NHỮNG D̉NG SÔNG KHỎA THÂN
truyện ngắn

Email: vuhongbentre@gmail.com

Về trang chủ >>

 

 

Đă ba ngày hai đêm rồi tôi ở Bến Tre, hay nói cho đúng hơn là chiều chiều tôi đều ngồi ở quán rượu ven sông này để nh́n ḍng nước chảy ngoằn ngoèo và tự hỏi tôi phải làm ǵ.

- Ông xỉn quá rồi đó!

Nàng nói khi tôi tấp vào tủ thuốc lá bên kia chân cầu. Nàng có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi mua liền một lúc 2 cây thuốc lá thơm. Nàng nh́n tôi, tỏ vẻ không tin. Tôi gật đầu để khẳng định cho cái sự mua của ḿnh. Nàng liền gác cây nạng sang bên và mở tủ.

- Ở đây mát. Tôi thích sông!

Vừa nói, tôi vừa cúi mọp xuống gốc cây dầu và ói đến chảy cả nước mắt nước mũi.

- Ông không phải người ở đây? - Nàng đưa cho tôi chiếc khăn tay và một ly nước lọc.

- Sông tôi thích lắm. Cám ơn! - Tôi lảm nhảm.

Bất giác nàng cũng quay lại nh́n con sông mặc dù con sông Bến Tre này đối với nàng chắc không xa lạ ǵ. Tôi biết nàng ngồi bán thuốc ở đây đă hơn 10 năm rồi. Chuyện ấy đối với tôi không hề xa lạ bởi nghỉ hè hàng năm tôi đều về đây, không về ḷng tôi không thể nào yên.

- Mấy người đàn ông người nào cũng lạ. Uống chi quá trời quá đất để hành hạ xác thân vậy?

Nàng cười, để lộ một vẻ đẹp rạng rỡ như thiên thần trên gương mặt, ít nhất là trong mắt tôi. Nhưng nh́n sự trẻ trung, xinh đẹp của nàng bao nhiêu ḷng tôi như có ai đó đang giằng xé bấy nhiêu.

- Có gây hiểu lầm cho cô không nếu tôi muốn ngồi đây nói chuyện tào lao chơi? Tôi vốn yêu những con sông, nhất là nh́n sông buon buon chảy trong đêm - Tôi rũ người v́ mệt sau trận ói. Tôi ngồi xuống một gờ xi măng - Bên kia gọi là ǵ ta?

- Mỹ Thạnh An. Mai mốt sẽ có một cây cầu bắc qua đoạn gần đây, ngon hơn chiếc cầu ọp ẹp ngoài kia - Nàng vuốt những sợi tóc ḷa x̣a nơi trán, nhíu mày tỏ vẻ không hài ḷng - Làm sao phải hiểu lầm? Chắc là hiểu lầm cho ông chứ ǵ? Bộ ông tưởng ai ngồi bán ở khu vực này đều làm cái chuyện kia hết sao?

Giọng nàng nửa như khiêu khích, nửa như buồn thảm. Tôi nói lời xin lỗi. Ḍng nước chảy lặng lờ với những ánh mắt đèn hiu hắt lóe lên từ phía đáy sông, xen lẫn với khoảng rừng dừa bị lộn đầu xuống tạo thành một bức tường thành đen thăm thẳm.

Tôi không dám đưa mắt nh́n đến chiếc nạng nàng gác hờ bên hông. Hễ nh́n đến nó, tự dưng tôi cảm thấy nghẹt thở. Có mấy người đàn ông đang ngồi cởi trần trên mui đ̣ neo đậu ngoài xa. Họ vừa uống rượu và thay phiên nhau ca hát inh ỏi.

- Chừng nào ông đi? - Nàng chợt dịu giọng - Em nhớ là năm nào ông cũng tạt qua đây mua thuốc. Tại mua nhiều nên em ṭ ṃ...

- Hơn mười năm rồi hè tôi deu về đây. Đương nhiên là tôi phải về đây. Đương nhiên là tôi phải mua thuốc để giúp cô... Tôi không biết làm sao cho đúng nữa!

- Cứ cho là ḿnh đúng mọi điều đi ông sẽ thấy dễ chịu. Em hả? Ngồi bán thuốc một ḿnh buồn, đầu óc em hay nghĩ lơ mơ đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Nghe Hồng Nhung ca lả lướt, em cứ tự cho ḿnh là Hồng Nhung. Đọc một quyển sách hay, em liền cho ḿnh là tác giả của chính cuốn sách ấy... Có sao, miễn là trong giây phút đó em thấy chỉ có ḿnh là người sung sướng nhất trên trái đất.

