(Tặng Hồ Trường)
Vẳng tiếng gà trưa eo óc gáy
Sông buồn như nhịp võng sang ngang
Chục năm mới bước về nông trại
Mẹ có chờ ta phía cuối làng?
Ta đi theo
tiếng gà không tưởng
Đẫm mắt bụi cay nẻo phố phường
Xế nửa cuộc đời như vay mượn
Chén rượu quỳnh hoa giả sắc hương
Thì đó, mẹ đầu
ghềnh cuối bãi
Nuôi đàn chim, lớn bỏ bay xa
Ta đếm chuông chùa rơi khắc khoải
Nhìn mây ngỡ khói bếp quê nhà
Thì đó, vợ
hiền sương đẫm lệ
Cây rơm đà khuất bóng người qua
Ta biết nàng buồn thân cô lẻ
Bỏ cỏ vườn hoang hút tiếng gà
Ta mê chi cuộc
đời sông suối
Quên cầu tre nhỏ vắt qua vai
Quên cả con thơ vừa bao tuổi
Chập chững ai nâng bước ngắn dài
Giật mình nghe
tiếng gà báo xế
Giang hồ - ta bỏ gót hoàng hôn
Dẫu tưởng đời dời non lấp bể
Mỏi gối chồn chân khuất bóng ồn
Trăm năm rồi
cũng về nông trại
Nắm từng hạt lúa đợi ngày xuân.
Viết trong
cơn bão số 10, 29.11.1993