruột hỏi. Cô giao liên trả lời: Thím thông cảm cho cháu, các chú yêu cầu là phải cắt đuôi bọn chỉ điểm mới được. Do ta phải giữ tuyệt đối bí mật cho cứ và cho cả chú thiếm nữa. Đảm bảo an toàn tuyệt đối mà. Các chú dặn, cháu làm y như vậy. Thím thông cảm cho tụi cháu nhé. Thím Chín im lặng nhưng ḷng cứ lo lo.
Thăm chồng lần này đem theo cháu Nam chưa đầy sáu tuổi, thím lo lắng vô cùng. Mỗi lân qua chôt phải ăn nghỉ nhờ nhà dân cháu, khóc nhiêu hơn ăn ngủ, những lúc như thế thím lo lắm.
- Ba đâu rồi mẹ. Tới nhà Ba chưa. Sao nhà Ba xa quá vậy mẹ?
- Gần tới nhà Ba rồi...
Mùa mưa ở xứ này vất vả lắm. Nước nổi cao hơn mặt lộ. vắt đĩa muỗi ṃng, cả rắn rết có điều kiện gom bu lại cùng vào khu dân cư. Người không quen sống với đồng nước th́ e ngại vô cùng. Chèo xuồng theo sông gặp cả chuột rắn lội ḅ qua sông. Nghe người lớn nói lại là bọn rắn rết chuột... cũng sợ cá ăn, chim cú bắt sống nên nó phải chờ có người đi gần nó mới tranh thủ cùng qua sông. Chính v́ vậy mà ta thường xuyên gặp bọn chúng bơi lội qua sông là v́ vậy.
- Ba đâu rồi mẹ. Tới nhà Ba chưa. Sao nhà Ba xa quá vậy mẹ.
- Gần tới nhà Ba rồi.
Cô dẫn đường an ủi cháu Nam: Nhà ba gần thôi, Ba cưng con lắmỀ Tới gặp Ba là Ba hôn con liền nè. Ba cho con cái kẹo nữa. Đừng khóc Ba cưng.
Thiệt nhà Ba có kẹo không cô. Sợ gạt cháu không tốt cô dẫn đường phải bí mật mua mấy cái kẹo đem theo.
Về đến cứ thím Chín mệt nhoài. Nằm nghỉ lưng một lúc trên chiếc giường ngủ bằng ván gỗ tạp, đóng sơ sài, vạt tre, khi trở ḿnh kêu cót két, lung lay như có ai kề bên lắc nhẹ. Thiệt là khó ở lắm. Không hiểu sao mà ông ấy lại nghỉ ở chiếc giường này được. Cháu Nam nói với mẹ: sao cái giường nó kêu quá vậy mẹ. Thím chín chỉ biết ờ. ờ., cho quaế Nằm chờ chú, về, thím luôn thắc mắc: làm Cách mạng khổ thế sao. Có chức thế, mà ăn nghỉ thế này? Nếu ḿnh vào đây th́ sao? Nằm chờ một lúc mà đă thấy khó rồi, bực ḿnh, thím lại đi ra phía sau hè. Một khung cảnh hoang sơ đến phát khiếp, toàn là cây cối, lau sậy mọc um tùm, dây leo ḅ lên trùm cả nóc lán nghỉ, mọi thứ như đan vào nhau. Kề bên có cái ao sâu bắc mấy miếng tre già làm sàn nước để rửa chén, rửa cá, làm cơm. Mấy con cá nhỏ ục làm mặt nước lay lay, thím nhếch mép cười. Cháu Nam hỏi con ǵ vậy mẹ? Nh́n đàn côn trùng cái chân nhỏ xíu, cao cao đung đưa trên mặt nước, xem thật lạ mắt. Ở đây cũng có nhà vệ sinh, được các cô gái ở văn pḥng chỉ cho thím khi mới vào. Ban ngày, cạnh nhà mà muỗi kêu vo vo, mấy con vắt đo đo trên, lá cây thấy mà run cả người, thím vội bồng Cháu Nam cố gắng chạy bổ vào nhà. Nằm trên chiếc giường ọp ẹp chưa bao lâu th́ trận mưa đầu mùa trút xuống, gió lạnh, tiếng muỗi, tiếng ếch, nhái kêu đinh tai làm cho cảnh vật thêm phần áo năo. Mệt, căng lả người, thím th́ thầm “Trời ơi, sống cảnh này chắc là chết thật!”
