CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011

CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm

TRĂNG QUÊ

+ NGUYỄN AN CƯ

Minh vừa nghe nhạc vừa lơ đăng nh́n ra cổng. Ngôi nhà rộng thênh thang chỉ có hai chị em nên lúc nào cũng yên ắng. Đen bản "Chuyện t́nh Lan và Điệp" Minh vặn vô-lum lớn hơn. Minh biêt chị rât thích bản nhạc nầy. Từ ngày ba mẹ mất, Minh thường săn sóc chị từng chuyện nhỏ. Thế mà Liên -chị Minh- có nghe ǵ đâu! Liên cầm bút cắm cúi lẩm nhẩm măi: Tiền dọn ao, hai chục. Tiền con giống, tám chục. Tiền thức ăn, một trăm rưỡi. Tiền thuốc men, hai mươi lăm. Tiền điện, hai chục. Hai chục, tám chục, một trăm rưỡi, hai mươi lăm, hai chục. Tổng cộng hai trăm chín lăm. Rồi Liên nói lớn:
- Minh ơi! Mới nửa đoạn đường mà đă gần ba trăm triệu đồng rồi em ơi!
Minh tức tối cằn nhằn:
- Tối ngày chị cứ tính hoài! Mệt chị quá đi!
- Phải vậy mới được chứ em. Người ta nói làm ăn không tính ở lính già đời mà!
- Chị cứ tính đi. Rồi xem được "lên quan" hay "ở lính"! Người ta chẳng nói: "Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên" đó sao? Ở làng nay biết bao nhiêu người tính c̣n kỹ hơn chị, rốt cuộc rồi cũng trắng tay! Nhiều người làm cà lơ phất phơ lại hốt bạc. Mới thấy giàu nghèo là do... trời định!
Liên quay sang Minh mắng yêu:- Con trai ǵ mà bi quan yếm thế! Cuộc đời ba ch́m bảy nổi. Đâu có chuyện ǵ hoàn toàn thuận lợi như trở bàn tay đâu? Cái nghề nuôi tôm công nghiệp nay nó c̣n khó khăn hơn nhiều. Thắng thua trong gang tấc. Thắng làm vua, thua sạt nghiệp! vốn liếng đổ ra bạc tỉ, thất bại ỉấy cái ǵ mà bù. Tan nhà nát cửa thôi! Phải tính toán thật kỹ chứ. Nhưng em tin chị đi. Ḿnh quyết tâm, đất cũ sẽ đăi người mới. Ba cũng thường nói: "Đại phú do thiên, tiểu phú do cần". Ḿnh cbỉ mong được "tiểu phú" thôi. Cố gắng đi. Chị em ḿnh không những "lên quan" mà c̣n "lên vua" nữa.
- Chắc không đó chị? Em thấy nhiều người đă thất bại nên lo lắm!
- Em yên tâm! Ḿnh sẽ cố học hỏi bà con. Em không thấy anh Hoài đó sao. Chỉ thắng ba bốn vụ là đă đổi đời rồi. Mà chị nói chuyện nay nhen. Yem thế, tiêu cực ǵ em cũng phải cố học xong tú tài và lấy bằng kỹ sư nông nghiệp hoặc kỹ sư thủy sản để về phục vụ và phát triên vùng quê ḿnh cho thoát nghèo nghe chưa. Bât cứ làm nghề nào cũng vậy, hễ học vấn thấp là thua ngay bước đầu! Từ ngày ba mẹ mất, chị đă dành trọn t́nh cảm cho em đó. cố lên!
Minh nh́n chị. Da diết thương người chị quê đă thay cha mẹ nuôi ḿnh ăn học. Mới ngày nào chị thật xinh đẹp, bao trai làng ḍm dèm theo đuổi, chị không hề đáp lại. Bây giờ tóc chị đă hoe hoéc cháy, măt chị đă có dâu chân chim! Minh cười trân an chị:
- Em sẽ cố gắng mà. Nói chơi với chị thôi. Em không bi quan, mê tín đâu. Hồi đó ba thường nói "Tận nhân lực, tri thiên mạng" phải không chị?- ừ. Đúng đó! Ba cũng thường dạy: "Cảnh khổ là nấc thang của bậc anh tài, là kho tàng của người dũng cảm và là vực thẳm của kẻ yếu đuối". Không lẽ ḿnh lại xuôi tay để rơi xuống vực thẳm sao em?
