Tiểu đồng hỏi vị đạo sĩ rằng: "Ngài là bậc chân
tu, chí lớn hư hư thực thực, huyền ảo khó lường.
Ngài đến cơi đời này bằng ǵ và ra đi bằng ǵ, và
v́ sao ngài hiển hiện giữa ḷng người?".
Vị đạo sĩ mỉm cười: "Ta đến bằng tâm và ra đi bằng trí. Ta hiện hữu giữa
ḷng người khi người c̣n ham muốn. Ta là đỉnh núi kia ngày ngày ngạo nghễ
thách thức thời gian. Ta là giọt rượu tinh tế giữa trời và đất. Ta là ngọn
gió lành ngao du bốn bể, túi càn khôn thu vào tay áo".
"Ngài là bậc vương giả khoáng đạt hơn cả những ai giả vương. Người ta tôn
thờ ngài. Ngài hiện hữu nhờ người ta ham muốn được như ngài. Ham muốn sẽ
sinh ra tội lỗi. Diệt hết tội lỗi đi sẽ không có ngài hiện hữu. Vậy chẳng
qua tội lỗi đă sinh ra ngài ư?".
Vị đạo sĩ lặng yên. Đâu đó, tiếng chuông chùa miền sơn cước đọng vào vách
đá.