CUỘC THI TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG
LẦN THỨ IV
HỘI LIÊN HIỆP VĂN HỌC NGHỆ THUẬT TỈNH AN GIANG ĐĂNG CAI NĂM 2011
CÁC TÁC PHẨM VÀO CHUNG KHẢO
Cập nhật ngẫu nhiên không theo số điểm
VẾT SẸO TRÊN LƯNG NGƯỜI T̀NH
+ VÂN KHANH
Tôi yêu. Điều đó sẽ không có ǵ lạ nếu như người tôi yêu c̣n độc thân. Đàng nay, chàng đă có vợ và một đứa con trai. Vậy mà tôi như một con thiêu thân cứ hăm hở bay vào lửa đỏ. Nhiên, nhỏ bạn thân thường mắng tôi ngu. Nó bảo: “Mầy sẽ được ǵ với mối t́nh khờ khạo ấy? Có phải là những buoi hẹn ḥ vụng trộm, lao vào nhau, rồi những đứa con ngoài giả thú ra đời. Và mây sẽ trở thành một người đàn bà nhỏ nhen, cứ kêu réo gă t́nh nhân cái trách nhiệm mà chính mây tṛng lên cô hăn
Những lúc như thế, tôi ngồi lặng im chịu đựng. Nhiên không hiếu ǵ hết. Nó chỉ mới nghe tôi kể loáng thoáng đă phát hoảng, tuôn ra hàng loạt những câu như tát nước vào mặt tôi. Nhưng tôi không buồn giải thích. Bởi chỉ làm Nhiên thêm ṭ ṃ rồi lại đưa ra hàng loạt những lư lẽ mà nó bảo là đạo lư ngh́n đời.
Tôi gặp anh trong lần đi cứu đói ở một xă miền núi. Anh cùng với những người bộ đội khác khuân vác những bao gạo căng phồng, những thùng ḿ gói to tướng lừng lững đẫn đầu. Tôi và một số đồng nghiệp đại diện ngành Giáo dục của tỉnh đi như rùa ḅ phía sau. Con đường ṃn dẫn lên núi càng lúc càng ngoằn ngoèo, thoai thoải. Ban đầu chúng tôi c̣n mang trên lưng chiếc ba lô bánh ngọt, đường sữa...'Nhưng càng về sau, mấy chiếc ba lô ấy lại nằm trên lưng những anh bộ đội trong khi vai họ đă oằn nặng những món khác. Đă vậy, tôi bị trượt chân. Đang đi, bỗng dưng chân trái lật ngang làm tôi khụyu xuống, tay chống phải bụi gai, tứa máu. Cà đoàn đành dừng lại vừa để nghỉ ngơi vừa để t́m cách “giải quyết tôi”. Nhiều người bào hăy đế tôi ngồi chờ ở đấy. Khi xong việc trở xuống đưa tôi về luôn. Nhưng có một người không đông ư. Chính là anh. Anh bảo bỏ người cùng đi lại bên đường giông như đơn vị bỏ rơi đồng đội. Vả lại, thông thường dân trong bản sẽ không cho bộ đội xuống núi ngay. Họ giữ lại để tṛ chuyện, uống rượu, nhảy múa quanh đống lửa bập bùng suốt đêm. Như vậy tôi sẽ phải ngồi một ḿnh và chờ không biết đến bao giờ. Đường rừng đầy mối hiểm nguy ŕnh rập, chực chờ. Tôi lại là con gái. Anh bảo để anh tính. Thay v́ vác bao gạo, anh xốc tôi lên lưng làm ai nấy cũng cười rộ. Ngất ngưởng trên tấm lưng to
bè nhưng êm ái, tôi ṿng tay ôm chặt cô anh, hít đây mũi mùi mô hôi nông nồng, mùi tóc khét nắng của anh. Lâu lâu, tôi cười run cả người khi anh bảo: “Quái lạ! Nặng hơn bao gạo cả chục kỷ lô mà sao tớ không thấy nặng lại thấy sướng tái tê thế nay hả mẩy cậu?” Làm mấy anh bộ đội khác cười rộ, quay lại trêu: “Giá như có thêm vài cô cũng bị trật khớp chân hay bong gân sướng biết baor Đến nơi, người dân trong bản đă giúp tôi xoa bóp chân. Tôi hết đau và đi lại dễ dàng. Lúc về, tôi có thể tự ḿnh xuống núi. Nhưng trái tim tôi từ đó đă nằm lại .. .trên lưng người lính.