- Em sẽ ghi nhớ lời của ba và chị dạy. Chị nhắc anh Hoài em mới nhớ. Chị Na về.
Liên nhảy cỡn lên:
- Na về hồi nào? Trời ơi! Sao em không nói chị sớm hơn?
Minh líu ríu:
- Tại.ế. quên mà!
Liên vội móc bóp lấy điện thoại gọi đến nhà Na. Có tiếng ông tư C̣m -ba của Na- bắt máy. Liên hỏi dồn dập:
- Bác tư ơi. Na về rồi phải không? Hồi nào vậy
bác?
Ông tư đáp nhừa nhựa yếu x́u:
- Ờ! Bốn năm bữa rồi.
- Sao Na không đến con?
- Ai mà biết. Trông nó có vẻ buồn lắm cháu ơi! Nó có đi đâu đâu. Nó chưa ra khỏi nhà mà!
Liên cúp điện thoại, quay qua Minh nói:
- Minh ơi! Chị phải đến thăm Na ngay mới được. Nhớ chị ấy lắm!
Liên tức tốc đẩy chiếc xe tay ga ra, nổ máy rồ rồ, vọt thẳng đến nhà Na.
Gặp Na, Liên vồ ngay:
- Con quỷ sứ! Ba năm nay trông Na như dân nuôi tôm xứ nầy trông đến ngày thu hoạch! Vậy mà Na không thèm điện về hỏi bè bạn một tiếng, về đến nhà cũng không thèm báo, không thèm thăm ai là sao? Lên thành phố giàu có rồi quên bè bạn quê phải không?
Na ôm Liên khẽ nói:
- Làm sao quên được? Na xin lỗi. Khi đi Na đă nói trước với Liên rồi. Na chỉ điện cho bạn bè và trở về quê khi nào vàng đeo đỏ cổ mà.
Liên gh́ chặt hai vai Na xoay qua xoay lại hỏi:
- Thế vàng đâu? Trông Na xanh và ốm đi rất
nhiều!
Na rưng rưng măt:
- Vàng đâu mà vàng! Na đă tính sai nước cờ nên trở về có dám nh́n ai đâu!
Liên tṛn xoe mắt nh́n Na:
- Na nói ǵ kỳ vậy? Thật không? Ai lên thành phố Hồ Chí Minh cũng đều làm giàu, gởi tiền về cho cha mẹ sắm đồ đạc lộng lẫy, cất nhà cao cửa rộng mà.
- Hồi trước Na cũng nghĩ như vậy mới bỏ xứ, bỏ t́nh yêu mà đi. Lên trên ấy mới thấy ḿnh lầm. Ở thành phố Hồ Chí Minh, tiền bạc họ đâu có đổ đống để cho ḿnh dễ dàng hốt đâu Liên!
- Mà Na làm ǵ? Ở đâu?
- Từ từ Na kể cho Liên nghe. Làm ǵ điều tra Na tới tấp như công an vậy? Na cũng đi đúng bài bản lắm. Trước tiên Na đăng kư xin việc ở các trung tâm giới thiệu việc làm. Đến đâu họ cũng hỏi có bằng cấp, tay nghề ǵ không. Lúc đó, mới thấy cái bằng tốt nghiệp cấp hai và chứng chỉ lớp mười của tụi ḿnh không xài vào đâu được! Cuối cùng, họ nói Na ở đồng bằng sông Cửu Long chắc thích họp với nghề chế biến thủy sản. Na nghe chế biến thủy sản cũng oai oai nên đồng ư. Liên biết họ mướn ḿnh làm ǵ không? Lột tép và lóc thịt cá tra đó! Trời ơi! Mỗi ngày làm từ tám đến mười tiếng đồng hồ, đứng rả chân, làm rả tay trong mùi tanh hôi cá tép mới lănh được hai triệu đồng một tháng. Hai triệu nghe th́ nhiều nhưng tiền ăn uống, tiền nhà trọ, điện nước, cuối tháng cũng không dư dả ǵ đâu Liên. Hai ba năm trời, ngày làm lụng, ăn uống cực khổ như con chó, tối cả bọn lăn xuống nền gạch bông ngủ sắp lóp như cá ṃi; tằn tiện đủ thứ, dư chưa được mười triệu bạc! Nơi phồn hoa chen lấn, kiếm đồng tiền lương thiện không dễ đâu. Làm giàu khó lắm. Chân ướt chân ráo th́ đừng ḥng, nhất là phụ nữ tụi ḿnh!