Tôi muốn nói: "Nếu xem bóng đá cô có nghĩ ḿnh là Ronaldo không?". Nhưng chợt nhớ ra chiếc nạng nên tôi liền cúi mặt, vẽ những ṿng tṛn vô h́nh trên thân cây. Lề đường phía bên kia có một tốp cảnh sát cơ động đi qua nhưng họ không ngó ngàng ǵ đến chúng tôi.

- Đúng không?

- Ronaldo! - Tôi giật ḿnh.

- Tổ cha con Mi Lu cứ qua tè vào bồn bông - Nàng vỗ tay bồm bộp để đuổi con chó vá đang đứng ghếch chân khoan khoái - Ông thấy hồi năy em nói có đúng không?

- Đúng. Cứ xem nhân loại ai cũng là bạn ḿnh.

- Mấy người thành phố hay xài chữ th́nh thịch như dao bầu chém thớt. Ông ở Sài G̣n hả?

Nàng nh́n tôi. Tôi không đáp. Nh́n vào mắt nàng tôi biết là nàng đă đoán được tôi ở đâu. Tôi liền nói thêm tuy tôi sinh sống ở Sài G̣n nhưng quê gốc tận Tuy Ḥa.

- Vậy sao! Ông được đi đây đi đó nhiều, sướng quá! Em chỉ được đến Sài G̣n có một lần và lần ấy em bị người ta cắt đi mất cái chân trái này...

Tôi muốn nói: "Điều đó th́ tôi thừa biết".

- Mất cái chân cuộc sống khó khăn lắm, chắc ông không tưởng tượng được đâu...?

"Tệ hại hơn hết cô ta là một cô gái đẹp" - Tôi nghĩ thầm.

- Ông có tưởng tượng được không? - Nàng gặng hỏi.

- Được! - Tôi đáp như cái máy.

- Có bao nhiêu tiền cũng không mua lại được đôi chân của chính ḿnh.

Sực nhớ ra vừa mua mấy gói thuốc, tôi lảng tránh câu nói của nàng bằng cách châm thuốc hút. Nàng quay sang hỏi tôi vài tờ bạc lẻ để thối cho khách. Tiếng xe honda lao đi, rú ầm ầm, vẳng xuống mặt sông nghe như tiếng trâu đái trong đêm tĩnh mịch.

- Ǵ mà bàn tán ồn ào ở góc đường bên kia vậy?

- Mấy ông đi coi thi người đẹp xứ Dừa về cứ ngồi đó b́nh cái này cái nọ. Ǵ kỳ. Ông không đi xem cho biết sao? Tiếc là em không thể chen vào cửa được.

- Mọi cái trong đêm đều đẹp cả!

- Nếu không bị như vầy th́ cách đây mấy năm em cũng sẽ đi thi cho ông coi. Ông là bác sĩ, giáo sư hay nhà báo? Em đoán ông là bác sĩ!

Nàng giương mắt nh́n tôi chờ đợi.

- Không, tôi đi dạy mấy đứa con nít - Tôi nói dối theo thói quen.

- Tổ cha con Mi Lu lại tè lên bồn bông. Thế à? Coi vậy chứ con chó này dễ thương lắm ông à. Có lần mấy tay nhậu say đến đây kiếm chuyện với em, nó rượt họ chạy có cờ. Mà em có phải là chủ tớ ǵ của nó đâu. Mấy con vật chắc chúng thích ai là cứ thích. Ông có bao giờ dám thích cái ǵ chưa?

- Thích về đây và ngồi hoài ở quán rượu bên kia.

- Vợ con ông chắc khổ lắm.

Tôi muốn nói: "Tôi c̣n khổ tâm hơn" nhưng không thốt ra lời. Có những lỗi lầm đă qua không c̣n có cơ hội nào để sửa chữa được. Tôi ái ngại khi chạm vào đôi mắt hồn nhiên của nàng.

- Anh ấy thương em lắm. Anh An đó!

- Ờ, rồi sao?

- Em không thích ai thương hại ḿnh. Thử anh ấy bốn năm rồi mới biết An thiệt t́nh thương em. Em nghĩ ḿnh chỉ là kẻ tàn phế nên sợ rằng sẽ làm khổ An. Bốn năm ṛng ră, khuya nào An cũng đạp xe đến đón em về. Em ghét mấy người nhậu say be bét nhưng với ông th́ ngoại lệ. Bữa nào rảnh, ông và anh ấy ngồi uống rượu vui với nhau cho biết!

Tôi muốn nói: "Tôi không xứng đáng được cô mời đâu".

- Trước đây, anh ấy cứ đ̣i t́m đánh vỡ mặt tay bác sĩ đă đoán điếc bậy bạ để rồi cưa mất cái chân của em. Có ǵ đâu. Mới đầu chân em chỉ bị hơi tê tê nhưng rồi mổ xẻ làm sao đó nên chân em bị nhiễm trùng. Em nói với ảnh: "Thôi, người ta có muốn chuyện ấy đâu. Cái ǵ đă qua th́ đừng kéo theo hoài cho khổ ḷng". Thiệt tức. Rồi ông biết An nói sao không?