Khi trở lại trường, tôi mới hay ḿnh thay đối. Tôi không c̣n hôn nhiên cười nói, cứ ngồi thừ, trầm ngâm nh́n ra sân trường ngập năng. Tôi nhớ. Nhớ quay quắt đôi mắt nheo nheo với cái nh́n giễu cợt. cái miệng cười duyên dáng và cách anh ngồi hút thuốc, nhả ra những làn khói mỏng mảnh, cuốn quưt bay lên bầu trời xám ngát chiều tuôn. Anh nh́n đăm đắm về phia đỉnh núi xa xa. Và tôi đau, cái đau vô lư khi anh kế cho mọi người nghe chuyện về người vợ xinh đẹp và đứa con ngoan ở quê nhà. Cái đau âm ỉ như có bàn tay ai nắm lấy trái tim tôi lắc lư, lắc lư, tạo nên những dao động đau đớn không nguôi.
Tôi tưởng ḿnh có thế ngất v́ mừng khi biết trường tổ chức cắm trại vào ngày thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh và có đơn vị bộ đội kết nghĩa với nhà trường tham dự. Anh cũng có mặt trong những người lính đến trường tôi. Anh đóng trong trại chỉ huy, tổ chức những tṛ chơi làm cho ngôi trường rộn vang tiếng cười trẻ trung lạ lẫm. Khi trời đă khuya, mọi người say ngủ sau một ngày vui đùa, tôi ra ngồi trên băng đá, ngẳm nh́n vầng trăng vắt hững hờ trên ṿm phượng vĩ đen thẫm. Anh ung dung đến ngôi cạnh tôi, hỏi: “Sao giờ nây chưa ngủ hả cô giáo?” Tôi nghe như tim ḿnh run lên những nhịp khác thường nhưng tôi làm bộ lạnh lùng bảo: “Ngắm trăngAnh cười ha hả: “Trăng đâu mà ngắmLúc đó, quả là chị Hằng tinh nghịch chui khuất sau một chỏm nhà cao tầng, chỉ để lại quầng sáng dịu dàng trên nên trời vời vợi. Tôi bật cười: “Chăc trăng xấu hỗ, lấv khăn che mặt rồi” Anh cũng cười: “Dạo này, chân em có bị bong gân nữa không? Nêu có, nhớ gọi anh tới cơng nhé”. Tôi đỏ cả mặt mũi. Chẳng hiểu sao tôi đưa tay nhéo vào hông anh một cái rơ đau. Bỗng dưng, anh cầm lấy bàn tay tôi: “Đổ lâu lam rồi, không gặp lại em” Tôi để yên bàn tay ḿnh run rây trong ḷng bàn tay âm áp của anh. Chăng hiêu cái ǵ thôi thúc mà tôi buột miệng: “Em nhớ anh lam!”, “Anh cũng the!’’. Chỉ có vậy. Tôi và anh ngồi lặng yên bên nhau không biết bao lâu. Khi tiếng gà gáy văng vẳng từ xa vọng lại. Tôi bừng tỉnh, đi như chạy vê căn lều vẫn c̣n im ĺm trong giấc ngủ sáy. Nhưng tôi biêt, tôi đă thật sự yêu người bộ đội vẫn c̣n ngồi như hóa đá dưới sương khuya lạnh lẽo.
Như tṛ đùa của định mệnh. Tôi gặp lại anh trong một lần tự gây tai nạn. Lần đó, Tôi đang dong xe trên phố, một cơn gió ào qua, làm trăm ngh́n cánh hoa dầu ĺa cành, xoay tít như khiêu vũ trước mẳt tôi. Bỗng, “rầm”. Tôi thấy ḿnh như cánh hoa dầu rơi phịch xuống, đầu va vào vệ đường đau điếng. Cái áo dài bị kéo gh́, rách toạt một nửa tà sau. Cái cặp da văng ra xa cả thước. Tôi chưa kịp hoàn hồn th́ có tiếng hét:
- Ê, cô kia! Mắt để ở đâu mà tông vào đít xe tui, làm nút mẹ cái đèn sau rồi ḱa!