Liên thở dài:
- Ḿnh nghe con Thủy, con Trâm nói tụi nó làm tiếp viên quán bia và gội đầu thư giăn ǵ đó rất nhẹ nhàng, có tháng được vài chục triệu lận mà?
Na cười mỉa:
- Ồ! Không dễ ăn đâu Liên! Đàn ông họ đâu có điên mà cho không ḿnh. Họ đánh đổi cái họ cần. Muốn được số tiền lớn đó... nhục lắm! Na đă thử hết rồi.
- Vậy Na cũng có làm tiếp viên và gội đầu thư giăn nữa à?
- Có. Đủ hết. Nhưng làm chỉ ít hôm rồi nghỉ. Làm tiếp viên đâu phải chỉ bưng cà phê, ngồi rót bia. Phải cho khách ôm ấp, hôn hít, rờ rẫm. Nham nhở lắm, Na không chịu được! Ḿnh không bằng ḷng th́ họ đâu có "bo", đâu có đồng bạc nào. Họ sẽ gọi tiếp viên khác hoặc bỏ đi. Khó tánh, mất khách, chủ tiệm sa thải ḿnh ngay! 1
- Trời ơi! Vậy à?- ừ, vậy đó. Gội đầu thật sự th́ cũng chỉ vài chục ngàn đồng một người. Làm sao nhiều tiền. Cũng phải cho bọn đàn ông họ thỏa măn... cái sướng của họ mới có tiền! Liên cứ tưởng tượng, gội đầu ǵ mà trong pḥng kín mít, chỉ có hai người với một cái giường con? Nghĩa là càng đi vào bóng tối họ càng bắt ḿnh làm những chuyệụ nham nhở, đồi bại hơn! Nói chung ḿnh phải "kinh doanh" cái tự có của phụ nữ mới được nhiều tiền. Nản vô cùng! Nhiêu đêm năm nước măt tuôn đâm đ́a.
Ngưng một chút, Na tiếp:
- Liên biết không: Có biết bao nhiêu cô gái ở quê ra thành t́m việc rồi sa ngă, trượt dài vào những cạm bẫy sa đọa đáng thượng. Người làm gái măi dâm, người th́ nghiện x́ ke ma túy, người vướng HIV, người phá thai năm ba lượt. Khổ nỗi, các cô gái nầy khi trở về làng thường chôn sâu những nỗi cay đắng nhục nhă tận đáy ḷng và lại rủng rỉnh tiền bạc, se sua quần áo ṿng vàng khiến nhiều cô gái quê ít học khác đua đ̣i, tiếp tục giẫm lên c̣n đường đen tôi đau khô mà họ đă đi qua! ơ, Liên c̣n nhớ bản nhạc "Xin thời gian qua mau " của nhạc sĩ nào đó hồi c̣n đi học hai đứa ḿnh thường hát không?
- Quên rồi! Ḿnh lo làm trối chết ở đó mà hát ḥ. Bản nhạc đó như thế nào?