Loanh quanh với căn cḥi nhỏ tạm bợ ấy mà không biết phải đi đâu làm ǵ. Lại nhớ lời dặn của cô giao liên là không nên đi lung tung, xung quanh có hầm hổ chiến đấu. Vừa sợ muỗi vắt, sợ luôn cái hầm, cái hố chông chiến đấu ǵ đó nên chẳng dám đi xa. Đành chờ ông ấy về vậy, các em cháu cơ quan đến hỏi thăm đủ điều. Tụi nó có làm khó lắm không. Đời sống Thím có vất vả lắm không? Thím trả lời sơ sơ, thận trọng.
Anh Chánh Văn pḥng nói chuyện với thím nhiều lắm. Từ chuyện hỏi thăm việc làm đến chuyện anh em cơ quan bàn với chú, với ư định muốn thím vào vùng cách mạng sống và làm việc hoặc dạy học ở trong này luôn, để vợ chồng đoàn tụ. Thím Chín băn khoăn lần lữa, không trả lời dứt khoát. Chỉ nói chờ Chú về bàn lại xem sao.
Đến giờ cơm, anh chị em văn pḥng tụ họp khá đông đủ, gom lại bàn cơm có thêm mấy cô thư kư đánh máy, văn thư lưu trữ, bảo yệ ... cùng ăn. Các cô chú nh́n thím, thím nh́n các cô. Các cháu mời cơm, thím nói chờ chú về ăn sau. Nh́n các cô chú quây quần thím thấy có sự đầm ấm thân thương của một gia đ́nh nhiều thế hệ cùng sống chung. Đối với thím trong ḷi nói cử chỉ của họ rất ân cần, hồn nhiên, lễ phép. Nhưng trong thím như có cái ǵ đó, khó nói quá. Thím cố gắng chọn cho ḿnh bộ bà ba, cái cách ăn mặc mà người nông thôn thường dùng, dù bộ bà ba hơi cách tân một chút, cố làm cho ra cái dáng người phụ nữ nông thôn, nhưng thiếm tự thấy ḿnh có cái ǵ đó khang khác, dù không trang điểm cầu kỳ nhưng thím vẫn “đánh” một chút son phấn cho tươi tắn hơn. Thím nh́n các cô con gái, rồi lại nh́n ḿnh. Thím vẫn thấy ḿnh có cái ǵ đó sang sang hơn. Các cháu lam lũ thấy mà thương. Tuy các cô bé ấy có nét đẹp tự nhiên, da rám nắng, rắn chắc; thân h́nh bó sát trong bộ bà ba đen, gọn gàng. Dù đă chuẩn bị trước, vào đây phải bỏ bớt cái vẻ bề ngoài c̣n có cái chất thành thị, chắc các cô ấy cũng biết thím có chút phấn son đọng lại trên gương mặt, nếu ở lứa tuổi này mà tụi nó sống ngoài đó chắc cũng biết trang điểm, ăn vận, đẹp đẽ chẳng kém ǵ ai đâu. C̣n ở đây…. Thím không dám nghĩ tới nữa. Chỉ là thương các cháu. Hoàn cảnh mà! Không dùng cơm thím về cái giường ọp ẹp nằm nghỉ, đang suy tư bỗng có giọng quen quen vọng đến. Thím đứng dậy bước ra cửa.
- Trời ơi, Ḿnh vào tới hả? Nghe nói ḿnh vào tới tôi mừng mà lo quá. Giao liên vừa báo là tôi về ngay nè, đợi lâu lắm không? Chú Chín xúc động, hàng ngày chú ít nói. Trong cơ quan các bạn trẻ ngán Chú lắm. Nhưng giờ thấy chú nói nhiều ai cũng bất ngờ. Thím Chín từ tốn, mắt liếc nh́n anh em: Tôi đến từ ban trưa, chờ ông năy giờ. Thím nh́n ngắm chú rất kỹ. Lúc này ông ấy gầy hơn da sạm hơn, nhưng có điều là tiếng nói sang sảng hơn, mắt sáng hơn.