Nh́n thấy vẻ mặt hầm hứ của gă nọ, tôi điếng hồn c̣n hơn lúc lăn xuống đường. Chưa biết nói sao th́ có một người vẹt đám đông hiếu kỳ, khom xuống, đỡ tôi đứng lên. Chính là anh! Anh quay sang anh chàng “nan- nhan ” bảo:
- Anh này, Ḿnh xem cô ấy có bị làm sao không cái đă, rồi hăy căi nhau nhé!
Mọi người bật cười. Khi biết chăc nhờ cái nón bảo hiêm nên đầu tôi... c̣n nguyên, chỉ đau ê ấm. Tay chân th́ trầy trụa chút đỉnh, anh xoay người sang gă nọ: ”Xe anh có bị ǵ không? Đe tôi dắt đi sửa cho nhé!”. Hăn liếc nh́n bộ quân phục: “Anh là ǵ của cô ta?” Anh thản nhiên đáp: “Người dung ỉ” Mọi người lại cười rộ, anh tiếp: “£>/ đường gặp người bị nạn nhào vô tiếp... sức mà” . Không hiểu sao anh chàng bị nạn leo lên xe. Trước khi cho xe phóng đi, hắn càu nhàu:” Thôi, cũng không có ǵ, chỉ bế cái đèn san, đê tui tự mua cái mới. Thiệt là... ra đựng gặp gái xui bỏ mẹ!” Anh nhin tôi cười ngât, bảo: “Em c̣n hoảng lắm! Chưa thế tự chạy xe về được đâu. Đe anh lấy xe em đưa em về. Chờ anh gửi xe anh đă nhẻ ”
Từ đó, thỉnh thoảng anh ghé thăm tôi và gia đ́nh. Anh thường xắn tay áo, vo quần đến đầu gối đế giúp ba tôi phật hoang khu vườn tạp sau nhà. Anh hướng dẫn ông kỹ thuật trồng cây sơ ri, trồng nhăn... Đôi khi trèo lên mái tôn quét lá khô để máng xối không bị nghẹt lúc mưa, giúp mẹ tôi xúc sạch những cái lu to tướng để hứng nước mưa dự trữ và anh giúp... trái tim tôi ngày một yêu quí anh hơn. Chẳng được bao lâu, anh đă chuyển công tác về quê vợ. Dù vậy, ngày nào tôi cũng nhận được tin nhắn của anh: “Em ơi! Trời bẳt đầu trở gió, em nhớ mặc áo ấm vào buổi sáng nhé ỉ”. Khi th́ “Em ơi, hôm nay là ngày lễ lớn. Xe cộ đông nghịt. Ra đường em phải cân thận nghe không? ”, “Em à, môi ngày ăn chỉ có một bát cơm là ít lắm. Không đủ sức làm việc đâu. Anh sẽ gửi thuốc bo vào cho em. Nhớ uống đều đặn nhé!’', “Em ơi... em à...” Cứ the! Tựa như những đóa hồng anh gửi đến đều đặn làm cho trái tim tôi ngày một tràn ngập hương t́nh yêu. Tôi ngất ngây, chao đảo nhưng cũng buồn khổ vô cùng. Tôi cũng gửi đến anh những câu yêu thương đằm thắm, những lời thở than nhung nhớ. Nhưng rồi cả tôi lẫn anh đều nhận ra t́nh yêu của chúng tôi như một giấc mơ hạnh phúc, như một chiếc cầu vồng vắt ngang đỉnh trời, lung linh, huyền hoặc màu sắc nhưng rồi cũng vội vàng tan biến vào đêm đen vô tận. Và để quên người tôi yêu, tôi bằng ḷng thành hôn với một người yêu tôi tha thiết.