Na khe khẽ hát lại cho Liên nghe: "Buồn nào hơn đêm nay. Buồn nào hơn đêm nay. Khi ngoài kia băo tổ đầy trời. Từng cánh ỉá cuốn gió. Rơi vào ḷng đêm thâu. Thương thầm moi t́nh Ngâu. Ngày về ôi xa quấ. Cảnh nhạn c̣n miệt mài. Trong nang hồng mê say. Lạc bầy chim chiu chít. Hai phương trời cách biệt. Đêm chờ và đêm mong. Ta đă quen, quen từng hơi thở. Quen tiếng cười và sóng mắt đưa tin. Tám mùa đông cây rừng khô trụi lả. Chưa bao giờ một phút sắng xa nhau. Thươnạ những đêm trăng tà soi xóm vắng. Đưa em về anh viết thành bài ca. Thương những khỉ trưa hè nghiêng nắng đổ. Hắt hiu buồn tiếng vơng nhè nhẹ đưa. Buồn nào hơn đêm nay. Buồn nào hơn đêm nay. Khi t́nh xuân đă ủa bụi đời. Nhiều lúc biết trách móc. Hay giận hờn vu vơ. Chỉ làm phí ngày thơ. Dù rằng sau mưa băo. Gió hiền ḥa lại về. vẫn thấy ḷng hoang vu. Cuộc đời là hư vô. Bân ba chi xứ người. Khi ḿnh c̣n đôi tay"...
Hát xong Na rưng rưng nước mắt, ôm Liên nói:
- Na thấm th́a nhất là hai câu cuối. "Bôn ba chỉ xứ người, khỉ ḿnh c̣n đôi tay". Đúng vậy! Người ta ở miền Trung đất cằn sỏi đá, không có ǵ để sống đành phải lăn lộn vào Sài G̣n. C̣n ḿnh là dân miền Tây, đất đai màu mỡ, lúa gạo đầy đồng, tôm cá đầy sông, chưa đến nỗi khó khăn lắm; cũng c̣n thiếu ǵ công ăn việc làm, không ở lại t́m cách khai thác sinh nhai, đi đâu nữa cho cực? Na thấy rồi, muốn lên thành phố kiếm tiền cũng được nhưng không những phải có tay nghề thật giỏi mà c̣n phải có vốn. Không vốn, làm công nhân hoài, giỏi lắm chỉ dư chút đỉnh thôi. Không khéo lại sa vào các cạm bẫy th́ tiêu đời. Đừng tưởng bở! C̣n Liên ở nhà th́ sao? Măi lo kể chuyện của Na hoài, vô duyên quá!
- Liên cũng đỡ rồi. Năm rồi bắt chước người ta nuôi tôm thẻ. Trúng được một vụ. Đó, mới mua đó!
Liên đưa tay chỉ chiếc xe tay ga c̣n mới tinh. Na hờ hững nh́n theo, vẻ mặt đăm đắm buồn.
Liên kề tai Na nói nhỏ:
- Hoài cũng khá lắm. Trúng liên tiếp ba bốn vụ tôm rồi.
Na lắc đầu nguầy nguậy:
- Thôi đừng nhắc. Buồn lắm!
- Na không c̣n thương c̣n nhớ Hoài sao?
Na nghẹn ngào nói trong nước mắt:
- Nhớ lắm chứ! Thương lăm chứ! Làm sao quên được. Đêm nào cũng khóc măi. Lẩm nhẩm hát cái bài "Xin thời gian qua mau " ấy lại càng nhớ Hoài, nhớ quê rôi trông thời gian qua mau và nước măt càng lả chả thêm! Nhưng thôi, ḿnh đă phụ rẫy, khinh bạc người ta. Tội ḿnh ḿnh chịu! Hoài đă có vợ con chưa?
- Chưa.
- Chắc là Hoài hận Na lắm. Hồi đó Na chê Hoài nghèo; chê Hoài không cầu tiến. Rủ Hoài lên thành phố làm ăn, Hoài không đi...
- Rồi Na có định trở lên thành phố làm nữa không?