Bất giác, tôi như thấy những ngọn sóng biển chồm chồm lên người tôi, tung bọt trắng xóa lần tôi nằm dài trên băi biển trong một đêm khuya. Chúng như muốn vươn ṿi cuốn tôi vào ḷng đại dương. Đầu tôi muốn nổ tung như một quả bong bóng bơm đầy không khí.

- Tức cái là anh ấy nói em bị vậy mà may cho ảnh. Nếu không, lỡ em thành người đẹp xứ này rồi bị nước ngoài rước đi th́ làm ǵ đến phiên cu li như ảnh. Ông nghĩ coi. Đâu phải ai cũng như ai.

- Dĩ nhiên ai làm sao giống ai.

- Ông buồn ngủ rồi à?

- Trước sông tôi thấy ḷng ḿnh như sạch lại, thanh thản hơn. Không phải tôi về đây chỉ để ra bờ sông này ngồi ngủ đâu. Có những điều khó thốt nên lời, chỉ biết thầm th́ cùng nó. Chắc cô cũng biết...

- Biết chứ! - Nàng cắn chặt môi.

Tôi như muốn nói hết mọi chuyện khi ánh mắt tôi chạm vào đôi mắt to tṛn của nàng.

- Có những việc vô t́nh ḿnh đă làm hại đến người khác nhưng có muốn sửa cũng không sửa được...

- Đương nhiên là em biết.

- Cô không biết tôi là ai, làm ǵ và tại sao tôi cứ về đây để sám hối. Sám hối? Đương nhiên là cô không biết có bao nhiêu con cá đang bơi lội dưới ḷng sông kia. Ḷng người cũng vậy. Người bác sĩ lỡ làm hư cái chân của cô chắc bây giờ hắn cũng đau khổ ghê lắm!

Tự nhiên, tôi lại nói thêm: "Là tôi chỉ tưởng tượng vậy thôi" - Tôi nói dối lần nữa - "Tôi là thầy giáo!".

Nàng niểng đầu nh́n tôi. Từ trong đáy mắt cô phát ra một tia sáng long lanh đi xuyên qua ánh đèn đường nhợt nhạt. Tia mắt ấy như thúc giục tôi nên nói ra mọi chuyện và tia mắt ấy sẽ tha thứ tất cả. Lưỡng lự giây lâu, tôi quyết định không nói thêm điều ǵ nữa. Bản năng tự bảo vệ ḿnh bất chợt thức dậy xua đi chút ít ḷng can đảm c̣n sót lại trong tôi. Tôi giả vờ huưt sáo, gọi con Mi Lu đang nằm ghếch mơm lên bồn bông. Nghe gọi, nó chỉ hi hí mắt và liếc xéo về phía tôi.

Nàng thở dài. Trong tiếng thở dài đó lộ vẻ thất vọng tột cùng.

Tháng năm, đêm báo hiệu đă khuya bằng những màn sương nhờ nhờ trên mặt sông. Cầu Cái Cối từ phía bờ bên kia giờ trông như một chàng trai cô đơn nằm duỗi dài, lười biếng chờ đợi bước chân của người t́nh dẫm qua. Trong tôi cứ đeo đuổi măi với ư nghĩ tại sao ḿnh không dám nói. Nàng th́ vẫn ngồi đó, nghiêm trang, bất động như một pho tượng mang gương mặt thần Vệ nữ. Một thần Vệ nữ thánh thiện, không khỏa thân, nhưng lạnh lùng như băng giá, khác với lúc ban đầu nàng đă niềm nở tiếp chuyện tôi. Bất giác, tôi đâm ra sờ sợ nàng. Tôi giả vờ đằng hắng. Đáp lại tôi chỉ có tiếng gió lùa u u qua hàng cây.

- Anh An sắp đến rước tôi rồi - Nàng nở nụ cười mai mỉa - Ông chỉ là kẻ không ra ǵ. Thôi, ông về đi và đừng bao giờ bày cái tṛ về đây hối lỗi nữa. Về đi, bác sĩ Kim!

Từ lâu, nàng đă nhận ra tôi là ai rồi sao? Tôi thảng thốt nh́n nàng nhưng nàng đă quay mặt về phía bờ sông. Rũ người ra, tôi muốn nói một điều ǵ đó với nàng nhưng không ai hiểu tôi bằng tôi. Từ đó đến giờ, tôi không bao giờ dám nói lên một điều ǵ cả.

Bến Tre, 5/1999

(trích trong tập truyện "Người leo dừa" của Vũ Hồng)

2008-BTR-VN