QUÁN RƯỢU CUỐI NĂM
VÀ MỘT NGƯỜI VIẾT VĂN TRẺ
truyện ngắn

Email: vuhongbentre@gmail.com

Về trang chủ >>

 

 

- Nào, bữa nay chúng ta bắt đầu câu chuyện như thế nào đây? Xin lỗi hai ông là tui đến trễ. Hồi trưa mới vừa đặt bút ghi được cái tên truyện th́ không hiểu sao bị mất hứng ngang xương nên mới điện thoại hẹn mấy ông đến quán này. Ờ, cái truyện dài mà tui đă kể cho hai ông nghe cách đây bốn năm ấy. Vậy mà tới nay vẫn chưa viết được một chữ. Ngày nào cũng bận tối tăm mặt mũi luôn. Tui định khi nào cuộc sống kha khá th́ sẽ bỏ hết mọi chuyện, dành hẳn cho nó hai năm ṛng. Chuyện cơm áo gạo tiền nó cứ bắt tui phải chạy vắt gị lên cổ, không thể đùa được. Kim đừng có cười mỉa tui! C̣n ông Lưu hỏi sao? À, ông tối ngày chỉ biết lo buôn bán lặt vặt nên không rành cái nghiệp văn này đâu; thấy rảnh, đi tới đi lui nhàn nhă vậy chứ trong đầu óc lúc nào cũng bận rộn với những con chữ, nhân vật này nói ǵ, nhân vật kia làm sao, chính nghĩa có, phi nghĩa có, lẫn lộn và rối tung cả lên. Cứ nghĩ về nó suốt bốn năm rồi, nhất định tối nay về tui sẽ viết, tệ lắm cũng mươi mười lăm trang. Ngày nào cũng cày như vậy chừng hai, ba tháng sẽ xong. Chẳng phải có rượu vào tui nói cứng, tui chưa đến nỗi say đâu. Nhất định tối nay tui sẽ viết được cho mấy ông coi.

- Kim nói cái ǵ? Th́ ba đứa ḿnh từ nào giờ xem như một, ông cứ gọi mồi và rượu thoải mái đi, bày đặt khách sáo như Ăng-lê. Hỏi chủ quán xem c̣n món ếch xào lá cách không, món đó lai rai coi bộ được. Rượu phải là rượu Phú Lễ chính hiệu, đừng pha thuốc thiếc ǵ cả. Lúc nào tui cũng tâm niệm là phải viết về con người, nhất là nghị lực của những con người biết vượt qua mọi hoàn cảnh, số phận. Thế giới này nếu không có con người hiện hữu th́ sẽ đi về đâu? Con người là một kiệt tác tinh xảo của vũ trụ. Họ tốt có, xấu có, cao thượng có, hèn hạ có, đủ thứ chuyện trong khi nhà trường và xă hội trang bị cho tui chỉ có hai mươi tám chữ cái. Ḱa, cô chủ quán duyên dáng kia ơi, đừng có nhăn mũi nhíu mày như thế! Bữa nay nhậu xong tui trả hết nợ của ba tháng trước cho cô kết sổ năm chứ không thiếu nữa đâu mà mỗi lần đi ngang qua mặt tui đều nện gót chân ầm ầm như một lực sĩ vậy.

- Đi uống với tui mà hai ông cứ nói chuyện riêng hoài. Bữa nay phần rượu này tui trả tiền th́ phải ưu tiên phần nói cho tui chứ. Thấy ở mấy nước giàu không? Ai bỏ tiền ra hùn nhiều th́ được quyền làm cái ǵ th́ làm. Bữa nhậu của tụi ḿnh như là cái vi mô của thế giới vĩ mô mà những con ếch trong dĩa kia là những số phận thấp cổ bé miệng. Lưu hỏi cái ǵ th́ làm ơn nói lớn lên một chút coi! À, câu chuyện của ḿnh sẽ đề cập đến những số phận nhỏ bé nhưng những số phận ấy có một ḷng quả cảm rất lớn. Tui không có tham vọng xây dựng được tính cách điển h́nh của con người như trong truyện "Ông già và biển cả" của cụ Hê-ming-way đâu. Hai ông mới đọc truyện đó lơm bơm thôi à? Do chuyện cơm áo gạo tiền à? Thiệt t́nh... Cụ Hê hồi đó thường nhậu với món ǵ mà viết tài hoa quá! Tui đọc, biết nó rất đặc sắc nhưng ḿnh không thể bắt chước phong cách của cụ Hê được. Thời đại mỗi lúc mỗi khác chứ. Bây giờ ḿnh phải viết mới hơn, hiện đại hơn, ra dấu ấn thế kỷ của tuổi trẻ ḿnh hơn. Tui sẽ không cho là ḿnh đại ngôn đâu.

- Thôi, xê ra cho ngưồi ta nói chuyện ông nội ơi! Mới uống cà phê hồi sáng gặp cha, cha nói vừa xuất viện hết tiền về quê tôi đă cho 5000 rồi mà giờ c̣n lảng vảng xin xỏ ở đây. Bài bản này lặp đi lặp lại đă năm lần trong tuần rồi đó nhé. Đi lừa th́ cũng phải động đậy cái bộ nhớ để tránh trùng người chứ. Con người sẽ chinh phục thiên nhiên. Thiên nhiên không là cái đinh ǵ dưới ư chí và nghị lực con người. Truyện ngàn trang của ḿnh chỉ xoay quanh ư tưởng đó, nếu thành công th́ truyện rất hay. Con người lúc nào và bao giờ cũng phải tự đấu tranh để hoàn thiện bản thân, hoàn thiện xă hội và hoàn thiện vũ trụ. Hay chỗ đó khó cũng chỗ đó! Ông Lưu coi vậy mà nói trúng cốt lơi vấn đề tác giả muốn gởi gắm.