Trước ngày cưới một tuần, tôi trốn gia đ́nh hẹn gặp anh bên bờ biến Lăng Cô tận miền Trung xa xôi. Tôi muốn đến đó đế không ai biết tôi là ai. Tôi muốn yêu và được yêu thật sự hai ngày thôi. Ớ đó, không có những ràng buộc nào khác hay những bức tường đạo lư kiên cố ngăn cách tôi và anh.
Anh trễ hẹn. Tôi chờ từ lúc mặt trời rực rỡ nhô lên khỏi mặt biến, hào phóng tung những tia sáng lấp lánh sẳc hồng lên những con sóng bồng bềnh, nhấp nhô. Rồi nắng đứng ngay đỉnh đầu tôi, rót xuống từng mảng nang chói chan, nóng bức, khô khốc. Tôi nằm vùi trên chiếc ghế bố dưới tán dù ngũ sắc ngóng về phía cửa khách sạn. Tôi chờ một chuyến xe đỗ lại rồi một người mặc quân phục nhảy xuống xe, chạy ào ra phía biển, ôm gh́ lấy tôi. Nhưng, mặt trời dửng dưng lửng thửng từng bước chậm răi trên bầu trời lồng lộng mây trắng giăng giăng, rồi ṿng về phía Tây, sắp sửa chui tọt xuống mặt biến tím ngắt, lạnh lùng. Tôi mệt, đói ră rời và tuyệt vọng. Tôi nhắm nghiền mắt và cảm thấy không c̣n đủ sức để đứng lên, trở về khách sạn, dù gió bắt đầu gào thét làm tôi lạnh run.
Bỗng tôi cảm thấy ấm áp và mùi mồ hôi nồng nồng quen thuộc tràn ngập trùm lên người. Tôi mở choàng mắt. Anh đang qú bên tôi. Nhưng sao bây giờ trông anh ủ dột, tóc tai rũ rượi và già nua đên thê! Vậy là cuôi cùng anh cũng đến! Tôi ̣a khóc. Anh ôm lấy tôi, vồ về: “M« đi em! Biên đầv nước rôi, em muôn làm cho nó dâng tràn lên thành pho sao em?” Tôi đấm th́nh thịch vào tấm lưng to bè ngày nào đă địu tôi một quăng ngất ngư. Anh vuốt tốc tôi, nh́n thắng vào đôi mắt đẫm nước của tôi:
- Sao em lại liêu lĩnh thê? Chỉ c̣n mấy hôm nữa là về nhà chồng rồi. C̣n gọi anh ra đây...
Tôi vênh mặt:
- Em yêu anh, vậy đó!
Anh kéo tôi ngă vào bờ vai ḿnh, thầm th́:
- Anh cũng yêu em. Nhưng tất cả đă muộn! Đă muộn thật rồi em ạ! Anh đă có gia đ́nh. Em cũng sắp có một to ấm. Em phải được hạnh phúc toàn yẹn bên chông em, một người c̣n độc thân, chứ không phải là anh.
Tôi giận dỗi xô anh ra, nhưng anh đă gh́ chặt đến mức tôi muốn nghẹn thở. Không c̣n cách nào khác, tôi úp mặt vào khuôn ngực vạm vỡ khóc như mưa tuôn tháng bảy. Một lúc lâu, anh buông tôi ra, cởi chiêc áo lính, xoay người đưa tấm lưng trần về phía tôi:
- Em yêu! Em hăy nh́n vào lưng anh, nh́n vào những vêt sẹo!
Suưt chút nữa tôi kêu lên kinh hăi. Tấm lưng của anh chi chít, ngang dọc sẹo là sẹo. Lôi có, lơm có. Chúng vẽ lên làn da nâu những con rít xâu xí, lểnh nghểnh, cựa quậy. Tôi rùng ḿnh, run giọng:
- Sao thế anh?
- Đó là vết tích của chiến tranh. Nhĩmg nếu không có một người nằm chồng lên người anh và tan ra từng mảnh vụn th́ chăc tâm lưng anh không chỉ cỏ thế. Nó sẽ như một mảnh đất bị cày xới tơi vụn ra, tung lên, rơi xuông và vung vải tứ phía.
Anh ngừng kể, mặc lại áo rồi đốt một điếu thuốc. Đốm lửa lập ḷe, lạc lơng giữa màn đêm vừa chụp xuống đen tham nhưng cũng đủ đê tôi nh́n thấy lóng lánh sắc đỏ trời chiều vừa ch́m vào đáy mắt người tôi yêu.