- Đến với Ba đi con!
Nằy giờ cháu Nam thu người đứng với mẹ. Mắt không rời người đàn ông mới đên vừa lạ vừa thân quen. Em cố nhớ là gặp nhau ở đâu, ông là ai. Nhưng khi thím chín nhắc, nó vừa rụt rè vừa ngoan ngoăn chạy đến chu miệng gọi Ba.. .Ba... Chú ôm con hun tới tấp. Con nhớ Ba không nào? Má nhắc Ba hoài... Nghe con nói chú tŕu mến nh́n thím. Thím nói:
- Lúc nay tôi thấy ḿnh ốm hơn nhiều lắm! Bộ công việc nhiều lắm hả? Ở đây chắc là ḿnh cực lắm.
- Không đâu, anh em sao ḿnh vậy. Có lúc công tác tới khuya, thường là ngủ muộn dậy sớm, nhưng nói chung là tốt. Chú Chín thành thật.
- Em lo cho anh quá.
Chú thím đang nói chuyện th́ các cháu đă dọn cơm, chú thím vừa ăn vừa thăm hỏi nhau. Mừng thím mới vào nên anh em tăng cường một chút, canh rau, tép rang, cá nướng, cá kho... nhất là có mấy món rau rừng, sản vật quê hương thím ăn rất ngon miệng.
Đêm ấy, anh em cơ quan nhường nhà trung tâm lại cho chú thím. Anh em tản ra mắc vơng ngoài vườn. Đợi cháu Nam ngủ chú thím hàn huyên, hàn huyên không dứt. Đen khuya, chú nói với thím: Các anh ở đây định bàn với em sắp xếp vào trong này tham gia dạy học luôn, em thấy thế nào? Thím nín lặng một lúc rồi nói: Làm sao được hở anh. sống ở đây em không quen đâu? Mà ngoài ấy c̣n cha mẹ, việc học hành các con, việc dạy học của em nữa. Hơn nữa, ở đây giặc càn hoài làm sao dạy học được. Anh biết em chỉ biết có một nghề màẾ Hồi chiều chú Bảy có bàn với em, em chưa trả lời. Đợi anh về em nói luôn. Anh cho em ở ngoài ấy đi. Chứ vào đây khó lắm. Nghe thím nói chú Chín buồn buồnẼ cố gắng động viên nhưng thím cứ kiếm lời từ chối luôn. Nhưng thật t́nh chú thấy cũng khó lắm, con nhỏ, giặc càn quét đánh phá liên miên, ở Vị Thuỷ nó đă đốt trường hai lần rồi, nhiều nơi khác lóp học phải di động. Nay dạy chỗ này, mai dời chỗ khác. Ở xă Vĩnh Thuận Đông có ông thầy giáo vừa bị giặc bắn chết. Việc học của các cháu trong vùng giải phóng thật sự khó khăn.
Sáng ra, thím nói với chú: Chắc em sẽ về. Sợ ở lâu bọn chúng sinh nghi là khó lắm. Anh em động viên thím ở chơi thêm vài hôm. Nhưng thấy thím cương quyết quá nên đành cho cơ sở đưa thím từ căn cứ ra chợ Long Mỹ lên xe về quê.