- Không! Sợ lắm rồi! Thương mẹ lắm. Mẹ thấy Na về tay không, không những không buồn mà c̣n ôm Na bảo rằng mẹ chỉ cần có con bên cạnh là đủ! Liên nay, Na phụ rẫy t́nh yêu, bỏ xứ ra đi mong làm giàu nhưng trở về lại nghèo rớt mùng tơi th́ nhục lắm! Nhưng phải cố chịu nhục và làm lại cuộc đời. Cũng có lúc Na định nhắm mắt lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc cho rồi. Nhưng nghe lại th́ bên ấy họ cũng không giàu có ǵ. Họ cũng làm nông nghiệp hoặc làm công nhân quèn, mà toàn là sứt tay găy gọng hoặc già ngăt già ngơ, không lây được vợ bản xứ mới ṃ qua xứ ḿnh. Nói ǵ nói, thà lấy chồng nghèo ở quê nhà chứ lấy chồng nước ngoài giàu có mà sứt tay găy gọng, già ngăc già nga như thê xót xa lắm, uổng cả một thời con gái mộng mơ. Không thông hiểu nhau, hạnh phúc chắc chắn là không có rồi mà tiền bạc họ chưa chắc có để ḿnh hốt gởi về cha mẹ. Nhiều người gă con gái đi biền biệt, chỉ được năm bảy triệu đồng! Vả lại gần đây Na nghe có nhiều cô gái qua bên ấy bị chồng và gia đ́nh chông hành hạ, giêt chêt nên ghê quá!
Liên vỗ vỗ vào vai Na:
- Ờ thôi. Ở lại quê ḿnh đi. Nếu tính vậy th́ Liên sẽ chỉ vẽ và hỗ trợ vốn liếng cho.
Na ôm Liên chặt hơn, áp má,ḿnh vào má Liên thủ thỉ:
- Cám ơn Liên. Lúc nào Liên cũng là người bạn tốt của Na. Giờ mới thấy "quê hương là chùm khế ngọt"! C̣n chuyện của Liên và Thanh đến đâu rồi?
- Nếu Thanh c̣n chờ được th́... năm sáu năm nữa. Chờ Minh học thành tài đă.
Na nh́n Liên trân trối:
- Như thế có muộn lắm không Liên?
- Đối với nông thôn th́ cũng hơi muộn. Nhưng biết làm sao? Lấy chồng sớm bỏ Minh bơ vơ tội lắm. Ḿnh đă hứa trước vong linh ba mẹ rồi. Hơn nữa bây giờ cũng có rất nhiều người lấy chồng ở tuổi ba mươi mà.
*
* *
Qua những ngày đau khổ, hận t́nh, hận đời, Hoài đă quyết tâm làm cho mọi người, nhât là cho Na sáng mắt.
Mấy công đất nhiễm mặn cằn cỗi, hồi đó Hoài chỉ dành để nuôi vịt tàu bây giờ đă trở thành ba vuông tôm đắp bờ tấn cao nghệu, rào rắp ngay ngắn trông thật sướng mắt. Suốt ngày Hoài ở hẳn ngoài cḥi canh.Ngày nào Hoài cũng ba bốn bận cho tôm ăn đầy đủ. Tuần nào Hoài cũng chài tôm lên thăm thử. Tôm lớn ngó thấy và Hoài cũng đen đúa... ngó thấy luôn! Ba năm qua Hoài thắng lớn mấy vụ. Hoài lại tiếp tục đầu tư.
Sáng hôm ấy, Hoài bơi ghe đi chài tôm để thăm ḍ. Hoài đứng trên mũi ghe, nhón gót, hít thật sâu rồi từ từ thở ra và rướn người tới trước vung chài ra thật xa. Chiếc ghe ba lá chỉ chao nhẹ rồi đứng yên. Miệng chài mở bung thành một ,ỵng , tṛn thật đẹp và chạm nhẹ xuống mặt nước. Hoài nhoẻn miệng'cười: Phải như vậy chớ! Ba bốn năm chài kéo rồi c̣n ǵ. Đâu như mấy ngày đầu, mỗi lần vung chài, miệng chài méo xẹo, đôi lúc cuốn lại một cục, rớt xuống nước nghe cái sùm; thậm chí ḿnh c̣n bị té xuống ao, cá tôm chạy mất!
Hoài từ từ kéo chài lên. Những chú tôm thẻ sáng óng ánh búng lách tách vọt ỉên đú chài. Tim Hoài đập thùi thụi. Tay Hoài run run. Hoài giũ mạnh đú chài cho tôm rơi xuống và tiếp tục kéo. Những chú tôm thu ḿnh nằm gọn trong những túi chài tṛn lẵng đầy ắp. Tôm. Vô số tôm í
Hoài reo lên:
- Ô! Thành công nữa rồi. Mới mấy tuần mà lớn quá. Mau thật! Vái trời năm nay đừng trục trặc ǵ và cung trúng giá như hai năm trước...