- Em yêu! Người đồng đội che chở anh chính là... chông của vợ anh hiện nay.
Tôi bàng hoàng kêu lên:
- Trời ơi!
Anh rít thuốc một hơi dài. Đốm lửa lóe sáng, bức bối:
- Anh ấy chẳng kịp trối trăn gỉ nhưng khi anh mang đến cho người quả phụ kỷ vật của người quá cố là một chiếc bóp bỏ túi nhỏ xíu. Trong đó chỉ có tấm ảnh của anh ây và vợ tựa đầu vào nhau và một bức thư chưa kịp gửi, anh nhận ra cô ây đă đến ngày sinh nở. Sự vật vả, đau đớn v́ mất chồng khiến cô ẩy kiệt sức. Bác sĩ phải mo đế cứu cả mẹ lẫn con. Và từ đó, nàng không c̣n khả năng sinh đẻ nữa.
Tôi run rây:
- Vậy là anh đă đưa vai gánh /ây trách nhiệm mà không ai giao cho, phải không?
- Đủng vậy em ạ! Không ai bảo anh hết. Chỉ có lương tâm anh bảo anh thôi. Sự sống của anh hiện thời được giữ ǵn bằng máu xương của đồng đội. Người đàn bà bât hạnh và đứa trẻ vô tội phải gánh chịu mất mát lớn lao không ǵ bù đăp được đê anh măi măi được tồn tại thế nay. Theo em, anh phải làm sao đây?
- Nhưng... anh không có con riêng.
Tôi bám lấy chiếc phao cuối cùng. Nhưng anh đă chụp lấy nó và ném ra khơi xa bằng câu trả lời thành thật:
- Nhằm nḥ ǵ đâu em. Neu anh tan xác lúc đó th́ giờ này có mụn con nào của anh không? Cô ấy cũng hiểu điều đó và biết bao lân hôi thúc-anh li dị. Nhưng anh không đời nào đông ỷ.
Tôi nghẹn ngào:
- C̣n em? C̣n t́nh yêu của em, anh tính sao đây anh?
Anh nắm chặt bàn tay tôi:
- Anh sẽ trân trọng suốt đời anh. Anh cám ơn em đă cho anh một t́nh yêu sáng đẹp như một đóa hồng tinh khiết hơn cả pha lê. Đên lúc chêt, anh chắc cũng không t́m thấy một t́nh yêu nào sáng đẹp đên thê. Anh cảm ơn em đă giành cho anh t́nh cảm sâu nặng dường này. Nhưng cũng v́ yêu em Anh phải xa em thôi! Anh yêu em lắm/ Nhưng yêu không có nghĩa là phải chiếm đoạt. Anh yêu em, tôn thờ t́nh yêu của em và anh muốn em cũng được mọi người trần trọng em như thế. Vĩ vậy, em phải lên xe hoa với chiếc áo trắng trinh nguyên đúng nghĩa của nó. Và, đêm tân hôn của em phải là một bữa tiệc kỳ diệu, hạnh phúc của đời em. Anh không thế đê dục vọng nhât thời làm ố hoen đời em và anh cũng không thế làm cho bộ quân phục trên người anh trở nên xẩu xa, lố bịch v́ sự ích kỷ, hèn mọn của riêng anh.
Anh choàng chiếc áo khoác của anh lên người tôi rồi bảo:
- Ḿnh vào khách sạn thu dọn hành lư đi em! Anh đưa em về. Khi mặt trời nhô lên ở phía đông, ḿnh đă về đến thành phổ, trở lại cho đứng của ḿnh, em nhé!
Tôi ngoan ngoăn đứng lên. Nước mắt tôi ràn rụa tuôn xuống môi mặn đắng nhưng sóng ḷng bỗng dưng trầm lặng, êm ả như biển đêm hiền ḥa nằm lại phía sau lưng.
VÂN KHANH
Cập
nhật ngày 30.11.2011 theo nguyên bản do Ban tổ chức cuộc thi chuyển đến
Website Sông Cửu Long