- Mầy bồng con của mầy đi đâu tự hổm rày? Đi thăm Việt Cộng hả? Nó hổm rày ở đâu? Tên xă phó an ninh hất hàm. Thím Chín núi thinhế Nó nói tiếp giọng nghe châm chọc: Độ này nó khỏe không? Thím vặn lại Ông hỏi ai? Nó nói Thằng Việt Cộng của mày đó. Dằn tới dằn lui cả buổi không khai thác được ǵ, nó lại quát tháo, la lối um sùm. Thật ra một tên xă trưởng th́ đâu có cái quyền như thế. Cái mặt nó gay gay, cái bụng phệ phệ chứa đầy một túi mỡ, đôi mắt hi hí như lúc nào cũng soi mói, ḍ xét người khác. Đối diện với nó thím thấy thật khó chịu, bực ḿnh, luôn cảm thấy bị xúc phạm. Và rồi, chúng chuyển thím lên quận. Ở đây thím gặp lại người bạn học cũ với chú thím, vẫn giọng điệu khai thác ấy cô t́m cho được chô ở của chú, căn cứ của ta. Nhờ là bạn học cũ, nên nó vừa hỏi vừa thăm ḍ thái độ của thím nhất là xem cái t́nh của thím với chú. Không quát tháo như bọn ở xă. Nó hỏi Ồng nhà lúc này khỏe không? Thiệt có mấy thằng bạn mà mỗi thằng một nơi. Ông ấy ngày xưa học giỏi nhất lớp nhe, mà chắc bà mê cái sự học của ổng quá. Thiệt là uổng nếu ông ấy không theo Việt Cộng sớm mà tiếp tục học đàng hoàng và phụng sự quốc gia th́ chắc là cái lon sỹ quan nhiều bông mai lắm. Mà bà th́ không cực khổ như hôm nay.
- Th́ lúc này ông gặp tôi phải bẩm bà rồi! Thím Chín tự hào tiếp lời hắn. Dù sao là bạn học cũ thím Chín cũng tự tin hơn.
Ṿng vo tam quốc chẳng được ǵ. Nó nói thôi bà cứ về đi và phải hứa là không được đi lung tung nữa. Gặp tôi là dễ chứ gặp các thằng khác bà không yên đâu nhé! Biết điều nên bỏ thằng Việt Cộng ấy đi. Chứ như thế là khó lắm! Không khai thác được ǵ nên tên trùm Ban II quận cho thím về nhưng không quên nhắc nhở Thím, cố ư thăm ḍ theo dơi mọi động tịnh của thím.
Thím về xứ đă khá lâu nhưng ở căn cứ bọn tôi luôn nói về thím. Mỗi đứa nhắc mỗi vẻ. Người nhắc vẻ thanh tú, mắt sáng tṛn xinh xinh. Nụ cười thân mật hiên lành của Thím, người nhắc giọng nói trong trong, nhỏ nhẹ nhưng vẫn cuốn hút người nghe. Đúng là thím có vẻ đẹp tự nhiên, người nom không cao lắm dáng thon thon, gọn gàng, không cao xa nhưng đoan trang thuỳ mị, thân t́nh dễ mến. Với mọi người rất cởi mở. Có sức hấp dẫn đặc biệt.
Từ hôm chia tay đến nay chú Chín buồn buồn. Nh́n Chú chúng tôi nhận ra điều đó. Nhiều ư kiến xa gần cố ư động viên Chú. Ai cũng lo cho chú, biết làm sao hơn. Và đụng ngay cái hôm thím được thả về, thím gửi cháu Nam cho ngoại, ẵm theo đứa con gái nhỏ, bỏ xứ ra đi.
Càng ngày địch đánh phá càng ác liệt. Bằng đi mấy năm. Câu chuyện tưởng như đă quên lăng, nếu không có chuyện tổ chức cho chú thành hôn với người con gái cùng sống trong vùng giải phóng. Cô này thường đi giao liên, rất gan dạ thích đi đánh giặc. Chúng tôi thắc mắc th́ được tổ chức trả lời: Sau lần gặp gỡ trước đây thím Chín không chịu về vùng giải phóng. Và, nhiều lần như thế, nên tổ chức cho người ra chợ gặp thím Chín để trao đổi. Khi bỏ xứ đi, thím có thư gửi cho Chú Chín dặn chú nên chọn người khác để thay thế, thím sẵn sàng hy sinh mối t́nh nồng thắm mà Chú Thím bao năm gầy dựng. Đoạn cuối thím ghi trong nỗi thương tiếc vô cùng: “Kiếp này chúng ta không tṛn duyên nợ xin hẹn kiếp sau, chúng ta tiếp tục là vợ chồng với nhau em sẽ sống trọn vẹn với anh”. Biết thím đau cắt một, nhưng đành chịu. Chú buồn lắm, phải đợi đến hôm nay. Ngày mà tổ chức bàn cho chú đi thêm bước nữa để lo tương lai cho các con đă về ở với Chú. Trước đó, chừng vài năm chú cho người ra bàn với thím dẫn cháu trai lớn về vùng giải phóng v́ sợ ở ngoài ấy khi cháu lớn lên có thể cháu nó bị bắt đi lính ngụy. Lúc ấy cháu Nam đang ở với bà ngoại đi học nên cực chẵng đă thím phải bằng ḷng cho chú dẫn cháu Nam đi.