Hoài thả tôm trở xuống ao, vừa tíu líu bơi ghe vào cḥi vừa hồ hỡi hát vang.
Ngày ngày làm bạn với thiên nhiên, làm bạn với ao đ́a, tôm cá, Hoài đă thấy thanh thản phần nào. Hoài không c̣n ủ dột, nghĩ ngợi xa xôi nữa. Hoài chỉ mong đêm nhanh qua ngày lại đến, trăng sớm khuyết trăng lại tṛn để mau đến ngày thu hoạch tôm, tránh được thiên tai, bệnh tật có thể đổ xuống bất ngờ. Nhiều lúc Liên nghĩ chắc Hoài đă quên hẳn t́nh xưa.
Bỗng chiếc điện thoại di động trong túi quần Hoài rung lên bần bật rồi phát vang vang câu vọng cổ quen thuộc, đầy cay đắng t́nh đời mà Hoài đă tự soạn, tự ca: "Trời ơi! Cũng bởi thân ta quê mùa nghèo khỏ nên con sảo sang sông, con sáo... xồ lông...
Hoài mở máy lắng nghe.
- Hoài đó hả? Liên đây. Khỏe không? Con Na mới về.
Hoài giận dữ hét vang:
- Na à? Con người bội bạc hám trăng quên đèn
ấy Liên c̣n nhắc làm ǵ? Cô ta đă chết trong tôi lâu
*!
roi!
Hoài cúp máy.
Điện thoại lại tiếp tục reo:
- Hoài ơi! Hăy nghe Liên nói. Đen thăm Na một lần đi. Không hẳn Na tham giàu sang mà phụ t́nh đâu. Na đâu có chạy theo người đàn ông giàu có nào mà phụ rẫy Hoài. Phải không? Nghĩ kỹ lại đi! Tại thấy cha mẹ già nghèo khổ, Na chịu không nổi, muốn t́m cách vươn lên nên đành phải xa quê, xa Hoài đó thôi. Ngay cả Na không chịu làm những nghề nhơ nhớp để có nhiều tiền và quay trở về cũng đủ thấy Na là một cô gái tự trọng, đáng quí rồi. Bây giờ trông Na tội lăm! Nêu không c̣n t́nh yêu th́ cũng c̣n t́nh bạn học cũ nhen Hoài. Hăy chứng tỏ ḿnh là người đàn ông rộng lượng.
Hoài đáp dứt khoát:
- Không! Không bao giờ!
Hoài lại cúp máy.
Nỗi cay đắng ba năm về trước lại trở về dằn vật, xâu xé Hoài mấy ngày đêm! Hoài lắc đầu lảm nhảm: "Tĩnh ngỡ đă quên đi, như ḷng cô lạnh lùng. Người ngỡ đă xa xăm, bỗng về quả thênh thang... "(1)\ Cuộc t́nh tưởng đă chết bỗng lại ào ạt đổ về. Hoài cương quyết: Không! Không thể tha thứ con người bội bạc!
Tuy nhiên, ư nghĩ ấy lại tan biến ngay. Hoài lại t́m đến nhà Na. Nhưng mấy lần Hoài đi được một đoạn đường lại quay trở về. Hoài tự nhủ: Ai lại rộng lượng với kẻ bạc t́nh? Nhưng mà... Liên nói đúng! Na có phụ ḿnh đâu? Na rủ ḿnh t́m cách vươn lên nhưng ḿnh không chịu. Tại sao ḿnh lại trách Na?!
Hoài cũng man mán nhớ lời Liên dặn: Hăy làm người đàn ông rộng lượng nhen Hoài. Trông Na tội lắm! Không c̣n t́nh yêu cũng c̣n t́nh bạn mà.
Thế là Hoài lại mon men đên nhà Na. Hoài chông chểi ử th́ thổi Là tỉnh bạn cũng được.