- Nhân vật chính của ḿnh tên Can. Can là can trường chứ không phải can thiệp. Tui cho anh ta chỉ chừng 18 tuổi thôi. Vấn đề là ḿnh phải tin vào lớp trẻ. Can c̣n nhỏ những có một nghị lực phi thường. Tui sẽ không để cho Can chống chọi với biển cả, không cho băng qua sa mạc hay rừng rậm hoang vu, cũng như không cho anh ta đi chinh phục mặt trăng mà tui sẽ cho anh ta đi thám hiểm ḷng đất, từ mặt trái đất bên này xuyên qua mặt trái đất bên kia. Đồ ăn, thức uống, hít thở ra sao hả? Th́ viết đến đâu tui xử lư t́nh huống đến đó, lo ǵ. Ông Kim lại nghi ngờ khả năng của người cầm bút rồi!

- Nói thiệt tui đang gặp khó khăn nhất là cái vốn sống trong ḷng đất. Bốn năm rồi chưa viết được chữ nào cũng do nguyên nhân này. Tới ṿng của ông rồi đó, Kim. Ông uống rồi rót thêm vào cho tui với ông Lưu. Nào, uống nhanh đi chứ, sao cứ nh́n lom lom mấy em tiếp thị bia vậy?

- Nhưng dù có khó khăn như thế nào tối nay tui nhất định viết được. Nhà văn sẽ trở thành cái ǵ nếu không hiện hữu bằng tác phẩm. Tui thực sự phục sức viết của Sô-lô-khốp. So với tuổi của cụ Sô khi viết "Sông Đông êm đềm" th́ tụi ḿnh thuộc lớp già rồi, vậy mà sự nghiệp không ra thể thống ǵ. Nhưng không phải v́ vậy mà ḿnh nôn nóng đâu. Nôn nóng chỉ đẻ ra những quái thai. Con nhỏ này, qua mấy bàn khác bán. Người ta đang nói chuyện văn chương cao siêu mà mua với bán vé số nỗi ǵ. Tui sẽ cho dưới ḷng đất vẫn có đường đi lối lại với nhau mà chưa có ai t́m ra được. Chính Can của tui sẽ t́m. Hai ông cứ tưởng tượng đi, núi như là hệ thống xương của trái đất và hệ thống xương này gắn kết với nhau. C̣n hang động trong những dăy núi giống như những mạch máu trong cơ thể chúng ta. Tui sẽ cho Can đi lần theo mạch máu này. Dĩ nhiên tui phải lấy khoa học làm căn cứ. Lưu nói truyện của tui là giả tưởng à? Không đâu. Khi nào viết xong bản thảo lần một tui sẽ ưu tiên cho hai ông xem trước th́ biết. Có thể tui c̣n cho Can gặp mấy con khủng long cách đây hàng triệu năm đang nằm ngủ yên dưới đó. Nói chung ở dưới cũng có những cuộc chiến tranh ngầm giữa các loài thú.

- Tiếc cái là mấy năm nay công việc tui dồn dập quá nên cái truyện tui dự định cỡ ngàn trang vẫn c̣n nằm trong đầu. Ngày ngày đưa rước con đi học, làm việc hành chánh do thủ trưởng phân công. Tối lo ba cái chuyện lặt vặt trong nhà cũng như tâm sự với vợ để giữ ǵn hạnh phúc gia đ́nh. Lại c̣n bạn bè, đám tiệc, thăm viếng lẫn nhau... Thời gian dành cho văn chương của tui chỉ tính bằng giây, bằng phút.

- Nhưng tui thề không bỏ cái nghiệp ḿnh đeo mang đâu; ǵ th́ ǵ cũng phải tranh thủ thời gian. Mấy nhà văn lớn làm được th́ ḿnh làm được, thậm chí có những nhà văn đời sống cơ cực hơn tụi ḿnh gấp bội. Tối nay về tui sẽ cố ngồi vào bàn viết. Nè, trong túi xách ḿnh c̣n gói Con Mèo, Kim thuận tay lấy dùm! Sao, chỉ c̣n hai điếu thôi à? Ủa, tui hút bao giờ tui cũng không nhớ. Đầu óc tui dạo này lúc nào cũng chỉ tập trung cho cái truyện ngàn trang sắp tới. Thiệt là...

- Ủa, mới ngồi hồi chiều đây mà giờ đă 12 giờ khuya rồi hả, cô chủ? Lẽ ra đóng cửa hồi 10 giờ nhưng nể khách văn chương mới cho thêm 2 giờ nữa à? Cám ơn! Nói chuyện chưa đâu vào đâu mà sao thời gian trôi nhanh dữ vậy ta! Tối nay về tui viết... À, mà ngày mai chứ, ngày mai tui hứa chắc chắn với hai ông sẽ viết những ḍng đầu tiên cho truyện "61 năm xuyên qua ḷng đất". Mà chết cha, ngày mai đă 29 Tết rồi, tui đă lỡ hứa chở vợ con đi chợ mua sắm vài thứ, sau đó th́ về quê. Cái số ḿnh bận th́ lúc nào cũng thấy bận rộn. Xe Kim chưa bật đèn ḱa. C̣n cái truyện ngàn trang của ḿnh chắc phải để ra giêng mới tính.

(trích trong tập truyện "Người leo dừa" của Vũ Hồng)

2008-BTR-VN