Anh để cháu Nam ở lại đây tôi trông dùm cho.
Ư Chú không muốn, nhưng các anh em cơ quan động viên, nên Chú chịu.
Một lần rồi hai lần, gởi miết thành quen. Mà ngộ thằng ấy nó cũng mến cô ấy. Dần dà rồi Cô Cháu thân nhau. Chú rất mừng.
Thấy
cô ấy cũng thương cháu và chăm sóc rất chu đáo, thường ngày dắt cháu đi
học, chiều về cơm nước, giặt giũ áo quần... Mỗi khi bớt công việc chú
đến thăm, thấy cháu ngoan, hai cô cháu vui vẻ, chú mừng lắm. Hơn nữa cô
ấy chịu thương, chịu khó, sống chết vẫn bám trụ với Cách mạng, với kháng
chiến. T́nh cảm hai người bắt đầu từ đây. Mấy anh em cơ quan lại lén dạy
cháu kêu cô ấy bằng mẹ. Cháu kêu ‘thét’ rồi quen.
Đêm ấy trăng tṛn trong căn nhà lá đơn sơ, bắc mấy cái bàn tṛn nho nhỏ, anh em cơ quan cùng gia đĩnh cô ấy. Đám cưới 2 người được tổ chức đơn sơ trong ngôi nhà nhỏ tại nhà cô ấy, có cả cơ quan và gia đ́nh, một ít bạn bè 2 bên tham dự. Mọi người vui vẻ hàn huyên.
Trong ngày cưới lại có cháu bé chạy bên cô dâu kêu Mẹ, Mẹ...
Tôi lại nhớ thím Chín quá!.
Mấy năm sau, mỗi người lần lượt chia tay nhau. Người lên huyện, người chuyển ngành khác, mấy cậu trẻ có cậu đi bộ đội... Sau ngày đất nước thống nhất. Có dịp về quê. Tại nhà người con gái của chú Chín, đông đủ anh em bạn bè. Tôi bỡ ngỡ nh́n hai người đàn bà đều trẻ đẹp quen quen, tôi gật đầu chào. Anh bạn tôi trêu: Tôi đố ông hai người đó là ai? Tôi nh́n kỹ lại lần nữa, cố gắng moi trong trí nhớ của ḿnh.
A... Người con gái lớn chú Chín phải không?. Cả nhà cười rộ tiếp tục chọc tôi. Tôi cho ông nh́n lại lần nữa đó. vẫn nh́n không ra. Chú Chín nói nhỏ: Thím chín và đứa em mày đó.
Gặp nhau từ hồi ở cứ chung với chú Chín. Thím Chín đây sao. Trời ơi! Vậy mà ḿnh không nhớ nổi. Người mà ḿnh nhớ hoài trong tâm trí th́ lại quên. Thật lảng vô cùng! Tôi đến xin lỗi. Thím chín thông cảm: Có ǵ đâu, lâu lắm rồi mà! Nh́n cháu thím cũng đâu có nhận ra. Tôi hỏi chuyện cuộc sống, tế nhị hơn tôi hỏi Thím về đây có chú cùng về không. Thím cười nói nhỏ. Đó chú Chín đó! Tôi nh́n thím rồi nh́n chú Chín. Chú Chín bối rối. Thím mày vẫn ở vậy tới giờ đó cháu ơi. Giọng Chú hơi nghèn nghẹn. Trong nhà đang cười nói bỗng im bặt, nh́n nhau ngậm ngùi.