Con đường đất quanh co dẫn đến nhà Na, Hoài gần như thuộc ḷng. Mỗi một đoạn đường đều in đầy dấu kỷ niệm của Hoài và Na. Chỉ khác đi là bây giờ bà con đă trải sỏi đỏ phẳng ĺ. Hai hàng cây bạch đàn cũng bắt đầu xỏa bóng nên thơ. Chẳng mấy năm, xóm Na cũng như xóm Hoài đă thay đổi rất nhiều. Hoài rào rạo bước trên con đường quen thuộc. Hoài cảm thấy dường như có những viên sỏi cứ đâm vào chân, vào ḷng Hoài nhức nhối khôn nguôi!
Hoài đứng lặng trước nhà Na thật lâu. Nửa muốn gọi cửa, nửa lại muốn quay trở ve! Hoài nhíu mày: Nhà Na vắng vẻ, tiêu điều quá! vẫn ngôi nhà lá thấp bé đơn sơ, trong lúc nhà Hoài và nhiều nhà khác đă lên tường, vẫn ánh đèn dầu mù mờ áo nảo, trong lúc cả xóm điện đă sáng trưng! Hoài hơi chạnh ḷng. Có mùi hoa ǵ thoang thoảng. Hoài hít thật sâu. Hoài thấy sảng khoái vô cùng. À! Hoa nguyệt quới. Hồi đó Na và Hoài thường nói đó là hương mật t́nh yêu! Hoài cất tiếng gọi Na. Hoài bỗng thấy có điều ǵ khang khác trong ḷng! Khi xưa, đă biết bao nhiêu lần Hoài gọi cổng nhà Na, sao lần nầy Hoài lại thấy run run?
Na nhận ra tiếng Hoài ngay. Làm sao Na quên được cái giọng trầm ấm đầy thương yêu mỗi lần Hoài kêu cửa: "Na ơi! Mở cửa. Hoài đến thăm Na đây" .
Na run lên. Mẹ ngủ. Na chạy đến ông tư cầu cửu:
- Ba trả lời anh Hoài, con không có ở nhà đi.
Ông tư nạt:
- Làm sao tao có thể nói dối được? Từ nhỏ đến lớn tao không quen làm chuyện đó. Mà sao mầy lại tránh mặt nó?
Hoài lại gọi. Na lại nan nỉ ba:
- Ba trả lời đi ba! Cứu con mà ba.
Ông tư giận dữ:
- Tao nói không là không! Mây nghĩ tao là hạng người nào mà lại xúi tao đi nói dối? Mới lên thành phố có mấy năm mà mầy đă học đ̣i cái ngữ ấy rồi à?!
Na đành bước ra mở công. Tim nhảy loạn xạ. Hoài tự động bước vào ngồi trên chiếc băng đá trước hiên nhà, nơi xưa hai người thường ḥ hẹn. Không gian cũng yên lặng như Na và Hoài mải yên lặng nh́n nhau. Thật lâu Hoài lên tiếng:
- Nghe Liên báo Na về, Hoài đến thăm.
Na rụt rè cúi đầu lí nhí:
- Cám ơn anh. Anh ở nhà khỏe không?- Cũng b́nh thường. May mà thoát chết -Giọng Hoài cay đắng xa xăm-
- Na biết Hoài rất oán hận Na. Nhưng đành vậy. Biết làm sao hon! Sao Hoài không cưới vợ đi?
- Hoài chưa thể yêu ai.
Hai người lại im lặng thật lâu. Dường như có tiếng cháo chác của những con chim lạc bầy lẻ bạn hay của loài vạc ăn đêm. Na ngước nh́n lên trời khẽ nói:
- Thôi, anh Hoài về đi! Trăng đă lên ḱa. Khuya lắm rồi!
Hoài nh́n về hướng đông. Đúng là trăng đă lên. Ánh trăng đêm hai mươi âm lịch đă bị khuyết gần một nửa. Bầu trời lại g̣n gợn vài áng mây đen buồn hiu hắt!
Hoài phá taĩl sự yên lặng:
- Ta không c̣n chuyện ǵ để nói nữa sao Na?
Na lại cúi đầu im lặng. Mấy phút sau Na khẽ nói:
- Em bây giờ như ánh trăng khuyết ngoài kia, có c̣n ǵ đẹp đẽ để mà nói!
Hoài nghe như có trăm ngàn lưỡi dao đâm vào tim. Người mà Hoài đă từng yêu thương, đă từng làm Hoài điêu đứng và oán hận bây giờ như con nai tơ bị trọng thương đang khép nép bên Hoài. Trông Na tiều tụy quá!
Không! Hoài không thể bỏ rơi Na trong hoàn cảnh như thế nầy. Hoài tự nhủ rồi lắp bắp:
- Na ơi! Trăng khuyết rồi sẽ lại tṛn mà. Hay là chúng ta...
Na cướp lời:
- Anh đừng nói nữa! Em hiểu ư anh. Cám ơn anh, nhưng' em không c̣n xứng đáng với anh đâu! Em đă sỉ nhục anh thậm tệ như thế mà anh không hận em sao?Giọng Hoài lắt lay buồn như gió thoảng. Làm sao Hoài quên được chuỗi ngày buồn:
- Lúc đầu th́ hận. Hận ghê lắm! Nếu giết chết được Na, Hoài cũng giết! Sau phải cố quên để mà sống. Cũng nhờ đó mà Hoài đă quyết tâm đổi đời. Hoài đă cải tạo mấy công đất cằn cỗi ngày xưa thành mấy vuông tôm. Hoài đă thành công. Th́ ra vươn lên cũng không khó lắm. Miễn ḿnh chịu khó học hỏi, nghiên cứu khoa học kỹ thuật, chuyển đổi cây trồng vật nuôi. Mai Hoài đến rước Na sang thăm sẽ rơ. Hoài đang có ư định hùn với mấy người bạn mở một đại lư thức ăn hay thuốc bảo vệ thủy sản ǵ đó, hoặc là mở một cơ sở chế biến thủy sản nho nhỏ để giúp bà con ḿnh có công ăn việc làm. Ờ, nghe Liên nói Na cũng đă từng làm ở công ty chế biến thủy sản; hay là Na đứng ra giúp Hoài?
Na ngồi cúi đầu mân mê vạt áo. Bây giờ Na đâu dám mơ ước ǵ mà sang bên đó! Tất cả đă lở dở hết rồi! Mùi hoa nguyệt quới bên thêm sực nức nôn nao gợi nhớ một thời hai người yêu nhau. Cũng những đêm trăng như thế nầy, hai người tay trong tay, đắm đuối ngồi ngắm trăng sao trong mùi hương nguyệt quới ngạt ngào. Cũng những đêm trăng như thê nây, hai người đă trao nhau những nụ hôn nồng cháy và hẹn ḥ một mái ấm nên thơ...
Na lắc đầu, cố xua đuổi những kỷ niệm êm đềm vừa thoáng qua: Tất cả đâu c̣n ǵ nữa! Tất cả bây giờ như giọt sương mai đă tan biên vào mây khói khi ánh trời lên! Và chắc ǵ "Sau mưa băo, gió hiền ḥa lại về" như bản nhạc "Xỉn thời gian qua mau " đă viết!
Na lại lí nhí:
- Em cám ơn anh nhưng... chắc là không thể
được!
Hoài vụt đứng lên, bước qua ngồi cạnh bên và nắm chặt tay Na. Na im lặng để yên bàn' tay nhỏ nhắn của ḿnh trong bàn tay đă cứng cỏi, dày dặn phong sương của Hoài. Hoài siết mạnh bàn tay Na hơn và lại th́ thầm bên tai Na:
- Na ơi! Trăng khuyết rồi sẽ lại tṛn mà. Anh đă từng chứng kiến như vậy. Anh... vẫn yêu em!
Na lại lắc đầu và khe khẽ nấc lên. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Bờ vai Na run run trong làn áo mỏng. Hoài ôm Na vào ḷng và khẽ đặt nụ hôn lên trán, vẫn ệm đềm nồng ấm như ngày nào.
Phương đông, trăng quê càng lúc càng lên cao và tỏa sáng...
- Tháng 8/201 ỉ-

NGUYỄN AN CƯ

(1) Bản nhạc T́nh nhớ" của Trịnh Công Sơn

Cập nhật ngày 12.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến Website Sông Cửu Long