Phải chi... Phải chi... Chắc là chú Chín buồn lắm!
Thôi chuyện cũ bỏ qua đi. Bây giờ ḿnh nhập tiệc cho vui nào.
Tôi ân cần đến bên thím hỏi thăm. Thím nói sau cái ngày thím biên thư gởi vào trong cứ cho chú, thím cũng đi về Sài g̣n sống. Míột thời gian dài mới t́m được chỗ tiếp tục nghề dạy học. Ở quê, bọn “tề ấp”, “dân ư vụ” biết thím có người thân theo Cách mạng nên hay kiếm chuyện, thím thấy khó ḷng ở lại, nên buộc phải đi t́m nơi khác. Hơn nữa, thím cũng muốn thay đổi chỗ ở để chú khỏi vướng bận mà lo công tác, tương lai của chú và các conề Khi đi thím bồng theo đứa con gái cho bớt phần cô đơn. C̣n Nam như cháu biết là đợi ổn định thím về dẫn cháu theo, nào ngờ ông ấy xin ngoại đem cháu vào vùng kháng chiến. Dù thím cố t́nh không cho ổng biết chỗ.
Nói chuyện với thím mà ḷng luôn cảm phục người đàn bà cương nghị, thuỷ chung. Hy sinh t́nh cảm cá nhân để cho chồng yên tâm công tác. Dù sống trong hang hùm, miệng sói thím vẫn giữ sạch trong, nêu cao phẩm giá của người phụ nữ. Bây giờ gặp lại tuy vẫn yêu chồng tha thiết, nhưng thím vẫn xem t́nh xưa là t́nh bạn, một t́nh bạn sáng trong. Kiên quyết giữ lời khi đă chia tay với mối t́nh nồng thắm ấy để chú được yên tâm trong t́nh yêu cũng như sự nghiệp. Đối với Chú, thím vẫn giữ tṛn t́nh trọn nghĩa. Con của Chú Thím bây giờ đă trưởng thành. Các con đứa nào cũng tôn trọng thím, Nam đă cố gắng đi t́m gặp Mẹ, và dắt Chú lên thăm, giúp cho hai người gặp nhaư. Nó nói, bây giờ nó có được hai người mẹ, một chăm sóc nuôi dưỡng; một công mang nặng đẻ đau, bao năm bú mớm, ẵm bồng thức khuya dậy sớm... đầy đủ ư nghĩa sinh dưỡng đạo đồng. Sinh con ra là Mẹ đẻ, nuôi nó lớn lên, theo Cha đi làm Cách mạng nhờ công Mẹ nuôi. Bây giờ trong mỗi bước đi của Nam luôn mang dáng h́nh của hai Người mẹ. Nay em Nam đă đưa được Mẹ đẻ về nuôi dưỡng. Thím Chín tâm sự, thật không c̣n hạnh phúc nào hơn khi cuối đời được sống với người con trai thân yêu mà bao năm trời đăng đẳng thím mong nhớ ước mơ, nay trở thành hiện thực. Nó giống Cha quá, từ giọng nói tướng đi, cách đối xử với xóm giềng, đặc biệt là sự hiếu nghĩa với Mẹ Cha.
Tuy sống với Mẹ đẻ nhưng Nam vẫn thường xuyên tới lui thăm viếng người Mẹ thứ hai có công chăm sóc em thời thơ ấu, hun đúc tinh thần cho Nam có ư chí vươn lên để có những thành tựu ngày hôm nay. “Em rất hạnh phúc khi có hai người Mẹ đều lo lắng chăm sóc cho em. Trước tiện, làm người minh phải hiếu kính với ông bà, cha mẹ. Có hiếu kính với cha mẹ mới có đầy đủ ḷng trung với nước, với dân”. Nó nói đúng. Tôi cũng nghĩ như thế. Ḷng luôn cảm phục những con người thuỷ chung đáng kính ấy./.
NGUYỄN
VĂN THẾ
Cập
nhật ngày 8.12.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến
Website Sông Cửu Long